TamXanh9888
New member
Những "diễn viên" đặc biệt này được tuyển về Liên đoàn Xiếc Việt Nam từ bé tí, cống hiến nguyên cả thanh xuân mà chưa bao giờ được "chốt deal" cát-xê luôn nha!
Hội "nghệ sĩ" không... biết nói
Ai ghé thăm Liên đoàn Xiếc Việt Nam cũng phải wow với 2 sân khấu siêu to khổng lồ, máy móc thiết bị xịn sò vô cùng.
Nhưng mà phải đi xuyên qua sân khấu, lần vào trong khu nhà tập thể - nơi các nghệ sĩ đang sống và cày cuốc hằng ngày - mới thấy được cuộc sống thực sự ở đây ntn nha!
Khu nhà tập thể của Liên đoàn Xiếc thiết kế khá lạ: những phòng siêu rộng nằm kế bên những căn phòng tí hon, thậm chí nhỏ bằng 1 thùng carton luôn á.
Đó chính là "nhà" của hội "diễn viên không biết nói" – những "nghệ sĩ" chưa từng nhận đồng lương nào trong suốt sự nghiệp biểu diễn – chính là những con thú không thể thiếu trong các tiết mục xiếc đó!
Trăn là 1 trong những "nghệ sĩ không biết nói" quen mặt lắm trên sân khấu xiếc nha.
Những bé này được tuyển từ khắp mọi miền tổ quốc, được đưa về Liên đoàn xiếc Việt Nam ngay từ khi còn nhỏ xíu xiu.
Anh Tống Toàn Thắng – trưởng đoàn xiếc 3 của Liên đoàn Xiếc Việt Nam – người nổi như cồn với các tiết mục xiếc trăn, xiếc lợn chia sẻ:
"Việc casting các bé thú về huấn luyện trở thành 'diễn viên' là công việc khá phức tạp nhưng cũng rất thú vị của người làm xiếc thú luôn.
Chúng mình không có điều kiện mua lia lịa 4-5 con rồi lọc dần trong quá trình huấn luyện đâu. Việc 'tuyển chọn' các 'diễn viên đặc biệt' này chủ yếu dựa vào kinh nghiệm cá nhân của người làm xiếc thú thôi.
Chú lợn rừng tên Quýt - 1 thành viên đặc biệt của đoàn xiếc 3 - Liên đoàn Xiếc Việt Nam nè.
Với kiến thức nhất định về đặc điểm sinh học, với linh cảm nghề nghiệp, chúng mình sẽ nhìn mặt từng bé, quan sát cách nó di chuyển, cách nó phản ứng để lựa chọn.
Người bình thường nhìn 10 con trăn sẽ thấy giống y chang nhau cả 10, nhìn 10 con lợn thì chẳng thấy khác biệt gì nhưng chúng mình thì khác. Chúng mình thấy mỗi con trăn có 1 cái mặt khác nhau, mỗi con lợn có thần thái riêng biệt".
Khi được đưa về Liên đoàn Xiếc Việt Nam, mỗi bé thú sẽ nghiễm nhiên trở thành 1 thành viên trong đoàn với chế độ luyện tập, chế độ đãi ngộ đặc biệt luôn á.
Các bé sẽ được người quản thú chăm sóc, rèn giũa bằng tất cả tình thương yêu, bằng tất cả kiến thức. Anh Tống Toàn Thắng kể thêm:
"Việc đầu tiên để huấn luyện 1 con thú là phải yêu thương chúng. Mình tin rằng mỗi con thú ngoài bản năng giống loài, chúng đều biết suy nghĩ, đều có tình cảm chứ không hề 'máu lạnh' hay 'vô tri vô giác' đâu nha.
Không 1 bé thú nào của đoàn xiếc bị coi là "con vật vô tri vô giác" cả.
Có những con trăn mình nuôi từ khi nó còn bé tí, và đến khi đã quen thân, chỉ cần ngửi thấy mùi của mình nó từ từ bò lên người, trườn qua trườn lại trên vai, quấn quýt như 1 con cún thấy chủ. Những lúc như vậy, cảm thấy happy lắm luôn!
Việc thứ 2 là cần nắm rõ đặc điểm sinh học của loài thú đó và của chính con thú mà mình đang quản. Thậm chí phải thuộc lòng từng thói quen sinh hoạt của bé đó.
Ví dụ, con voi A thường đi vệ sinh vào buổi sáng, còn con B thì lại chỉ vệ sinh vào buổi tối. Hoặc chỉ cần nhìn phản ứng của 1 con trăn, có thể biết nó đang vibe với sân khấu hay đang 'khó chịu'.
Phải nắm hết thuộc tính của từng bé để có thể kiểm soát và hợp tác với nó trên sân khấu, kích thích nó trong lúc tập luyện hay trong khi biểu diễn".
Suốt đời "hoạt động nghệ thuật" nhưng chưa từng nhận 1 xu cát-xê
Các bé thú được coi là 1 thành viên gia đình của người quản thú, 1 thành viên của đoàn xiếc. Chúng được tất cả các nghệ sĩ yêu mến và chăm chút hết mức có thể luôn!
