Trong hành trình về nguồn đầy cảm xúc này, team mình đã được gặp gỡ hai bác cựu chiến binh siêu ngầu: bác Nguyễn Hồng Phi - lính đặc công và bác Đặng Đức Thắng - lính bộ binh. Hai bác đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, chứng kiến khoảnh khắc giải phóng epic khi non sông Việt Nam được nối liền một dải, rồi tiếp tục chiến đấu ở Lào, Campuchia...
Nghe các bác kể chuyện, mới thấy "hy sinh" không đơn giản chỉ là cái chết. Đó còn là cả một hành trình cống hiến không ngừng nghỉ, là gác lại mọi ước mơ cá nhân, là chịu đựng gian khổ tột đỉnh, là chứng kiến đồng đội ngã xuống, và cả những di chứng chiến tranh vẫn còn đeo bám mãi đến tận bây giờ
Khi Tổ quốc gọi, những anh thanh niên như bác Thắng, bác Phi không chần chừ một giây. Bác Thắng kể lại: "Sau khi tốt nghiệp cấp 3 năm 1974, tôi nhập ngũ luôn. Lúc đó anh em nào cũng háo hức đi B, vào Nam chiến đấu. Có những đồng đội chưa đủ tuổi, còn viết đơn bằng máu xin đi tình nguyện vào Nam."
Còn bác Nguyễn Hồng Phi, tuổi 18 đầy nhiệt huyết, nghe lời kêu gọi "Thanh niên ba sẵn sàng" năm 1968 đã quyết: "Nghe theo tiếng gọi của Đảng, tôi xung phong nhập ngũ tháng 2/1968 khi vừa tròn 18. Thanh niên lên đường rất hăng say, dân làng tiễn đưa nô nức lắm. Khát vọng cống hiến lớn lao đã lấn át mọi nỗi sợ, mình không nghĩ đến gian khổ hay hy sinh, rất vô tư, không mảy may sợ cái chết."
"Nói thật đi bộ đội thì ai cũng nghĩ đến việc hy sinh, đó là sự thật nghiệt ngá của chiến tranh. Nhưng người này ngã xuống thì người khác lại xông lên, không ai chùn bước dù mưa bom bão đạn." Sự hy sinh không chỉ xảy ra trong trận đánh, mà rình rập ở khắp mọi nơi.
Bác Đặng Đức Thắng ngậm ngùi nhớ lại giây phút sinh tử mở màn chiến dịch Hồ Chí Minh, ngày giỗ chung của biết bao đồng đội:
"Trận đánh vào quận lỵ Long Thành chiều hôm đó, địch chống trả cực kỳ quyết liệt. Tôi bàng hoàng trước cảnh tượng tàn khốc: thương binh của mình nằm giữa đường phố quận Long Thành, xe tăng vọt đi, bộ binh chạy theo để tiến công, những thương binh nằm trên đường bị địch tẩm xăng thiêu sống. Kinh khủng lắm! Trung đoàn 101 của tôi là quyết chiến điểm, nơi nhiều người đã vĩnh viễn nằm lại."
Bác Nguyễn Hồng Phi, người lính đặc công, cũng day dứt mãi về sự hy sinh của đồng đội ngay trong trận đầu đời ở Chơn Thành năm 1969, đúng ngày Bác Hồ qua đời:
"Trong trận đó, anh Khôi - bạn đồng hương của tôi đã hy sinh. Nỗi đau càng sâu sắc vì anh Khôi có hoàn cảnh đáng thương: mẹ mất sớm, bố đi bước nữa. Nhưng điều day dứt nhất là đơn vị không thể mang thi hài anh về. Đặc trưng của lính đặc công như chúng tôi là khi hy sinh thường nằm lại, mất xác. Với cách đánh bí mật, luồn sâu, dùng chất nổ tiêu hao địch, việc thu hồi thi thể gần như không thể. Chỉ khi làm chủ chiến trường, có bộ binh càn quét thì mới mang liệt sĩ ra được. Còn đặc công chúng tôi, khi hy sinh thường là mất mát hoàn toàn, thân xác hòa lẫn vào đất mẹ, không thể về quê hương..."
Mà hy sinh không chỉ là chiến đấu đâu nha! Cuộc sống ở chiến trường đầy rẫy nguy hiểm khác: bệnh tật hoành hành, cả tiểu đoàn bị kiết lỵ, ghẻ lở, sốt rét đến "rụng hết tóc". Y tế thiếu thốn đến mức phải "truyền dịch bằng nước dừa" luôn. Thiếu ăn triền miên khiến cân nặng sụt kinh hoàng, có khi phải ăn "rau khoai ngứa" nấu cháo chống đói. Những gian khổ tưởng chừng nhỏ nhặt ấy cộng lại cũng là sự bào mòn cả thể chất lẫn tinh thần, một dạng hy sinh thầm lặng không kém phần đau đớn.
