LinhStar7461
New member
"Người lạ ơi, cảm ơn cậu vì đã cùng tôi đi hết con đường đó nhé."
Ai cũng có một cuộc hành trình riêng của mình trong đời này phải không? Có thể là đi khám phá thế giới, tìm hiểu bản thân hay đơn giản là tìm một chút bình yên cho tâm hồn. Và Journey chính là game đã cho tôi những cảm xúc khó quên nhất đời
Câu chuyện của tôi bắt đầu rất ngẫu nhiên thôi. Đợt sale trên PlayStation Store, mình vừa hốt về Bloodborne và Just Cause 3, còn dư vài đô nên nghĩ bụng "thôi mua luôn cái Journey này cho đủ bộ" Giá chỉ 5 đô, trông có vẻ khá "nghèo" so với mấy tựa game AAA bom tấn.
Lúc đầu mình nghĩ Journey chỉ là game rẻ tiền mua về giải stress sau mấy màn "die retry" trong Bloodborne. Nhưng ơ kìa, mình đã nhầm to rồi...
Bước vào sa mạc cô đơn
Game cho mình điều khiển một nhân vật kín mít, đứng giữa sa mạc mênh mông mà không hề có tutorial hay chỉ dẫn gì cả. Chỉ có một tia sáng lấp lánh trên đỉnh núi xa xa. Lúc đầu mình cứ nghĩ "what the hell is this game about?"
Nhưng rồi từng bước chân trên cát vàng, mình bắt đầu hiểu. Dưới ánh nắng sa mạc, những đụn cát uốn lượn như dải lụa, trải dài vô tận. Nhân vật mình trượt xuống những con dốc cát như một pro skater, cảm giác tự do bay bổng đến nỗi mình quên hẳn những màn chém giết đẫm máu ở Yharnam, quên luôn cả Nathan Drake hay Los Angeles ồn ào.
Chưa bao giờ mình nghĩ việc trèo lên đụn cát rồi trượt xuống lại vui đến thế, việc vẽ nguệch ngoạc trên cát bằng chân lại thú vị đến vậy
Không phải game "khủng" nhưng khủng về cảm xúc
Thật ra, chúng ta dễ bị "câu" bởi đồ họa đỉnh cao, cutscene hoành tráng hay gameplay phức tạp lắm. Nhưng Journey lại khác - nó đơn giản nhưng lại sâu sắc vô cùng. Nó như một bức tranh thủy mặc, một bộ phim nghệ thuật được tẩm đường cảm xúc vậy
Game cho nhân vật mình một chiếc khăn quàng cổ. Cứ mỗi lần tìm được kí tự cổ, nó lại dài ra một chút. Chiếc khăn này như đôi cánh, giúp mình bay lên, lướt trên cát hồng dưới ánh hoàng hôn. Khi chân mỏi, khi đường xa quá, thì được bay lên trời - đó là trải nghiệm mà mình không biết dùng từ nào để diễn tả cho hết
Ở Journey, mình cảm thấy bản thân nhỏ bé trước thế giới rộng lớn này. Và cũng vì thế mà mình thấy... cô đơn. Sao một game tuyệt vời thế này mà mình lại phải ngắm một mình?
Rồi mình gặp cậu ấy...
Đột nhiên có một anh chàng y chang mình xuất hiện! Đồ đỏ, khăn quàng bay phất phới. Ban đầu mình tưởng đó là NPC, một thằng bot nào đó game lập trình để đi theo. Nhưng sao hành động của nó lại... lạ quá?
Game không cho voice chat hay chat gì cả. Chỉ có nút "O" để phát sáng và tạo ra nốt nhạc. Anh bạn đó cứ nháy sáng liên tục với mình, kiểu như... đang cố nói chuyện ấy!
"Tinh... tinh... tinh" - cậu ấy nháy.
Khoan đã... Tại sao NPC này lại phản hồi đúng nhịp mình bấm vậy?
Mất tầm 1 phút mình mới vỡ lẽ: PS4 mình đang bắt wifi đầy đủ, và đây chính là... một người chơi thật đâu đó trên thế giới đang cùng chơi game với mình! Đây là tính năng multiplayer bí mật siêu độc đáo của Journey - hai người bất kì trên thế giới có thể tình cờ gặp nhau và cùng đi!