Chuồng của Quýt được lắp đèn sưởi vào mùa đông, quạt gió vào mùa hè nha.
Anh Tống Toàn Thắng tâm sự: "Chúng mình đang dần tiến tới việc bỏ việc bắt các bé thú làm trò trong các tiết mục biểu diễn. Thay vào đó, chúng mình muốn xây dựng các tiết mục mà con thú sẽ cùng tương tác, cùng thể hiện với diễn viên xiếc.
Chúng mình muốn khán giả hiểu rằng các bé thú cũng có tình cảm, cũng dí dỏm hóm hỉnh và cống hiến hết mình như con người. Bởi chúng thực sự là những 'diễn viên' mà!
Không chỉ được coi là "những diễn viên không biết nói", những bé thú ở Liên đoàn Xiếc Việt Nam còn có cuộc sống khác hẳn so với các con vật nuôi hay động vật hoang dã khác nha.
Đèn sưởi cho trăn là đèn hồng ngoại, tránh không khí bị đốt cháy, gây khô da của các "nghệ sĩ" đó.
Chúng được chăm sóc "tận răng" luôn! Khu vực "nhà ở" của các "diễn viên" đặc biệt này được thiết kế dựa theo đặc tính sinh học của từng loài.
Ví dụ: Khu dành cho thú lớn như voi, sư tử, gấu cần thoáng đãng, khô ráo, có đồ trang trí như gốc cây, đồ chơi... còn khu dành cho loài bò sát như trăn thì không cần rộng rãi mà cần độ ẩm và nhiệt độ chuẩn chỉ, không quá nhiều ánh sáng...
Ngay bên cạnh khu chuồng trại là phòng thú y với bác sĩ chuyên khoa standby 24/7 và được trang bị đầy đủ thiết bị, thuốc men khám chữa bệnh phù hợp với từng loài.
Bên cạnh 1 chuồng trăn là đầy thiết bị y tế, trong đó còn có cả nước muối để súc miệng cho từng con trăn vào mỗi buổi sáng, tránh viêm lợi, hỏng răng nha.
Khi 1 bé thú có biểu hiện bất thường như mệt mỏi, sốt hay chỉ "hắt hơi sổ mũi", lập tức chúng được thăm khám và chăm sóc với chế độ đặc biệt. Thậm chí có nhiều khi, người quản thú và bác sĩ thú y còn thức thâu đêm để chăm sóc cho 1 bé thú ốm.
Các "diễn viên" này cũng có bếp ăn riêng và được cho ăn theo khẩu phần được nghiên cứu kỹ lưỡng. Đồ ăn của các bé không chỉ được kiểm duyệt gắt gao về nguồn gốc mà còn được chú ý đặc biệt về cách chế biến luôn nha!
Ngoài việc không "nhận lương" của Liên đoàn Xiếc Việt Nam, các "diễn viên không biết nói" này không hề bị phân biệt đối xử gì so với các nghệ sĩ biểu diễn khác đâu.
Chỉ 1 chú lợn rừng tên Quýt nằm ngay bên cạnh khu nhà điều hành, anh Tống Toàn Thắng kể vui: "Nó quấn quýt với các thành viên trong đoàn như 1 con cún con. Khi thấy người quen, nó nghếch cổ lên chào, còn bình thường chỉ nằm chơi thế thôi.
Anh Thắng trò chuyện cùng Quýt như đang tâm sự với 1 đứa trẻ con vậy.
Mỗi anh chị em trong đoàn đi ăn tiệc về, ai cũng mang về 1 bọc đồ ăn làm quà cho nó. Còn bình thường, nó được ăn cơm nấu, đồ ăn sạch sẽ, được tắm táp, chăm sóc như 1 đứa trẻ con.
Chuồng của Quýt còn được lắp đèn sưởi vào mùa đông, quạt gió để thông khí và làm mát vào mùa hè nữa...
Những bé thú ở đây đều được quan tâm đặc biệt như vậy hết. Nên mình nghĩ, nếu có bị sổng chuồng hay được thả ra ngoài tự nhiên, chắc chắn chúng sẽ không chịu được, bởi ở trong này chúng đã quen với điều kiện sống quá tốt rồi.
Đã có rất nhiều trường hợp thú sổng chuồng tự tìm đường trở về rồi đó".
Khi đã lớn tuổi, không còn phù hợp với việc biểu diễn, những "diễn viên" này cũng được nghỉ hưu luôn nha. Thông thường, Liên đoàn sẽ đổi những bé đã già cho các sở thú và nhận về các bé trẻ hơn.
Bởi ở trong vườn thú, các "diễn viên" này không phải biểu diễn nặng nhọc nữa mà chỉ cần an nhàn sống trong chuồng để phục vụ khách xem thú thôi.
Một số khác sẽ được người quản thú hoặc Liên đoàn chăm sóc cho tới tận lúc qua đời. Bởi chúng được xem như 1 người thân, 1 thành viên của các nghệ sĩ khác trong đoàn luôn.
Nguồn: soha.vn