Học để sống đời hạnh phúc hay chỉ để làm con nợ của những kỳ thi?

NgocXinh8907

New member
9a94022f845665406558.jpg


Mình học để sống một đời hạnh phúc, hay phải hy sinh cả tuổi thanh xuân chỉ để học và làm "con nợ" của đống kỳ thi?

1d38c0ade14a79a0d555.jpg


Cứ mỗi mùa thi đến, lòng thương các bạn học sinh lại ùa về.

Báo chí, mạng xã hội ầm ĩ đưa tin bạn này thủ khoa, cả lớp kia đỗ trường top, kiếm bao nhiêu học bổng du học... Điểm số con em nhà ai cũng thành topic hot trên bàn nhậu của các bác và hội tập thể dục buổi sáng của các cô

Mặt khác, có bạn bỏ đi khiến gia đình tìm kiếm như điên, và có trường hợp dù hối hận đến mấy, bố mẹ cũng không bao giờ "tìm lại" được những đứa con "dại dột" của mình...

Chúng ta hay vội vã trách các bạn nhỏ "dại dột", nhưng đã bao giờ chúng ta bình tĩnh nhìn nhận công bằng để thấy rằng sự dại dột lớn nhất thực ra lại đến từ thế giới người lớn?

e6064fdc000eea83b510.jpg


Nếu bạn A đạt vài ba học bổng, đỗ 4-5 trường top... thật tốt quá, chúc mừng những nỗ lực của bạn ấy và gia đình, nhưng cái đó liên quan gì đến cả xã hội? Nó đâu phải thành tựu quốc gia gì to tát mà cả nước phải chung vui?

Thật ra nó chỉ nên là niềm vui riêng của một gia đình thôi, và mọi thứ đều nên vừa đủ. Với việc phóng đại không cần thiết những niềm vui nhỏ lên quá mức thì chính niềm vui của gia đình này lại gieo mầm khổ đau cho nhiều gia đình khác, cái vòng luẩn quẩn ấy mãi không dứt, mùa thi này nối mùa thi khác

Ở các quốc gia khác, bạn thử Google đi, xem có bao nhiêu bài báo nói về việc một thí sinh nào đó đậu bao nhiêu điểm, thủ khoa trường nào? Cứ thử tìm đi rồi bạn sẽ thấy xã hội chúng ta đang hành xử harsh với các bạn nhỏ biết nhường nào? Và một bộ phận rất đông phụ huynh tiếp tay rất tích cực cho cái ác nhân danh "khuyến học", "nêu gương vượt khó" ấy.

Cái công thức "học sinh nghèo vượt khó", "con nhà người ta" đã làm tổn thương biết bao nhiêu thế hệ học sinh, và làm cho xã hội này mệt mỏi lắm rồi

**Thất bại thì đã sao?**

Một kỳ thi nói lên được gì cho cuộc đời rộng lớn của một con người?

Con người ta học để sống một đời hạnh phúc, hay phải từ bỏ cuộc sống bình thường, hạnh phúc chỉ để học và làm con nợ của những kỳ thi?

Mình thật biết ơn bố khi ông đã cho mình một câu trả lời rất nhân từ và rộng lượng với thắc mắc của mình hồi còn bé:

"- Bố, nếu sau này lỡ con không thành đạt thì sao?

\- Thì không sao cả, miễn là sống một cuộc đời tử tế và hạnh phúc là được con ạ. Thế giới này chỉ có một số ít người xuất chúng, còn phần đông là những người bình thường, họ vẫn đang sống tốt đấy thôi".

Và từ đó, mình cởi bỏ được mọi áp lực, học cho chính mình và vừa sức mình, theo đuổi ước mơ và con đường của riêng mình. Trên con đường ấy, bố và mẹ quá cố của mình chỉ là những khán giả khiêm nhường đứng từ xa, vẫy tay động viên, và chỉ thế thôi ✨

Lỗi không phải từ những kỳ thi mà là cách chúng ta nhìn nhận và cách nghĩ có phần sai lệch về những kỳ thi - đó mới là nguồn cơn cho đau khổ của các bạn nhỏ và bao gia đình.

Hãy ứng xử với những kỳ thi theo một cách tự nhiên và bình thường nhất. Nó đơn giản như chuyện trồng cây trong vườn, nó sẽ ra hoa và ra trái, không mùa này thì mùa sau.

Đừng vì giận dữ vì cái cây nhà mình chưa ra bông giữa một rừng bông mà hắt hủi, buông lời trách móc. Một cái cây non, còn chưa qua giông bão cuộc đời, giây phút ấy, hơn bao giờ hết cần được cảm thông và lắng nghe, từ chính gia đình mình và không bao giờ nên bị đem ra làm đối tượng so sánh.

Ở trường Đại học FPT nơi mình đang giảng dạy, có một chương trình rất nhân văn mà mình thực sự rất thích, tên là "Hồ sen chờ ai" do một nhóm các thầy cô giáo trẻ thực hiện, phi lợi nhuận. Bất kể các bạn sinh viên đang có vấn đề gì, khó nói... sẽ vẫn luôn có "Hồ sen" là các thầy cô ở đó lắng nghe và đưa ra những lời khuyên (nếu có thể).

Chỉ riêng sự lắng nghe đó thôi đã là quá đủ rồi, bởi các bạn sẽ biết rằng ngay cả những lúc bế tắc nhất vẫn luôn tìm thấy một "Pinkie" cho riêng mình (Pinkie là tên của một cây cam ngọt trong truyện "Cây cam ngọt của tôi" - người bạn thân chứa đựng mọi tâm sự của chú bé Zeze, Pinkie không làm gì hết, nó chỉ lắng nghe). Khổ đau, muộn phiền khi được nhận diện và lắng nghe thì tức là đã được giải quyết phần lớn rồi

Liệu chúng ta có đang dạy sai cho các con về HẠNH PHÚC? Phần lớn mọi người đều nghĩ hạnh phúc là CÓ: có nhà, có xe, có vợ đẹp con khôn, có một công việc xịn, có một vị trí trong trường top... Ít người nghĩ rằng hạnh phúc có khi lại là KHÔNG: không bệnh tật, không phiền não, không áp lực, không mất tự do, không phải dốc sức chạy đua trong những cuộc đua vô bổ đeo đuổi những kỳ vọng...

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top