BubuSky622
New member
Mọi người mở phong bao ra toàn là 1 triệu gọn lỏn. Đến lượt mình, cầm lên tự nhiên thấy... dày hơn hẳn á
Thật ra mình không phải tuýp thích đi họp lớp lắm. Một phần vì bận lo con cái, một phần vì sợ cái cảm giác chênh vênh khi thấy mỗi người một số phận khác nhau quá trời. Nhưng năm nay lớp tổ chức họp mặt kỷ niệm tròn 20 năm ra trường, lớp trưởng còn tự tay nhắn tin mời, chồng lại động viên: "Đi cho vui, gặp lại bạn cũ mà". Thế là mình miễn cưỡng đi, trong lòng vẫn hơi ngại ngại vì lớp trưởng – người hồi xưa từng thích mình giờ vẫn FA.
Buổi gặp mặt tổ chức ở một quán ăn khá xịn xò. Lớp trưởng bao trọn buổi tiệc luôn, gọi toàn món đắt đỏ. Mọi người trầm trồ ầm ĩ, còn mình thì hơi bị chột dạ. Tính mình vốn chill chill thôi, chẳng mặn mà gì với chuyện phô trương. Nhưng thấy mọi người vui thì mình cũng hòa nhập vào vậy.
Đến cuối buổi, lớp trưởng bất ngờ đứng dậy phát phong bao lì xì "kỷ niệm 20 năm". Ai mở ra cũng thấy đúng 1 triệu nằm gọn bên trong. Đến lượt mình, cầm phong bao tự nhiên thấy... dày hơn hẳn. Mở ra xem, thay vì tiền, bên trong là... tấm ảnh chụp mình hồi cấp ba, đứng cười dưới gốc cây phượng, phía sau có dòng chữ nhỏ anh từng viết ngày xưa: "Thanh xuân của tớ có cậu".
Mình sững người vài giây luôn. Không phải xúc động kiểu phim Hàn đâu nhé, mà là... hoang mang cực kỳ Rõ ràng anh ấy chỉ vô tình giữ lại kỷ niệm thôi, nhưng việc đặt riêng vào phong bao như vậy khiến mình khó xử vô cùng. Mình lập tức gập ảnh lại, nhét vào túi, không dám để ai nhìn thấy.
Về nhà, mình đưa phong bao cho chồng và kể lại toàn bộ câu chuyện. Chồng nhìn mình một lúc lâu, rồi chỉ nói một câu rất nhẹ nhàng: "Em thấy sao thì xử lý vậy. Còn anh thì tin em".
Câu nói ấy khiến mình thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng khiến mình tự soi lại bản thân.
Hoá ra từ lúc mở phong bao đến lúc về nhà, đầu mình toàn lẩn quẩn suy nghĩ: Tại sao người ta vẫn giữ ảnh mình? Tại sao lại cho riêng mình thứ khác? Ý đồ gì đây? Mọi người có nghĩ linh tinh không? Mình sợ người ta nói... Sợ chồng hiểu lầm... Sợ đủ thứ trên đời
Nhưng càng nghĩ, mình càng thấy mình đang "ăn trong bát mà nhìn sang mâm người khác" thật sự.
Lớp trưởng giờ có cuộc sống của anh ấy rồi. Mình cũng có gia đình, có chồng yêu thương, con cái ngoan ngoãn. Một tấm ảnh cũ dù anh giữ vì lý do gì thì cuối cùng vẫn chỉ là... chuyện đã qua. Mình tự nhiên thấy buồn cười vì chính bản thân
Họp lớp suy cho cùng chỉ là nơi để gặp lại bạn cũ, ôn chuyện ngày xưa, hỏi thăm nhau cho vui thôi mà. Nếu cứ so sánh cuộc sống hiện tại với ánh hào quang hay những kỷ niệm cũ của người khác, hoặc lo lắng quá mức vì những chuyện đã qua thì chẳng khác nào tự phá đi sự bình yên mình đang có.
Tối hôm đó, mình lấy tấm ảnh ra, chụp lại, gửi cho lớp trưởng và nhắn: "Kỷ niệm ngày xưa thì đẹp thật, nhưng mình giữ lại làm gì cho rối rắm. Mình bỏ nhé".
Anh ta trả lời rất ngắn gọn: "Ừ, tớ hơi tiếc".
Mình xé nhỏ tấm ảnh rồi vứt đi, cảm giác như vừa đóng lại một cánh cửa cũ. Không phải vì nó nguy hiểm, mà vì mình hiểu rằng cuộc sống hiện tại mới là thứ đáng giữ gìn nhất.
