NắngHạDễThương
New member
Dạo này, nhiều tập đoàn tư nhân "xông xáo" làm các dự án hạ tầng xịn sò, làm đường nè kèm theo quỹ đất "vàng ròng" để triển khai các dự án bất động sản cực "béo bở". Vậy các "sếu đầu đàn" này vừa "kiến tạo tương lai" vừa hưởng lợi ích khủng thì mọi người nghĩ sao?
Chỉ vài năm trước thôi, ai mà dám mơ mình còn kịp trải nghiệm đường sắt cao tốc Bắc-Nam hay những dự án hạ tầng "khủng long" tương tự đâu! Với số vốn "siêu to khổng lồ", thực hiện siêu phức tạp, làm kiểu cũ thì chắc phải chờ mấy chục năm mới xong
Nhưng giờ đây, khi Nhà nước mở cửa cho khu vực tư nhân Việt Nam, đặc biệt là khi các "sếu đầu đàn" tham gia, mọi thứ đã khác hẳn rồi! Thế mà cũng từ đó mà dư luận "chia phe" cực mạnh luôn á.
Ví dụ nè, các nhà đầu tư bất động sản, xây nhà, xây khu đô thị làm đường. Ông Phạm Nhật Vượng, Chủ tịch HĐQT Vingroup là case điển hình ấy. Không ít người nói ông làm đường chỉ để bán bất động sản, vừa khởi công là giá đất "x10" ngay, rồi "ăn đậm" nặng... Nhưng mà họ có để ý không: Tại sao giá đất lại tăng gấp 10 lần? Đó là nhờ sự hiện diện và đầu tư của "sếu đầu đàn" đó – chính nhờ họ mà sức hấp dẫn đầu tư vào khu vực tăng vọt, giá trị vùng đất được đánh giá cao hơn nhiều lần
Chính sự xuất hiện của các nhà đầu tư, của các "đại bàng" đã đánh thức giá trị vùng đất ấy mà! Dự án càng được thực hiện "thần tốc", sức đột phá càng mạnh thì giá trị vùng đất sẽ tăng theo cấp số nhân luôn. Còn nếu cứ để đấy thì giá đất vẫn "đắp chiếu" thôi. Và nếu không phải "đại bàng" mà là một người bình thường đầu tư thì cũng khó tạo ra sự thay đổi đột biến về giá trị đất đai. Việc doanh nghiệp đến đầu tư đã tạo giá trị mới, tạo ra diện mạo mới cho vùng đất mà trước đó các lực lượng kinh tế nông dân không làm được.
Tuy nhiên, khi đánh giá tác động và lợi ích dự án, trong nhiều trường hợp, người ta hay chỉ nhìn thấy phần "lời" mà doanh nghiệp được hưởng; ít khi tính đến phần giá trị họ tạo ra cho cộng đồng Người ta nghĩ việc doanh nghiệp làm cho hạ tầng tốt lên là đương nhiên, là trách nhiệm; nhưng chỉ cần có lỗi hay sai một chút thì đó là "trọng tội"! Nhìn như vậy không hoàn toàn sai nhưng có phần hơi khắt khe và thiếu công bằng rồi đó.
Thực tế, nhiều "sếu đầu đàn" mong muốn góp sức kiến tạo tương lai cho đất nước, nhưng họ cũng phải vật lộn để sinh tồn. Khi bỏ "núi tiền" đầu tư vào các dự án hạ tầng, họ cũng được hưởng lại một số lợi ích, nhưng họ cũng góp phần tạo ra giá trị tăng thêm không nhỏ cho địa phương, vùng đất đó. Hãy nhìn vào sự sôi động của Phú Quốc, Hạ Long, hay Nha Trang, Quy Nhơn có được từ du lịch, bất động sản... sau khi những "sếu đầu đàn" trong nước đổ bộ vào đầu tư, để thấy điều đó ️
Từ câu chuyện "chỉ nhìn vào phần doanh nghiệp được hưởng", dường như đang tồn tại một ranh giới rất mong manh giữa sự giám sát xã hội và sự khắt khe đến mức quá đáng. Phải chăng, đằng sau những tranh cãi về địa tô hay quỹ đất kia, còn là một "di chứng tâm lý" sâu xa hơn về cách một số người nhìn nhận sự giàu có?
Có lý do từ tâm lý "thích giàu" – song "chỉ thích mình giàu, không thích người khác giàu" của không ít người đó. Đây là tâm lý khá phổ biến ở một xã hội còn đói nghèo, cộng với quan niệm cho rằng nguồn gốc của sự giàu có cơ bản là "bóc lột".
Thực ra thì ai cũng thích giàu cả mà! Người Việt lại càng khát khao giàu nữa. Nhưng do hoàn cảnh lịch sử, do điều kiện khách quan, việc làm giàu ở ta bấy lâu nay "gian nan khó khăn" quá đi thôi. Thế là thành ra một cái tâm lý thông thường: Thấy ai giàu lên nhanh là có tâm lý ghen tị, nghi ngờ, "ghen ghét ăn tức". Thậm chí nhiều người còn nghĩ: giàu nhanh nhờ làm gì đó "không sạch" hoặc bóc lột...