Nhận ra điều đó, mình có cảm giác như có một cục mochi nóng hổi trôi xuống bụng, vừa phấn khích vừa xúc động không nguôi Mình bấm "O" như điên, sáng lên như đèn nháy disco, và anh bạn kia cũng đáp lại như điên - hai đứa điên đứng nháy đèn nhau giữa sa mạc
Mình cười tươi như được nhận quà Noel lần đầu vậy! Mình gọi cậu ấy là "Người lạ", và hai đứa nói chuyện với nhau bằng những tiếng "tinh tinh" đơn điệu nhưng vui vô cùng.
Tình bạn không cần ngôn ngữ
Chúng mình không quan tâm người kia là ai, ở đâu, nói ngôn ngữ gì, trai hay gái, bao nhiêu tuổi. Trong Journey, chúng mình là bạn - gắn kết chỉ bằng ánh sáng nhấp nháy và tiếng "tinh tinh". Cậu ấy nháy 3 lần, mình đáp 3 tiếng. Cậu ấy hát, mình hát theo. Mối quan hệ kì lạ, hơi khùng nhưng lại sâu sắc lạ thường - như Robinson Crusoe và Friday vậy ️
Chúng mình đi cùng nhau không rời. Gặp nhau tình cờ nhưng dính nhau như đã quen mấy chục năm. Mọi thứ sẽ chán lắm nếu không có cậu ấy bay cùng, trượt cát cùng, hú hét cùng dưới hoàng hôn
"Này người lạ, trượt cát vui ghê nha!"
"Tinh... tinh... tính... tình" – Người lạ đáp.
"Đi đường này, lên đá kia không được đâu!"
"Tinh... tình... tinh"
"Sorryyy tớ bị tuột chân, đợi tớ với Người lạ ơiii"
"Tính... tinh... tinh... tính... tình"
Mình cứ vừa chơi vừa tự nói chuyện một mình thế Biết rằng bạn bên kia không nghe được, nhưng không sao cả. Chúng mình hiểu nhau, lo cho nhau, gắn kết với nhau dù cách xa ngàn dặm và chẳng biết ngôn ngữ của nhau.
Journey đặt ra cho mình hàng trăm câu hỏi, nhưng mình không thấy lạc lối. Ngọn núi xa kia là đích đến, sa mạc giúp mình hiểu bản thân, chiếc khăn cho mình tự tin, và "Người lạ" là chỗ dựa tinh thần to lớn. Tất cả tạo nên một Journey đầy cảm xúc - một kiệt tác khiến cả mấy game AAA phải ghen tị
Cơn bão tuyết và nỗi đau tột cùng
Game cho mình những khoảnh khắc cảm xúc không thể tả. Mình sợ hãi khi những con quái to đùng cắn xé Người lạ, nhìn khăn quàng - dây sinh mệnh của cậu ấy - ngắn dần lại
Nhưng cậu ấy vẫn ở bên mình. Chúng mình nhường nhau từng mảnh vải, chia nhau ánh sáng, che chắn cho nhau. Không phút nào ngừng "nháy sáng" - đó là sợi dây duy nhất kết nối hai tâm hồn thật sự qua màn hình 3D.
Khi lên đến ngọn núi, mọi thứ trở nên tàn khốc. Tuyết trắng xóa, bão tuyết dữ dội đánh vào hai thân hình nhỏ bé. Chúng mình cố bước tiếp, nhưng cơn bão quá mạnh...
Người lạ gục ngã.
Cậu ấy đổ xuống, run rẩy. Khăn quàng ngắn dần... ngắn dần... rồi tan biến.
"Người lạ ơi! Tỉnh dậy đi! Đừng bỏ mình lạiii!"
Mình lê đến bên cậu ấy, nước mắt chảy ra không biết từ lúc nào. Mình bấm "O" như điên, cố nói với cậu. Người lạ đáp lại bằng những tia sáng yếu ớt rồi... cả hai đều ngã xuống bên nhau.
"Ít nhất... mình được chết cùng nhau..."
"Tinh... tinh... tinh"
"Cảm ơn cậu đã ở bên mình, Người lạ..."
"Tinh...Tinh"
Màn hình mờ dần. Mình bật khóc nức nở. Chúng mình không thể gặp lại, thậm chí không biết tên nhau, và đau nhất - không đi hết hành trình cùng nhau được...
Phép màu và hạnh phúc tột độ
Khoan!!! Mọi thứ... chưa kết thúc?!
