BanhHong8108
New member
Chưa kịp vào đại học, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã "chết dần" ngay từ thời phổ thông rồi
Theo TS. Nguyễn Thị Thu Huyền, đồng tác giả các cuốn sách "Dưỡng Trí Não Con Tinh" và "Chăm Trái Tim Con Ấm: Trẻ Phải Vui Vẻ", lẽ ra các em phải hứng thú với việc học, được lựa chọn và hỗ trợ theo đuổi những lĩnh vực phù hợp với năng lực và sở thích. Thế nhưng thực tế? Các em quay cuồng giữa đống bài vở, căng thẳng với các kỳ thi, mệt mỏi rã rời trong những giờ học, không nhìn thấy tí niềm vui nào luôn
"Học để sống hay học để chết?" - Câu hỏi đầy nhức nhối từ nữ tiến sĩ cùng những câu chuyện được chia sẻ khiến nhiều bố mẹ phải giật mình:
"Bài viết Harvard bốn rưỡi sáng - ước gì nó biến khỏi Internet!"
"Hồi còn học ở Anh, nửa đêm nọ, tôi nhận được tin nhắn từ một người em quen biết cũng đang học tại Anh: 'Chị ơi, chị đọc bài viết 'Harvard, bốn rưỡi sáng' chưa? Em ước gì nó biến khỏi Internet'", TS. Thu Huyền kể lại.
Là người đồng hành cùng bạn ấy qua chuỗi ngày khổ sở vì chứng trầm cảm do áp lực học, chị hiểu rõ vì sao bạn ấy ước như vậy. Chị cũng ước như em khi chứng kiến nhiều người Việt hào hứng chia sẻ và tán tụng bài viết này, dù nó phiến diện và có chi tiết không đúng sự thật
"Tôi nhận ra đằng sau sự tung hô đó là cả một quan niệm sai lầm và ám ảnh về việc học. Số đông người Việt vẫn coi việc học cật lực, 'bán cả sinh mạng' như kiểu các sinh viên Harvard mà bài viết đó mô tả là con đường duy nhất để thành công! Không ai nghĩ rằng việc học với áp lực kinh khủng như vậy có thể khiến những đứa trẻ Việt Nam phải trả giá đắt đến thế nào!"
Câu chuyện đau lòng từ một sinh viên Việt tại Anh
Bạn sinh viên kể trên từng học rất chăm chỉ, nỗ lực hết sức để đạt kết quả cao và nhận được sự công nhận của mọi người. Bạn ấy từng "cày như điên" để thi đậu trường chuyên cấp 3 với mong muốn được trường cấp 2 mời về khen thưởng.
Công thức "Học + Học + Học + ... = Thành công" ám ảnh bạn ấy suốt thời niên thiếu cho đến khi sang Anh. Trong hai năm đầu (học dự bị và năm nhất), bạn đạt kết quả xuất sắc. Bạn chúi đầu vào bài vở cả ngày lẫn đêm, kết bạn giới hạn, không vui chơi, giải trí.
Năm hai, khi học khó hơn cùng áp lực phải tìm thực tập, xin việc, bạn ấy căng thẳng và hoảng hốt. Nghĩ đến việc bố mẹ đã bỏ ra số tiền không nhỏ cho mình du học, bạn càng không cho phép bản thân được nghỉ ngơi
Mỗi ngày, bạn vẫn lên thư viện và ở lại tận nửa đêm, nhưng tất cả bài tập, bài thi đều dở dang. Làm sao tập trung được khi luôn ở trạng thái căng thẳng? Tệ hơn, bạn không có cách nào để giải tỏa căng thẳng, cũng không có ý nghĩ chia sẻ khó khăn với ai.
Mọi chuyện trở nên tồi tệ khi bạn nhận kết quả cuối năm: TẤT CẢ các môn đều rớt! Bạn không ngừng trách bản thân rằng "mình không đáng sống", "mình có lỗi với bố mẹ". Bạn gần như không thể ngủ được, rơi vào trạng thái trầm cảm, thậm chí có ý định tự tử để trốn tránh thực tại
"Chúng tôi đã rất vất vả để giữ được bạn ấy và đưa bạn trở về cuộc sống bình thường. Tuy không học ở Harvard nhưng kiểu học của bạn ấy y hệt kiểu bài báo vớ vẩn kia đã sùng bái! Đáng tiếc là kiểu học đó không mang lại thành công hay hạnh phúc mà suýt cướp đi mạng sống của bạn! Và tôi biết, bạn ấy không phải trường hợp duy nhất!"
Buổi sáng hôm đọc bài viết ở Harvard ấy, trên Facebook của chị, một người bạn chia sẻ thông tin đau buồn: Một cậu bé lớp 8 nhảy lầu tự tử trong trường học vì bị áp lực từ sự kỳ vọng của bố mẹ
Học để sống, không phải học để "chết"!
TS. Thu Huyền tin chắc rằng bố mẹ của cậu bé ấy chỉ mong con học giỏi để có tương lai tốt đẹp, không bao giờ mong con mình kết thúc cuộc đời ở tuổi quá trẻ như vậy. Tuy nhiên, việc cả xã hội này (không riêng gì bố mẹ) nhồi nhét vào đầu nhiều đứa trẻ ý nghĩ: "Phải học, học, học thật nhiều, phải đạt thành tích cao trong nhà trường thì sau này mới có việc làm tốt, chức vụ cao, kiếm được nhiều tiền" đã đẩy nhiều đứa trẻ vào chỗ chết!
Có những cái chết theo đúng nghĩa đen khi trẻ cảm thấy không còn chịu nổi áp lực học tập và kỳ vọng từ người lớn. Khi trẻ liên tục gặp thất bại trong học (theo định nghĩa phổ biến của xã hội), các em tin mình là "đồ bỏ đi" và chọn cái chết như một điều "đáng phải thế".
Không chỉ có những cái chết theo nghĩa đen, việc vùi đầu vào học điên cuồng kiểu quên ăn, quên ngủ, quên chơi còn có thể khiến người học "chết" về mặt tinh thần, khiến các em không khác gì những "xác sống" (zombie)
Không đợi đến khi vào đại học, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã "chết dần" theo cách đó ngay từ thời phổ thông. Lịch trình của các em mỗi ngày là: Nhà → trường học → lớp học thêm → nhà! Các em quay cuồng giữa đống bài vở, căng thẳng với các kỳ thi và bài kiểm tra, mệt mỏi rã rời trong những giờ học.
"Tôi không nhìn thấy trẻ có bất cứ niềm vui nào, kể cả với việc học. Các em cũng không có cơ hội nhận biết sở thích, đam mê riêng của bản thân, không biết cách giao tiếp với người khác, không thấy trách nhiệm của bản thân với cộng đồng,... Đời sống tinh thần của trẻ chứa đựng nhiều xúc cảm tiêu cực hơn là tích cực", TS. Thu Huyền chia sẻ.
Học phải là niềm vui, không phải ám ảnh!
Nguồn: soha.vn