Và rồi sau bao năm tháng chiến đấu dai dẳng, khi nghe tin chiến thắng, bác Nguyễn Hồng Phi vỡ òa cảm xúc: "Ôi, quá phấn khởi! Ai cũng phấn khởi. Thế là hòa bình rồi, đất nước hòa bình rồi!" Niềm vui lan tỏa khắp đơn vị. "Suốt những năm chiến đấu, nguyện vọng lớn nhất chính là ngày này – ngày đất nước thống nhất, được về với gia đình."
Nhưng sau niềm vui tột cùng là niềm tiếc thương sâu sắc. Bác Phi kể: "Chúng tôi vui mừng bao nhiêu thì cũng thương đồng đội bấy nhiêu. Thương lắm, nhiều người đã đổ máu, hy sinh... Bố mẹ tiễn con, vợ tiễn chồng đi nhưng đến khi giải phóng rồi thì không thấy về để sum họp với gia đình được nữa. Hòa bình đánh đổi bằng quá nhiều chia ly..."
Và này, hy sinh không dừng lại khi tiếng súng im bặt đâu. Nhiều người lính về mang theo vết thương, mảnh đạn còn găm trong người, và đặc biệt là di chứng chất độc hóa học. Bác Phi chua xót: "Chuyện bị nhiễm chất độc màu da cam lúc đó khó tránh khỏi. Vợ tôi nhiều khi nghĩ đến lại khóc thầm."
Các con của bác đều mắc bệnh về mắt, thị lực rất kém do chất độc màu da cam. Đến đời cháu, con đầu lòng của con gái bác lại mắc bệnh down. Đây là minh chứng rõ ràng nhất: hy sinh vì Tổ quốc không chỉ ảnh hưởng bản thân, mà còn kéo dài qua nhiều thế hệ, là nỗi đau thầm lặng nhưng dai dẳng của hòa bình
Thấy sự phát triển vượt bậc của đất nước hôm nay, đặc biệt là TP.HCM – nơi từng là chiến trường ác liệt – các bác cựu chiến binh không khỏi xúc động tự hào. Vừa về từ Sài Gòn dịp 50 năm Giải phóng, bác Phi chia sẻ: "Thật hạnh phúc biết bao khi thấy sự phát triển vượt bậc của Sài Gòn - nay là thành phố mang tên Bác."
Từ sự năng động và tri thức của tuổi trẻ hôm nay, các bác đặt trọn niềm tin vào tương lai sáng lạn. Các bác tin Việt Nam đang chuyển mình mạnh mẽ và chắc chắn sẽ vươn thành con rồng châu Á. Tiềm năng phát triển rất lớn, và tốc độ hiện thực hóa hoàn toàn nằm trong tay gen trẻ!
Những người đi qua cuộc chiến nhắn nhủ: "Để đất nước phát triển nhanh và bền vững, thế hệ trẻ cần không ngừng học tập, trau dồi tri thức, khoa học kỹ thuật, nâng cao năng lực chuyên môn. Đây là nền tảng vững chắc để gánh vác cơ đồ, tiếp nối xứng đáng sự nghiệp của lớp đi trước. Chỉ bằng trí tuệ, nỗ lực không ngừng và khát vọng cống hiến, chúng ta mới kiến thiết được Việt Nam ngày càng phồn vinh, mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho toàn dân.
Bên cạnh nhiệm vụ xây dựng, trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc thiêng liêng không thể xem nhẹ. Trong bối cảnh tình hình thế giới còn phức tạp, chủ quyền quốc gia luôn cần được bảo vệ, gen trẻ càng phải phát huy cao độ truyền thống yêu nước nồng nàn, tinh thần kiên cường bất khuất của 4000 năm dựng nước và giữ nước. Trách nhiệm giữ gìn từng tấc đất biên cương, mỗi hòn đảo, vùng biển đang được lịch sử trao truyền lại cho thế hệ hôm nay."
Thế hệ đi trước đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử bằng tất cả dũng cảm và hy sinh phi thường. Những câu chuyện về gian khổ tột cùng, mất mát, hy sinh, tình đồng chí keo sơn, hay cả di chứng chiến tranh âm thầm – tất cả là bài học lịch sử vô cùng quý giá. Sự hy sinh cao cả của các bác chính là nền móng vững chắc cho độc lập, tự do và sự phát triển rực rỡ như hôm nay.
Nguồn: svvn.tienphong.vn