Hoàng đế có thể flex "hậu cung ba nghìn giai lệ", nhưng phi tần thì phải trọn đời một lòng một dạ với ngài thôi. Đó chính là luật lệ sắt đá trong cung cấm thời phong kiến đấy các bạn ơi!
Ở các triều đại phong kiến xưa, việc đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường không còn bình thường hơn nữa. Là Hoàng đế của một nước, vị Thiên tử sở hữu "tam cung lục viện", đặc biệt là dàn "hậu cung ba nghìn giai lệ" siêu khủng. Đương nhiên cách nói này chỉ mang tính ước lệ thôi, cũng có một vài Hoàng đế chung tình chỉ yêu vài người, hoặc thậm chí một người duy nhất. Ví dụ điển hình chính là Ming Hieu Tong Chu Huu Duong một lòng chung thủy với Hoàng hậu Truong thị. Tuy nhiên trường hợp này chỉ đếm trên đầu ngón tay, rất nhiều Hoàng đế sở hữu hậu cung còn vượt xa "ba nghìn giai lệ" nữa cơ!
Luật lệ thời bấy giờ vô cùng hà khắc nhen, Hoàng đế có thể nhiều thê thiếp tuỳ thích, nhưng phi tần thì không được đâu. Phụ nữ đã bước vào cung cấm thì xem như đã trở thành người của Hoàng đế rồi, thậm chí khi ngài chết đi, họ cũng sẽ bị tuẫn táng theo luôn, một lòng ở bên ngài đi đến thế giới bên kia nữa. Ám ảnh vãi!
Tuy nhiên, cũng chính vì hậu cung quá đông mà Hoàng đế chỉ có một, nên rất nhiều phi tần cả đời cũng chưa thể nhìn thấy mặt Thiên tử, chứ đừng nói việc "cùng chung giường chiếu" với ngài. Do đó, cô đơn là chuyện không thể tránh khỏi. Lúc này phi tần rất dễ phát sinh các hành vi dại dột, trong đó có việc "cắm sừng" Hoàng đế. Drama đây rồi!
Vậy nếu phi tần không chung tình, Hoàng đế sẽ xử trí nàng ra sao?
Đương nhiên, có một số Hoàng đế nóng giận kiểu máu lửa, khi biết được tin phi tần của mình dan díu với người đàn ông khác, lập tức hạ lệnh xử trảm không thương tiếc luôn. Tàn nhẫn vậy sao!
Nhiều Hoàng đế lại bình tĩnh hơn, âm thầm xử lý phi tần bằng nhiều cách khác nhau, nặng thì xử tử, ban thuốc độc, nhẹ thì đuổi ra khỏi cung... tất cả được thực hiện trong lặng lẽ. Bởi vì Hoàng đế là vua một nước, là Chân mệnh thiên tử, nếu công bố thiên hạ rằng bản thân đã bị phi tần "cắm sừng" thì chắc chắn mất hết thể diện, trở thành trò cười cho mọi người mất.
Không ít Hoàng đế lại chọn cách giải quyết là đày phi tần không chung thủy vào lãnh cung, để họ tự sinh tự diệt, cả đời sống trong cô độc đến khi nhắm mắt xuôi tay. Đối với một phi tần, việc bị đày vào lãnh cung thật sự rất đau khổ, về sau phải sống trong quạnh hiu, bị người trong cung xa lánh, thậm chí ghét bỏ vì làm điều xấu. Do đó, rất nhiều phi tần khi bị Hoàng đế ra quyết định đày vào lãnh cung, họ luôn cầu xin ngài ban cho mình tội chết để giải thoát nhẹ nhàng nhất. Buồn ghê!
Còn một cách tàn ác hơn cả nữa là, khi biết tin phi tần phạm tội tày trời ấy, Hoàng đế không công bố thiên hạ, cũng không nói cho các quan viên đại thần, mà ra lệnh cho Kinh su phong hoặc bộ phận đặc biệt xuất cung thông báo cho gia đình chuyện mà con gái nhà họ đã làm, sau đó ban tội chết cho cả dòng tộc luôn. Còn phi tần thì bị nhốt trong lãnh cung, để nàng phải chịu sự dằn vặt vì đã làm liên lụy cả gia đình. Khủng khiếp quá đi mất!
Thật ra, triều đình phong kiến cũng đã có một số biện pháp ngăn chặn hiện tượng phi tần không biết thân biết phận rồi. Một trong số đó là chế độ thái giám.
Ai cũng biết trước khi trở thành thái giám, nam giới sẽ tiếp nhận một khâu gọi là "tịnh thân", tức cắt bỏ bộ phận sinh dục. Bằng cách này, khi phục vụ trong cung, thái giám sẽ khó có khả năng phát sinh quan hệ không đúng với phi tần - những người phụ nữ vốn chỉ thuộc về Hoàng đế.
Song nói cho cùng, trường hợp ngoại tình của phi tần cũng hiếm hoi lắm. Bởi lẽ luật lệ thời bấy giờ rất hà khắc, mạng sống của người phụ nữ nhỏ bé vô cùng, chỉ cần làm Hoàng đế phật lòng cũng có thể mất mạng như chơi rồi.
Nguồn: soha.vn