Nhìn góc bếp nhà giờ toàn mấy chai nước màu, nước hàng xịn xò, ai mà ngờ ngày xưa các bà các mẹ chỉ cần một cục kẹo đen sì giá 200 đồng là đã làm nên nồi thịt kho thơm phức cả xóm rồi. Gen Z bây giờ không biết đâu, nhưng với lũ 8x, 9x như tụi mình, cục kẹo đắng ấy giờ nhớ lại là muốn khóc luôn ý
Bữa nào mẹ đưa tờ 200 đồng sai chạy ù ra ngõ mua kẹo đắng về, tưởng được ăn kẹo ai dè... cắn phát là hối hận cả đời luôn á! Đắng ngoét đến tận già, nhưng lạ thật, giờ lại thấy nhớ ghê
## Cú lừa kinh điển khiến lũ trẻ ngày xưa "tổn thương" mãi không quên
Nghe chữ "kẹo" là mắt sáng như sao, ai ngờ lại có một loại kẹo sinh ra không phải để ăn mà để... kho thịt! Kẹo đắng ở miền Bắc, miền Trung nhìn đen sì như con sâu, có khi lại vuông vuông như con tem, gói cẩn thận trong túi nilon nhỏ xíu. Nhà nào cũng có mấy cục này nằm trong bếp, là "chân ái" để làm đẹp nồi cá kho tộ, thịt kho cùi dừa chuẩn ngon
Giờ lướt mấy bức ảnh kẹo đắng ở chợ quê là netizen thi nhau kể tội tích tuổi thơ liền. Chị Google nói: *"Ngày xưa người ta đóng vuông vuông như cái kẹo thật. Xưa thấy trong bếp nhà họ hàng, người lớn bảo là kẹo đắng, cứ tưởng kẹo ăn được nên cắn vụng một tí, ôi thôi nó đắng ngoéo mồm, đắng tởn đến tận già"*. Người miền Nam còn confused hẳn: *"Trong Nam hay kho cá bằng nước màu, nghe kẹo đắng tưởng để ăn ngay chứ, xem comment mới biết"*
Vị đắng khét lẹt xộc lên tận óc ấy, lớn lên mới hiểu đó là "linh hồn" của bữa cơm gia đình. Miền Nam gọi là nước màu, miền Tây còn xịn hơn dùng đường thốt nốt thắng ra thơm lừng, sóng sánh chứ không đen đặc như ở Bắc.
Nhưng dù sao đi nữa, ký ức "Mẹ đưa 200 đồng sai chạy ù ra ngõ mua cục kẹo đắng" vẫn là khoảnh khắc rực rỡ nhất tuổi thơ. Giờ nghĩ lại mà thấy xa xôi quá, đã 30 năm rồi cơ đấy
## Mùi đường cháy và cái nghề mưu sinh ngày xưa
Kẹo đắng không chỉ là gia vị mà còn là "bài vía" kiếm sống của bao gia đình. Nhiều bạn vẫn nhớ mãi mùi đường cháy khét nhưng lại ngọt ngào bay ra từ nhà hàng xóm. *"Hồi nhỏ, nhà mình gần nhà cô làm kẹo đắng. Cứ chiều hoặc sáng là thơm ơi là thơm mùi cô thắng đường để kéo kẹo, chuẩn bị cho phiên chợ ngày mai. Mà phải kéo lúc kẹo còn đang nóng chảy cơ"* – đọc mà nghẹn ngào luôn á
Kẹo đắng dính chảy khi nóng, cứng đơ khi nguội. Các bà các mẹ ngày xưa còn có tip thả hòn vôi sống vào túi để hút ẩm, không cho kẹo dính vào nhau – thông minh vô đối! Nghề này tuy vất vả, mùi đường khét lắm, nhưng lại nuôi sống được cả gia đình. Có người kể chị dâu mình chỉ bằng gánh kẹo đắng lẻ tẻ mà nuôi đủ 5 đứa cháu ăn học thành người – respect max luôn!
## Nhưng rồi thời gian cứ trôi, kẹo đắng dần mai một...
Thời đại tiến bộ, khoa học phát triển, người ta mới biết kẹo đắng (về cơ bản là đường cháy đen) không hẳn tốt cho sức khỏe nếu dùng lâu dài. Chị em nội trợ bây giờ tự thắng đường tại nhà cho ra nước màu vàng ươm cánh gián đẹp mắt, thơm nức và an toàn hơn, hoặc ngại thì tạt siêu thị mua chai nước hàng đóng sẵn là xong. Vì thế nghề quấy kẹo đắng cũng dần biến mất
Giờ muốn tìm kẹo đắng ở chợ Hà Nội hay thành phố lớn thì khó lắm, chỉ thỉnh thoảng ở mấy phiên chợ quê mới bắt gặp vài bà cụ bày mấy vỉ kẹo đen sì góc chợ hoặc mấy cô mời chào lác đác thôi.