Bằng một phép màu nào đó, chúng mình SỐNG LẠI! Như thể thế giới đã đáp lại nỗ lực của chúng mình, ngọn núi đã hiểu, và cơn gió cuối cùng cảm nhận được tình bạn này. Chúng mình bay lên, bay qua thung lũng, qua thác nước, qua tuyết trắng!
"NGƯỜI LẠ ƠI! CHÚNG TA SỐNG RỒI! CẬU VẪN SỐNG!!!"
"Tinh... tinh... tinh... tinh"
Nếu ai dám nói với mình về định nghĩa hạnh phúc, mình sẽ kể câu chuyện này. Hạnh phúc to lớn, rõ ràng và ấm áp đến thế! Từng giây đến gần đỉnh núi là từng đó cảm xúc chia ly ùa về. Mình biết sắp phải tạm biệt rồi, nhưng không sao, chúng mình đã có một quãng đường dài tuyệt vời
"Được đi cùng cậu, với mình đó là hạnh phúc vô giá!"
"Tinh... tinh... tính... tình... tinh"
Thời gian như trôi chậm lại, để chúng mình tận hưởng phút giây cuối. Cậu ấy đợi mình trên đỉnh, cứ "nháy sáng" như sợ không kịp nói lời cuối. Chúng mình cùng spam nút "O" điên cuồng và cùng đi đến cuối hành trình.
"Tạm biệt Người lạ, người bạn tri kỉ của mình..."
Lời kết không phải lời kết
Journey chỉ dài vỏn vẹn 2 tiếng đồng hồ, nhưng đó là 2 tiếng trọn vẹn với trải nghiệm vô giá. Cả mình và Người lạ vẫn còn hành trình cuộc đời phía trước, và Journey đã cho chúng mình nghị lực để bước tiếp
Thật kỳ diệu khi một game lại có thể làm được điều tuyệt vời như thế. Journey cho mình những bài học mà không cuốn sách giáo khoa nào dạy được. Nó cho mình cú tát đau nhất nhưng cũng cái ôm ấm áp nhất.
Journey chứng minh rằng: "Game hay nhất đôi khi được tạo nên từ những thứ nhỏ bé và đơn giản nhất"
"Này Người lạ ơi, nếu có cơ hội gặp lại, xin hãy đi cùng mình một lần nữa nhé?..."
"...Tinh"
Nguồn: gamek.vn
Ai cũng có một cuộc hành trình riêng của mình trong đời này phải không? Có thể là đi khám phá thế giới, tìm hiểu bản thân hay đơn giản là tìm một chút bình yên cho tâm hồn. Và Journey chính là game đã cho tôi những cảm xúc khó quên nhất đời
Câu chuyện của tôi bắt đầu rất ngẫu nhiên thôi. Đợt sale trên PlayStation Store, mình vừa hốt về Bloodborne và Just Cause 3, còn dư vài đô nên nghĩ bụng "thôi mua luôn cái Journey này cho đủ bộ" Giá chỉ 5 đô, trông có vẻ khá "nghèo" so với mấy tựa game AAA bom tấn.
Lúc đầu mình nghĩ Journey chỉ là game rẻ tiền mua về giải stress sau mấy màn "die retry" trong Bloodborne. Nhưng ơ kìa, mình đã nhầm to rồi...
Bước vào sa mạc cô đơn
Game cho mình điều khiển một nhân vật kín mít, đứng giữa sa mạc mênh mông mà không hề có tutorial hay chỉ dẫn gì cả. Chỉ có một tia sáng lấp lánh trên đỉnh núi xa xa. Lúc đầu mình cứ nghĩ "what the hell is this game about?"
Nhưng rồi từng bước chân trên cát vàng, mình bắt đầu hiểu. Dưới ánh nắng sa mạc, những đụn cát uốn lượn như dải lụa, trải dài vô tận. Nhân vật mình trượt xuống những con dốc cát như một pro skater, cảm giác tự do bay bổng đến nỗi mình quên hẳn những màn chém giết đẫm máu ở Yharnam, quên luôn cả Nathan Drake hay Los Angeles ồn ào.