Đất nước ta đang bước vào giai đoạn Đổi mới 2.0, nếu không dứt khoát chuyển dịch từ khẩu hiệu "Lao động là vinh quang" sang "Làm giàu là vinh quang" thì đất nước khó mà "cất cánh" được. Lao động theo kiểu cứ "lọ mọ lội ruộng, cuốc đất" đời này qua đời khác mà vẫn nghèo thì không thể vinh quang trong thời đại 4.0 được đâu!
Theo danh sách tỷ phú thế giới từ Forbes, Việt Nam đang có 8 tỷ phú đôla vào đầu năm 2026. Tuy nhiên, một số chuyên gia ước tính, số lượng tỷ phú đô la ở Việt Nam thực tế có thể lên tới hơn 20 người nhưng hơn 10 người lại chọn cách "ẩn mình". Vậy lý do của hiện tượng "giấu giàu" này là gì?
Đúng là ở Việt Nam còn nhiều doanh nhân có tài sản trị giá nhiều tỷ đô, thừa điều kiện để vào danh sách tỷ phú thế giới. Nhưng có hai lý do chính để họ "không được" ghi danh. Một là điều kiện để được Forbes ghi danh, tài sản phải được đo công khai trên thị trường chứng khoán. Hai là nhiều tỷ phú không muốn lộ diện. Doanh nhân lọt vào danh sách tỷ phú thế giới vì tài sản bằng cổ phần của họ công khai trên sàn chứng khoán. Trên sàn này, ai không thích "lộ" vẫn cứ "bị lộ". Nhưng có nhiều doanh nhân không muốn tên mình "bị đưa vào" danh sách tỷ phú đô la...
Câu hỏi đặt ra là tại sao ở các nước, việc lọt vào danh sách tỷ phú của Forbes là một niềm vinh dự "flex" được, còn ở ta, nhiều doanh nhân lại coi đó là một phiền phức, thậm chí tìm nhiều cách để "giấu giàu"? Căn nguyên sâu xa là tâm lý nghi ngờ và ghen ghét người giàu còn nặng nề lắm. Lộ diện trong danh sách tỷ phú thế giới chưa chắc đi kèm với lợi ích, mà khả năng chịu phiền phức, tai tiếng, bị "soi" lại rất cao
Có nhiều hạn chế, trói buộc ở điểm này, đặc biệt ở khía cạnh đạo đức – văn hóa (truyền thống), trong khi tiêu chuẩn, tiêu chí để đánh giá sự giàu có chính đáng – từ động cơ đến giải pháp, gắn với hệ thống cơ chế, chính sách công khai, minh bạch, công bằng, hãy còn nhiều thiếu sót và méo mó. Trong một môi trường như vậy, việc làm giàu dễ bị tai tiếng, dễ dính rủi ro hơn là vinh quang của những hành động chính đáng, của trí tuệ và động cơ cống hiến thì việc những tỷ phú đang "ẩn mình" ngần ngại bước ra ánh sáng là điều "dễ hiểu thôi".
Vậy tác động của việc nhiều tỷ phú Việt Nam vẫn "ẩn mình" là gì?
Số lượng tỷ phú thế giới được công nhận chính thức ở một quốc gia, không chỉ là con số thống kê về tài sản của cá nhân, mà là một chỉ báo phản ánh cấu trúc và sức khỏe của nền kinh tế đó. Một quốc gia có nhiều tỷ phú được thế giới công nhận thường có vị thế cao hơn trong mắt thế giới, trong sự đánh giá của các nhà đầu tư quốc tế. Không phải là tiêu chuẩn duy nhất, song chỉ báo số lượng tỷ phú, tốc độ gia tăng người giàu, luôn luôn là một trong những cơ sở quan trọng nhất để khẳng định quốc gia đó có "nguyên khí" doanh nhân mạnh mẽ, đáng có nhiều cơ hội bùng nổ, là điểm đến hấp dẫn đầu tư "cực xịn"
Nền kinh tế Việt Nam phát triển đến quy mô như hiện nay (năm 2025 quy mô GDP tính theo giá dollar hiện hành xếp thứ 32 thế giới, đứng thứ 23 tính theo ngang giá sức mua) mà vẫn chỉ có "dăm bảy" tỷ phú trong danh sách của Forbes quả thật là chưa ổn lắm, chưa "xứng tầm". Rõ ràng, việc "ẩn mình" hay "giấu giàu" (chính đáng) sẽ không tốt cho hình ảnh của kinh tế Việt Nam.
Trong khi đó, lịch sử Việt Nam đã có nhiều câu chuyện chứng minh rằng trong số người giàu có rất nhiều người tốt. Đó là những người làm giàu do sự tử tế, tài năng, và họ có nhiều cống hiến lớn cho đất nước, dân tộc. Nếu chúng ta cứ duy trì cái văn hóa "giấu giàu" hay "ẩn mình" này, quốc gia sẽ mất đi những hình mẫu truyền cảm hứng. Một quốc gia mà những người giỏi nhất, giàu nhất sợ hãi sự nổi tiếng thì có nghĩa là đất nước đang lãng phí "siêu to" nguồn lực về trí tuệ, tài năng
Nguồn: soha.vn