Họp lớp, dù vui hay buồn, dù ai thành công hay ai lận đận, thì cũng chỉ là dịp gặp lại một phiên bản cũ của chính mình thôi. Đừng để những điều đã qua ảnh hưởng đến người đang nắm tay mình mỗi ngày nhé
Nguồn: soha.vn
Thật ra mình không phải tuýp thích đi họp lớp lắm. Một phần vì bận lo con cái, một phần vì sợ cái cảm giác chênh vênh khi thấy mỗi người một số phận khác nhau quá trời. Nhưng năm nay lớp tổ chức họp mặt kỷ niệm tròn 20 năm ra trường, lớp trưởng còn tự tay nhắn tin mời, chồng lại động viên: "Đi cho vui, gặp lại bạn cũ mà". Thế là mình miễn cưỡng đi, trong lòng vẫn hơi ngại ngại vì lớp trưởng – người hồi xưa từng thích mình giờ vẫn FA.
Buổi gặp mặt tổ chức ở một quán ăn khá xịn xò. Lớp trưởng bao trọn buổi tiệc luôn, gọi toàn món đắt đỏ. Mọi người trầm trồ ầm ĩ, còn mình thì hơi bị chột dạ. Tính mình vốn chill chill thôi, chẳng mặn mà gì với chuyện phô trương. Nhưng thấy mọi người vui thì mình cũng hòa nhập vào vậy.
Đến cuối buổi, lớp trưởng bất ngờ đứng dậy phát phong bao lì xì "kỷ niệm 20 năm". Ai mở ra cũng thấy đúng 1 triệu nằm gọn bên trong. Đến lượt mình, cầm phong bao tự nhiên thấy... dày hơn hẳn. Mở ra xem, thay vì tiền, bên trong là... tấm ảnh chụp mình hồi cấp ba, đứng cười dưới gốc cây phượng, phía sau có dòng chữ nhỏ anh từng viết ngày xưa: "Thanh xuân của tớ có cậu".
Mình sững người vài giây luôn. Không phải xúc động kiểu phim Hàn đâu nhé, mà là... hoang mang cực kỳ Rõ ràng anh ấy chỉ vô tình giữ lại kỷ niệm thôi, nhưng việc đặt riêng vào phong bao như vậy khiến mình khó xử vô cùng. Mình lập tức gập ảnh lại, nhét vào túi, không dám để ai nhìn thấy.
Về nhà, mình đưa phong bao cho chồng và kể lại toàn bộ câu chuyện. Chồng nhìn mình một lúc lâu, rồi chỉ nói một câu rất nhẹ nhàng: "Em thấy sao thì xử lý vậy. Còn anh thì tin em".
Câu nói ấy khiến mình thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng khiến mình tự soi lại bản thân.
Hoá ra từ lúc mở phong bao đến lúc về nhà, đầu mình toàn lẩn quẩn suy nghĩ: Tại sao người ta vẫn giữ ảnh mình? Tại sao lại cho riêng mình thứ khác? Ý đồ gì đây? Mọi người có nghĩ linh tinh không? Mình sợ người ta nói... Sợ chồng hiểu lầm... Sợ đủ thứ trên đời
Nhưng càng nghĩ, mình càng thấy mình đang "ăn trong bát mà nhìn sang mâm người khác" thật sự.
Lớp trưởng giờ có cuộc sống của anh ấy rồi. Mình cũng có gia đình, có chồng yêu thương, con cái ngoan ngoãn. Một tấm ảnh cũ dù anh giữ vì lý do gì thì cuối cùng vẫn chỉ là... chuyện đã qua. Mình tự nhiên thấy buồn cười vì chính bản thân
Họp lớp suy cho cùng chỉ là nơi để gặp lại bạn cũ, ôn chuyện ngày xưa, hỏi thăm nhau cho vui thôi mà. Nếu cứ so sánh cuộc sống hiện tại với ánh hào quang hay những kỷ niệm cũ của người khác, hoặc lo lắng quá mức vì những chuyện đã qua thì chẳng khác nào tự phá đi sự bình yên mình đang có.
Tối hôm đó, mình lấy tấm ảnh ra, chụp lại, gửi cho lớp trưởng và nhắn: "Kỷ niệm ngày xưa thì đẹp thật, nhưng mình giữ lại làm gì cho rối rắm. Mình bỏ nhé".
Anh ta trả lời rất ngắn gọn: "Ừ, tớ hơi tiếc".
Mình xé nhỏ tấm ảnh rồi vứt đi, cảm giác như vừa đóng lại một cánh cửa cũ. Không phải vì nó nguy hiểm, mà vì mình hiểu rằng cuộc sống hiện tại mới là thứ đáng giữ gìn nhất.
Họp lớp, dù vui hay buồn, dù ai thành công hay ai lận đận, thì cũng chỉ là dịp gặp lại một phiên bản cũ của chính mình thôi. Đừng để những điều đã qua ảnh hưởng đến người đang nắm tay mình mỗi ngày nhé
Nguồn: soha.vn