Chưa bao giờ mình nghĩ việc trèo lên đụn cát rồi trượt xuống lại vui đến thế, việc vẽ nguệch ngoạc trên cát bằng chân lại thú vị đến vậy
Không phải game "khủng" nhưng khủng về cảm xúc
Thật ra, chúng ta dễ bị "câu" bởi đồ họa đỉnh cao, cutscene hoành tráng hay gameplay phức tạp lắm. Nhưng Journey lại khác - nó đơn giản nhưng lại sâu sắc vô cùng. Nó như một bức tranh thủy mặc, một bộ phim nghệ thuật được tẩm đường cảm xúc vậy
Game cho nhân vật mình một chiếc khăn quàng cổ. Cứ mỗi lần tìm được kí tự cổ, nó lại dài ra một chút. Chiếc khăn này như đôi cánh, giúp mình bay lên, lướt trên cát hồng dưới ánh hoàng hôn. Khi chân mỏi, khi đường xa quá, thì được bay lên trời - đó là trải nghiệm mà mình không biết dùng từ nào để diễn tả cho hết
Ở Journey, mình cảm thấy bản thân nhỏ bé trước thế giới rộng lớn này. Và cũng vì thế mà mình thấy... cô đơn. Sao một game tuyệt vời thế này mà mình lại phải ngắm một mình?
Rồi mình gặp cậu ấy...
Đột nhiên có một anh chàng y chang mình xuất hiện! Đồ đỏ, khăn quàng bay phất phới. Ban đầu mình tưởng đó là NPC, một thằng bot nào đó game lập trình để đi theo. Nhưng sao hành động của nó lại... lạ quá?
Game không cho voice chat hay chat gì cả. Chỉ có nút "O" để phát sáng và tạo ra nốt nhạc. Anh bạn đó cứ nháy sáng liên tục với mình, kiểu như... đang cố nói chuyện ấy!
"Tinh... tinh... tinh" - cậu ấy nháy.
Khoan đã... Tại sao NPC này lại phản hồi đúng nhịp mình bấm vậy?
Mất tầm 1 phút mình mới vỡ lẽ: PS4 mình đang bắt wifi đầy đủ, và đây chính là... một người chơi thật đâu đó trên thế giới đang cùng chơi game với mình! Đây là tính năng multiplayer bí mật siêu độc đáo của Journey - hai người bất kì trên thế giới có thể tình cờ gặp nhau và cùng đi!
Nhận ra điều đó, mình có cảm giác như có một cục mochi nóng hổi trôi xuống bụng, vừa phấn khích vừa xúc động không nguôi Mình bấm "O" như điên, sáng lên như đèn nháy disco, và anh bạn kia cũng đáp lại như điên - hai đứa điên đứng nháy đèn nhau giữa sa mạc
Mình cười tươi như được nhận quà Noel lần đầu vậy! Mình gọi cậu ấy là "Người lạ", và hai đứa nói chuyện với nhau bằng những tiếng "tinh tinh" đơn điệu nhưng vui vô cùng.
Tình bạn không cần ngôn ngữ
Chúng mình không quan tâm người kia là ai, ở đâu, nói ngôn ngữ gì, trai hay gái, bao nhiêu tuổi. Trong Journey, chúng mình là bạn - gắn kết chỉ bằng ánh sáng nhấp nháy và tiếng "tinh tinh". Cậu ấy nháy 3 lần, mình đáp 3 tiếng. Cậu ấy hát, mình hát theo. Mối quan hệ kì lạ, hơi khùng nhưng lại sâu sắc lạ thường - như Robinson Crusoe và Friday vậy ️
Chúng mình đi cùng nhau không rời. Gặp nhau tình cờ nhưng dính nhau như đã quen mấy chục năm. Mọi thứ sẽ chán lắm nếu không có cậu ấy bay cùng, trượt cát cùng, hú hét cùng dưới hoàng hôn
"Này người lạ, trượt cát vui ghê nha!"
"Tinh... tinh... tính... tình" – Người lạ đáp.
"Đi đường này, lên đá kia không được đâu!"
"Tinh... tình... tinh"
"Sorryyy tớ bị tuột chân, đợi tớ với Người lạ ơiii"
"Tính... tinh... tinh... tính... tình"
Mình cứ vừa chơi vừa tự nói chuyện một mình thế Biết rằng bạn bên kia không nghe được, nhưng không sao cả. Chúng mình hiểu nhau, lo cho nhau, gắn kết với nhau dù cách xa ngàn dặm và chẳng biết ngôn ngữ của nhau.
