Học cách nói chuyện Lagom, lùi lại một bước để học cách lắng nghe

DauCute3677

New member
b1eff0327b28e08d39f5.jpg


Nhiều chị em hay than thở chồng lười biếng không chịu làm việc nhà, nhưng mà plot twist là: bản chất tâm lý của đàn ông lại là "thích hầu vợ" đó nha!

Nghe vô lý nhưng facts đấy các bạn ơi. Phụ nữ mình thích được balô nhẹ nhàng ngọt ngào, thì đàn ông lại càng thích được "sai khiến" hơn. Nhưng để họ cảm nhận được sự ngọt ngào đó và sẵn sàng "cống hiến" hết mình cho vợ, thì còn phụ thuộc nhiều vào độ kiên nhẫn của chị em đấy - kiên trì nhờ vả, kiên trì bỏ cái tôi sang một bên, kiên trì thể hiện tình yêu thương một cách thẳng thắn...

Trong văn hóa Thụy Điển có một concept siêu hay gọi là lối sống Lagom – tức là lối sống "vừa đủ" đó.

3a8be2a3a8a56a1c0291.jpg


Bạn có để ý mấy cái meme dịch câu nói lịch sự của người Anh không? (kiểu "I hear what you say" nghĩa thật là "I disagree" á) Người Thụy Điển thì khác hoàn toàn, họ không cần đến những câu nói xã giao kiểu vậy.

Họ giao tiếp bằng sự chân thành và sẵn sàng mở lòng chia sẻ. Nhưng "chân thành" theo chuẩn người Thụy Điển là sao?

Người Thụy Điển không bao giờ lãng phí thời gian che giấu những thứ họ muốn nói, cũng không nói vòng vo kiểu "lời có cánh" gì cả.

Họ có một cách tiếp cận ngôn ngữ là "có sao nói vậy" luôn. Dù họ không hay kể về bản thân mấy, nhưng nếu bạn hỏi "Cậu thế nào rồi?" thì bất kỳ ai cũng sẽ dừng lại và kể chi tiết cho bạn nghe là họ đang cảm thấy thế nào và vì sao.

Ở đây có một ranh giới mong manh giữa việc than vãn kể lể về bản thân, với việc chia sẻ chân thành từ nội tâm...

Thực ra bản năng của đàn ông là yêu thương và bảo vệ phụ nữ. Họ thà chịu khó vất vả để vợ vui vẻ, được trân trọng, được thừa nhận và tôn trọng, còn hơn phải sống với một cô vợ khó chịu, suốt ngày kể công, than thở, hay chê bai...

Nhưng thực tế vẫn có một nhóm phụ nữ rất thích đóng vai nạn nhân, đồng thời là "bad guy" trong mối quan hệ vợ chồng.

Hoặc phải thừa nhận rằng phụ nữ là "species" khó tả lắm, đặc biệt phụ nữ Việt Nam mình có sức chịu đựng cực kỳ dẻo dai.

Đó vừa là điểm mạnh vừa là điểm yếu của chúng ta. Nó khiến chúng ta quen với việc chịu đựng nhiều hơn, nhiều hơn một chút nữa, một chút thôi mà...

Cho đến khi không còn biết ranh giới của sự nhẫn nhịn và không còn biết cách thể hiện nội tâm nữa.

Lúc đó mọi ấm ức, bực dọc tích lại theo năm tháng, những điều âm thầm không chịu nói ra nhưng lại yêu cầu mọi người phải hiểu mình.

Cái tủi thân đó lâu ngày biến thành một dạng tính cách: nạn nhân thấy mình hi sinh quá nhiều mà chẳng được gì, chưa kể còn luôn căng thẳng khó chịu với chính mình và thế giới xung quanh.

"Con không biết vì con mà mẹ...", "Anh có biết..."

Rồi một ngày được nói thì họ nói ra cả tràng luôn. Thay vì nói "Anh biết không, câu nói vừa rồi của anh thực sự khiến em tổn thương", lại nói thành "Anh là thằng điên, anh chỉ biết suốt ngày..., anh đừng có..."

941fae37e5726f804a2d.jpg


Vẫn còn nhiều thứ phải nói về sự ngay thẳng theo quan điểm của Lagom nè. Việc quá lịch sự, hay im lặng, hay chỉ trích đối phương đều là những cách không ổn cả.

Một cách lịch thiệp nhưng ngắn gọn để nói thật - đó là chúng ta nói về những điều chúng ta thực sự cảm thấy, người ta sẽ thấu hiểu và tôn trọng bạn vì điều đó.

"Hôm nay vợ đuối quá, chồng nấu cơm nhé". Còn nếu chồng thuộc dạng sự nghiệp ngời ngời nhưng không biết nấu ăn, không thích vào bếp thì thủ thỉ "Nếu không chồng mua giúp em bát bún ngan là được, em mệt nhưng lại thấy thèm"

Chứ đừng có suốt ngày kiểu "Chẳng nhờ anh được cái gì, thôi anh cũng không biết nấu đâu, tôi tự đi mua cho nhanh" - vậy thì chết, chết thật, mất điểm luôn đó.

Muốn thúc đẩy bất kỳ ai làm gì thì mình phải thay đổi thái độ của mình trước đã. Học cách nhờ vả, dựa dẫm chồng.

Có cảm xúc gì thì nói ra, nhưng thay vì nói "Sao anh lười thế" (vì người ta sẽ nghĩ "Ờ cô nói tôi lười ý gì, tôi lười luôn cho cô xem, quá chính xác không cần phải cãi").

Thì hãy thử đổi cách nói: "Chồng ơi, em mới quét nhà xong mệt quá, chồng phụ em lau tầng 1 để em lau tầng 2-3 nhé" ✨

Cường độ cứ thế tăng dần đều. Chàng làm được gì thì mình lại thể hiện sự cảm kích dù là việc nhỏ nhất.

Hôn nhân nó cũng như chương trình tập huấn quân sự vậy, cần một người kiên nhẫn đầy yêu thương để huấn luyện một chàng trai trẻ trở thành người đàn ông trưởng thành và có bản lĩnh.

Điều đó phụ thuộc vào độ kiên nhẫn thẳng thắn, mềm mỏng nhưng chân thành của chúng ta.

Đừng đổ lỗi, đừng trách móc, đừng phán xét hay đòi hỏi, mà hãy mềm mỏng, nữ tính, yếu đuối, và biết dựa dẫm một cách thẳng thắn - chân thật và vừa đủ.

Con người như cây cối, dù đã lớn và trưởng thành vẫn cần thay lá. Đó là quá trình chúng ta liên tục hoàn thiện bản thân để đến khi già rồi, ít nhất cũng không phải hối hận vì mình đã sai rất sai khi còn trẻ.

Hãy tin chính mình, và tin vào những điều bạn còn có thể học hỏi

36cbc7e28dae66cbe52b.png


Như khi tập cách nói chuyện Lagom, hãy lùi lại một bước để đón nhận lợi ích của việc học cách lắng nghe - không chỉ lắng nghe người khác mà còn yên lặng để thực sự lắng nghe những điều mình cảm thấy trong chính mình.

Đó cũng chính là quá trình chúng ta ngay thẳng với bản thân và người khác, mà không làm tổn thương đến bất kỳ ai.

Tham khảo nội dung từ cuốn sách "Lagom - Vừa đủ - Đẳng cấp sống của người Thụy Điển" tác giả Linnea Dunne

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top