Họp lớp sau bao năm, đòi góp 700k/người, bạn cũ làm giám đốc "flex" bao 5 bàn: Tôi thoát nhóm luôn không chần chừ

TamPho6780

New member
639dca0fbe73f5bf8112.png


Lần đầu đi họp lớp sau mấy năm trời, tưởng vui hoá ra chỉ toàn drama vỡ mộng

*Bài chia sẻ của anh Lưu Thành Quân hiện đang sống và làm việc ở Trung Quốc

Tốt nghiệp cấp 3 là lúc kết thúc 12 năm học hành vất vả của tuổi thanh xuân. Có những lúc cuộc sống bận rộn với công việc, gia đình, ai cũng muốn quay về những ngày tháng đẹp đẽ ấy thôi.

Có người bảo thời gian sẽ làm phai mờ mọi thứ. Nhưng với tôi thì không phải vậy, những người bạn năm xưa, tên tuổi, khuôn mặt vẫn nằm nguyên trong ký ức.

Theo tôi, con người bây giờ càng ngày càng thực tế. Nhưng có một thứ luôn thuần khiết, đó chính là tình bạn.

Hồi học cấp 3, so với bạn bè thì học lực tôi kém nhất, thi đại học cũng trượt luôn. Nghĩ đến hoàn cảnh gia đình khó khăn, tôi không định học lại mà ở nhà trồng cây thuốc. Nhưng thu nhập không ổn định nên chuyển sang kinh doanh đồ ăn.

Đến năm 2015, con trai cả tôi học cấp 3. Vợ tôi nói chi phí sinh hoạt, nuôi con ngày càng tốn kém, nếu cứ ở quê e khó khăn nên muốn lên thành phố làm ăn. Thời gian trôi nhanh, ba năm sau, trừ chi phí sinh hoạt và tiền thuê nhà, mỗi năm tôi dư khoảng 4,5 vạn NDT (tương đương 140-150 triệu VND). Tôi khá hài lòng với cuộc sống như vậy rồi.

eb5d1d21446f01edbab3.png


Làm ăn ở đây, thỉnh thoảng gặp lại vài người bạn cũ. Tình cảm chúng tôi bao nhiêu năm vẫn thân thiết, gắn bó như hồi cấp 3. Sau khi tâm sự, tôi mới biết trong số bạn bè có người kinh doanh nấm, có người mở xưởng gỗ, người làm cán bộ thôn, người nuôi cá. Tôi nghĩ cho dù làm ngành nghề gì thì họ vẫn giữ được sự "thuần khiết" như ngày xưa.

Thứ 3 tuần trước, một bạn cùng lớp là giám đốc công ty ở Nam Kinh về thăm quê. Hồi cấp 3, tôi và bạn này chơi rất thân. Sau khi nhận cuộc gọi từ một bạn khác báo lớp mình sẽ tổ chức họp lớp, tôi vui vẻ đồng ý ngay. Sau bao nhiêu năm không gặp, nhớ mọi người lắm luôn

ad9bb912f7726d6a6f89.png


Ngày hôm đó, đa phần các bạn đều có mặt. Trong tổng số 56 người thì có đến 47 người tham gia. Một số bạn vì bận không đến được.

Tôi đi cùng 4 người bạn thân trong lớp. Để ý thì thấy phải có tới 90% các bạn đều đi xe ô tô sang trọng

Sau khi chụp ảnh lưu niệm xong, cảnh tượng tiếp theo làm tôi hoàn toàn thất vọng luôn.

Không ngờ những người bạn năm xưa, giờ đây toàn chuyện khoe khoang sự giàu có: nhà cửa, xe cộ, du lịch nước ngoài... Nó làm tôi xấu hổ vì cảm thấy thua kém mọi người

Khi ăn xong, người bạn đứng ra tổ chức thanh toán bữa tiệc, bảo mỗi người nộp 200 NDT (tương đương hơn 700 nghìn VND). Đột nhiên có một người bạn giàu cất tiếng: "Tôi sẽ chi trả cho 5 bàn ăn, bạn nào hoàn cảnh khó khăn có thể được hưởng lợi nhé". Nghe xong câu đó, tự dưng tôi cảm thấy mình không được tôn trọng tí nào

Có thể nói người giàu có được tôn trọng, người nghèo nhận ánh mắt khinh thường. Khi ăn cơm, những người có tiền ngồi chung một mâm, ngược lại những người nghèo ngồi bàn góc. Tôi cảm thấy người như chúng tôi căn bản không có quyền phát ngôn, còn những bàn kia ăn uống ầm ĩ ồn ào.

Đúng là vạn vật đều thay đổi. Sự khác biệt về gia cảnh, công việc, kinh tế đã làm chúng tôi ngăn cách nhau. Tôi thật không ngờ chuyện đó lại xảy ra ngay trong lớp mình.

Tôi đã từng nghĩ tình cảm chúng tôi sẽ thuần khiết giống như hồi cấp 3. Buổi họp lớp sẽ diễn ra trong không khí ấm áp, ôn lại những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi học trò. Nhưng sự thật chỉ khiến tôi đau lòng

Ngay sau khi bữa tiệc kết thúc, tôi đã rời khỏi nhóm lớp mà vừa tham gia được một tuần. Tôi nghĩ sau này sẽ không bao giờ đi họp lớp nữa.

c07567a61da42c1a3b65.jpg


aa339ba1ee2701150476.jpg


21fade57b4190648b358.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top