Journey đặt ra cho mình hàng trăm câu hỏi, nhưng mình không thấy lạc lối. Ngọn núi xa kia là đích đến, sa mạc giúp mình hiểu bản thân, chiếc khăn cho mình tự tin, và "Người lạ" là chỗ dựa tinh thần to lớn. Tất cả tạo nên một Journey đầy cảm xúc - một kiệt tác khiến cả mấy game AAA phải ghen tị
Cơn bão tuyết và nỗi đau tột cùng
Game cho mình những khoảnh khắc cảm xúc không thể tả. Mình sợ hãi khi những con quái to đùng cắn xé Người lạ, nhìn khăn quàng - dây sinh mệnh của cậu ấy - ngắn dần lại
Nhưng cậu ấy vẫn ở bên mình. Chúng mình nhường nhau từng mảnh vải, chia nhau ánh sáng, che chắn cho nhau. Không phút nào ngừng "nháy sáng" - đó là sợi dây duy nhất kết nối hai tâm hồn thật sự qua màn hình 3D.
Khi lên đến ngọn núi, mọi thứ trở nên tàn khốc. Tuyết trắng xóa, bão tuyết dữ dội đánh vào hai thân hình nhỏ bé. Chúng mình cố bước tiếp, nhưng cơn bão quá mạnh...
Người lạ gục ngã.
Cậu ấy đổ xuống, run rẩy. Khăn quàng ngắn dần... ngắn dần... rồi tan biến.
"Người lạ ơi! Tỉnh dậy đi! Đừng bỏ mình lạiii!"
Mình lê đến bên cậu ấy, nước mắt chảy ra không biết từ lúc nào. Mình bấm "O" như điên, cố nói với cậu. Người lạ đáp lại bằng những tia sáng yếu ớt rồi... cả hai đều ngã xuống bên nhau.
"Ít nhất... mình được chết cùng nhau..."
"Tinh... tinh... tinh"
"Cảm ơn cậu đã ở bên mình, Người lạ..."
"Tinh...Tinh"
Màn hình mờ dần. Mình bật khóc nức nở. Chúng mình không thể gặp lại, thậm chí không biết tên nhau, và đau nhất - không đi hết hành trình cùng nhau được...
Phép màu và hạnh phúc tột độ
Khoan!!! Mọi thứ... chưa kết thúc?!
Bằng một phép màu nào đó, chúng mình SỐNG LẠI! Như thể thế giới đã đáp lại nỗ lực của chúng mình, ngọn núi đã hiểu, và cơn gió cuối cùng cảm nhận được tình bạn này. Chúng mình bay lên, bay qua thung lũng, qua thác nước, qua tuyết trắng!
"NGƯỜI LẠ ƠI! CHÚNG TA SỐNG RỒI! CẬU VẪN SỐNG!!!"
"Tinh... tinh... tinh... tinh"
Nếu ai dám nói với mình về định nghĩa hạnh phúc, mình sẽ kể câu chuyện này. Hạnh phúc to lớn, rõ ràng và ấm áp đến thế! Từng giây đến gần đỉnh núi là từng đó cảm xúc chia ly ùa về. Mình biết sắp phải tạm biệt rồi, nhưng không sao, chúng mình đã có một quãng đường dài tuyệt vời
"Được đi cùng cậu, với mình đó là hạnh phúc vô giá!"
"Tinh... tinh... tính... tình... tinh"
Thời gian như trôi chậm lại, để chúng mình tận hưởng phút giây cuối. Cậu ấy đợi mình trên đỉnh, cứ "nháy sáng" như sợ không kịp nói lời cuối. Chúng mình cùng spam nút "O" điên cuồng và cùng đi đến cuối hành trình.
"Tạm biệt Người lạ, người bạn tri kỉ của mình..."
Lời kết không phải lời kết
Journey chỉ dài vỏn vẹn 2 tiếng đồng hồ, nhưng đó là 2 tiếng trọn vẹn với trải nghiệm vô giá. Cả mình và Người lạ vẫn còn hành trình cuộc đời phía trước, và Journey đã cho chúng mình nghị lực để bước tiếp
Thật kỳ diệu khi một game lại có thể làm được điều tuyệt vời như thế. Journey cho mình những bài học mà không cuốn sách giáo khoa nào dạy được. Nó cho mình cú tát đau nhất nhưng cũng cái ôm ấm áp nhất.
Journey chứng minh rằng: "Game hay nhất đôi khi được tạo nên từ những thứ nhỏ bé và đơn giản nhất"
"Này Người lạ ơi, nếu có cơ hội gặp lại, xin hãy đi cùng mình một lần nữa nhé?..."
"...Tinh"
Nguồn: gamek.vn