Có một họa sĩ người Nhật, đang ở độ tuổi 30 hăng hái nhất, lẽ ra phải cháy hết mình với công việc, nhưng lại chọn cách rời bỏ cuộc đời này. Anh để lại hơn 200 tác phẩm khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy nghẹt thở vì quá chân thực về hiện thực xã hội
Người họa sĩ tài năng này là Tetsuya Ishida, sinh ngày 16/6/1973 và mất ngày 23/5/2005. Anh sinh ra ở thành phố Yaizu, tỉnh Shizuoka, Nhật Bản. Bố anh từng là thành viên Hội đồng thành phố Yaizu. Nhà anh có ba anh em. Ishida tốt nghiệp khoa Thiết kế truyền thông hình ảnh, ĐH Nghệ thuật Musashino. Ban đầu anh muốn học trung học ở khoa nghệ thuật, nhưng phải chọn trường THPT thường dưới áp lực của bố mẹ (relatable quá đi ).
Ishida đã thích vẽ từ hồi còn bé xíu. Lúc mới 11 tuổi, anh đã có thể vẽ truyện tranh với chất lượng khá xịn. Đây cũng là lần đầu tiên Ishida dùng hội họa để thể hiện sự bất lực bên trong mình. Dù không thể thay đổi được hiện thực, nhưng anh đã tìm ra cách giúp bản thân sống vui hơn qua từng nét vẽ.
Bằng cách này, anh cầm cọ và vẽ liên tục suốt 20 năm. Trong các tác phẩm của anh, tất cả nhân vật đều có một khuôn mặt giống nhau trong bố cục đáng kinh ngạc. Điều này khiến bức tranh vốn đã nặng nề lại thêm màu sắc tuyệt vọng. Không khí trong tranh như muốn bóp nghẹt người xem
Các tác phẩm của anh thường là những bức tranh vẽ màu về hiện thực xã hội. Thoạt nhìn, mọi người sẽ nghĩ đó là phong cách vẽ ấm áp, sinh động. Nhưng nhìn kỹ hơn, sẽ thấy một bầu không khí bức bối, chán nản bao trùm mọi góc của bức tranh.
Giống như bầu không khí trong tranh, môi trường sống của Ishida luôn ở trong một không gian tương đối ngột ngạt. Anh sống nội tâm, không thích giao tiếp và thậm chí sợ hãi khi gặp người lạ. Vì thế, những bức tranh của anh ngày càng thể hiện sự bất an khi né tránh hiện thực cuộc sống
Bố mẹ Ishida không muốn con trai vẽ tranh. Rốt cuộc, có quá ít người có thể sống bằng nghề này. Tuy nhiên, sự nổi loạn luôn là đặc trưng của tuổi trẻ. Ishida cũng vậy. Anh phớt lờ sự phản đối của bố mẹ và đỗ vào một trường đại học mỹ thuật ở Tokyo. Sau khi vào đại học, Ishida từ chối tiền sinh hoạt phí từ bố mẹ. Để tự lo cho bản thân, anh đi làm thêm khắp nơi, thậm chí làm bảo vệ ca đêm
Sau khi vật lộn dưới đáy xã hội, anh càng nhận thức rõ hơn về sự tàn khốc của thế giới. Anh vẽ những gì anh thấy và nghe vào các tác phẩm của mình, bày tỏ sự không chịu khuất phục và đấu tranh với các thế lực siêu thực.
Những gì được vẽ trong các tác phẩm của Ishida là hiện thực buồn tẻ, dập khuôn. Từ cuộc sống, du lịch đến công việc đều theo lịch trình. Không có gì ngoài dự liệu, không có điều bất ngờ. Để có thể ăn đủ ba bữa một ngày, chúng ta phải chấp nhận và thích nghi với hiện thực dập khuôn tê liệt này
Ví dụ như trong bức tranh trên, hình ảnh của nhân vật bị hóa cứng thành đèn đường hoặc giá đỡ, được đóng đinh vào tường. Theo trực giác, đó là nghi thức cúi đầu 90 độ. Mọi người như những công cụ không có cảm xúc trên tường. Từ đó trở đi, số phận của họ đã được định sẵn: xấu xí thì bị bỏ đi, hỏng thì bị vứt đi.
Nguồn: svvn.tienphong.vn