Biết là cuộc sống phải đi về phía trước, mâm cơm giờ tươm tất và bổ dưỡng hơn xưa nhiều. Nhưng mà nhìn thấy cục kẹo đắng năm nào là lòng cứ trào dâng lên nỗi nhớ quê, nhớ mẹ vô cùng. Thứ kẹo "đắng ngoét" ấy không chỉ là gia vị của thời khó khăn, mà nó đã trở thành chứng nhân cho tuổi thơ thiếu thốn vật chất nhưng chan chứa tình yêu thương
Nguồn: soha.vn
Bữa nào mẹ đưa tờ 200 đồng sai chạy ù ra ngõ mua kẹo đắng về, tưởng được ăn kẹo ai dè... cắn phát là hối hận cả đời luôn á! Đắng ngoét đến tận già, nhưng lạ thật, giờ lại thấy nhớ ghê
## Cú lừa kinh điển khiến lũ trẻ ngày xưa "tổn thương" mãi không quên
Nghe chữ "kẹo" là mắt sáng như sao, ai ngờ lại có một loại kẹo sinh ra không phải để ăn mà để... kho thịt! Kẹo đắng ở miền Bắc, miền Trung nhìn đen sì như con sâu, có khi lại vuông vuông như con tem, gói cẩn thận trong túi nilon nhỏ xíu. Nhà nào cũng có mấy cục này nằm trong bếp, là "chân ái" để làm đẹp nồi cá kho tộ, thịt kho cùi dừa chuẩn ngon
Giờ lướt mấy bức ảnh kẹo đắng ở chợ quê là netizen thi nhau kể tội tích tuổi thơ liền. Chị Google nói: *"Ngày xưa người ta đóng vuông vuông như cái kẹo thật. Xưa thấy trong bếp nhà họ hàng, người lớn bảo là kẹo đắng, cứ tưởng kẹo ăn được nên cắn vụng một tí, ôi thôi nó đắng ngoéo mồm, đắng tởn đến tận già"*. Người miền Nam còn confused hẳn: *"Trong Nam hay kho cá bằng nước màu, nghe kẹo đắng tưởng để ăn ngay chứ, xem comment mới biết"*
Vị đắng khét lẹt xộc lên tận óc ấy, lớn lên mới hiểu đó là "linh hồn" của bữa cơm gia đình. Miền Nam gọi là nước màu, miền Tây còn xịn hơn dùng đường thốt nốt thắng ra thơm lừng, sóng sánh chứ không đen đặc như ở Bắc.
Nhưng dù sao đi nữa, ký ức "Mẹ đưa 200 đồng sai chạy ù ra ngõ mua cục kẹo đắng" vẫn là khoảnh khắc rực rỡ nhất tuổi thơ. Giờ nghĩ lại mà thấy xa xôi quá, đã 30 năm rồi cơ đấy
## Mùi đường cháy và cái nghề mưu sinh ngày xưa
Kẹo đắng không chỉ là gia vị mà còn là "bài vía" kiếm sống của bao gia đình. Nhiều bạn vẫn nhớ mãi mùi đường cháy khét nhưng lại ngọt ngào bay ra từ nhà hàng xóm. *"Hồi nhỏ, nhà mình gần nhà cô làm kẹo đắng. Cứ chiều hoặc sáng là thơm ơi là thơm mùi cô thắng đường để kéo kẹo, chuẩn bị cho phiên chợ ngày mai. Mà phải kéo lúc kẹo còn đang nóng chảy cơ"* – đọc mà nghẹn ngào luôn á
Kẹo đắng dính chảy khi nóng, cứng đơ khi nguội. Các bà các mẹ ngày xưa còn có tip thả hòn vôi sống vào túi để hút ẩm, không cho kẹo dính vào nhau – thông minh vô đối! Nghề này tuy vất vả, mùi đường khét lắm, nhưng lại nuôi sống được cả gia đình. Có người kể chị dâu mình chỉ bằng gánh kẹo đắng lẻ tẻ mà nuôi đủ 5 đứa cháu ăn học thành người – respect max luôn!
## Nhưng rồi thời gian cứ trôi, kẹo đắng dần mai một...
Thời đại tiến bộ, khoa học phát triển, người ta mới biết kẹo đắng (về cơ bản là đường cháy đen) không hẳn tốt cho sức khỏe nếu dùng lâu dài. Chị em nội trợ bây giờ tự thắng đường tại nhà cho ra nước màu vàng ươm cánh gián đẹp mắt, thơm nức và an toàn hơn, hoặc ngại thì tạt siêu thị mua chai nước hàng đóng sẵn là xong. Vì thế nghề quấy kẹo đắng cũng dần biến mất
Giờ muốn tìm kẹo đắng ở chợ Hà Nội hay thành phố lớn thì khó lắm, chỉ thỉnh thoảng ở mấy phiên chợ quê mới bắt gặp vài bà cụ bày mấy vỉ kẹo đen sì góc chợ hoặc mấy cô mời chào lác đác thôi.
Biết là cuộc sống phải đi về phía trước, mâm cơm giờ tươm tất và bổ dưỡng hơn xưa nhiều. Nhưng mà nhìn thấy cục kẹo đắng năm nào là lòng cứ trào dâng lên nỗi nhớ quê, nhớ mẹ vô cùng. Thứ kẹo "đắng ngoét" ấy không chỉ là gia vị của thời khó khăn, mà nó đã trở thành chứng nhân cho tuổi thơ thiếu thốn vật chất nhưng chan chứa tình yêu thương
Nguồn: soha.vn