Hoa khôi làng bị ép gả anh hàng xóm, đêm tân hôn chạy ra chuồng bò trốn chồng, đành "chịu trận" vì lý do bất ngờ

BomGirl7112

New member
2f1d313f9400b0f574e8.jpg


Xinh đẹp, duyên dáng lại đảm đang, hồi trẻ cô Hiệp là crush của bao anh chàng trong làng. Nhưng mãi đến khi lấy chú Long, có bầu được 7 tháng cô mới thực sự hiểu yêu là gì luôn á!

Chú Trần Viết Long (SN 1964) và cô Nguyễn Thị Hiệp (SN 1968) đều quê ở Thanh Hóa. Hai người là hàng xóm, lớn lên cùng khu, hai nhà chỉ cách nhau đúng 15m thôi - gần như "nhà bên" luôn!

Hồi bé tí, cô chú chơi thân lắm, có khi còn tắm mưa chung cơ. Nhưng lớn lên thì ngại ngùng, không chơi với nhau nữa, gặp nhau chỉ chào hỏi văn minh vậy thôi Năm 20 tuổi, chú Long đi bộ đội 4 năm. Cô Hiệp thì nghỉ học sớm, về làm ruộng, buôn bán phụ giúp bố mẹ nuôi các em. Thời điểm đó, điểm chung của cô chú là "FA cứng" - chưa hề có mảnh tình vắt vai nào cả!

Cô Hiệp xinh xắn, xếp hạng hoa khôi làng luôn á. Nhiều anh chàng đến tìm hiểu nhưng cô đều từ chối hết trơn.

02342f3dfbd706db240d.jpg


41648f19853cb96447c9.jpg


"22 tuổi mà vẫn FA thì hồi đó bị coi là ế đét rồi. Bố mẹ mắng suốt luôn á. Có nhiều người đến tìm hiểu, nhưng tôi chẳng thích ai cả. Nói chuyện thì thấy cũng vui vui, nhưng hễ biết người ta có ý thích mình thì lại né tránh. Chính tôi cũng không hiểu bản thân mình nữa. Tôi không biết yêu là gì cả", cô Hiệp kể lại.

Sau khi xuất ngũ, được một người chị làm mối, chú Long sang nhà cô Hiệp nói chuyện, xin phép làm quen. Với lợi thế gần nhà, hai bên gia đình lại quý mến nhau nên ráng vun vén cho cô chú thành đôi.

Dù ấn tượng với sự hiền lành, tính vui vẻ của chú Long nhưng cô Hiệp vẫn từ chối. Lần này, bố mẹ, họ hàng làm căng luôn, ép cô phải đồng ý. Cuối cùng, cô đành chấp nhận cuộc hôn nhân "không có love" với anh hàng xóm

067bade1cebaa45cc200.jpg


Trong thời gian chuẩn bị cưới, chú Long nhiệt tình lắm, hay sang nhà cô Hiệp. Nhưng mỗi lần sang, chú chủ yếu nói chuyện với bố mẹ vợ chứ cô Hiệp không tiếp luôn. Vì sợ bố quá, thỉnh thoảng cô mới ra nói vài câu cho có.

Sau đám hỏi xong, ngồi cùng cả nhà, cô Hiệp khóc, nói với mẹ: "Mẹ ơi, đời con coi như hết rồi". Nghe vậy, chú Long quay sang nhẹ nhàng: "Sao em lại nói thế. Bây giờ có anh và gia đình anh thương em nữa mà". Lúc đó, cô Hiệp cũng bắt đầu thấy hơi rung động tí tí. Mặc dù vậy cho đến lúc làm đám cưới, dù đã cố gắng để có tình cảm với nửa kia nhưng cô Hiệp vẫn không làm được

"Hôm đám cưới, rước dâu thì tôi cứ đi theo mọi người vậy thôi. Về đến nhà tôi ngồi một góc, thấy chồng mặc quần đùi tôi cũng ngại, che mặt xấu hổ, không dám nhìn luôn.

Đêm tân hôn tôi sợ lắm, cứ ngồi trấn ở chỗ cửa, hễ thấy anh đang nằm mà đứng lên thì tôi lại trốn ra chỗ chuồng bò đứng

1d756893a24c0968dfba.jpg


Bố chồng tôi thấy thế mới bảo: "Con ơi thôi vào đi ngủ đi con". Tôi vào rồi lại ngồi, chồng thì nói: "Em nằm xuống ngủ đi anh không làm gì đâu" nhưng tôi không chịu, anh ấy dậy thì tôi lại chạy ra chuồng bò.

Một hôm đúng cơn bão lớn, mưa gió nên tôi không chạy được nữa, đành phải "chịu trận" thôi", cô Hiệp kể lại khúc hài hước này.

Chú Long không phải người biết nói lời ngọt ngào hay ho gì, nhưng tình cảm, sự quan tâm chú dành cho cô nhiều lắm. Trải qua thời gian chung sống, cô Hiệp dần cảm nhận được và bắt đầu nảy sinh tình cảm với chồng thật sự.

5ab0fdbed35b3759d8e4.jpg


"Khi tôi có bầu đứa đầu được 7 tháng thì bị trúng gió ở ngoài vườn. Mọi người đưa vào nhà nằm nghỉ, một lát tỉnh dậy, tôi thấy chồng đang ngồi cạnh, một tay cầm tay tôi, một tay đặt lên bụng tôi.

Rồi tôi lại thiếp đi mấy tiếng mới dậy, vẫn thấy chồng ngồi bên cạnh như thế, tay vẫn để như vậy. Anh hỏi tôi: "Em tỉnh rồi hả. Em bé nó đạp quá trời". Tự nhiên lúc đó tôi rơi nước mắt, cảm nhận được tình thương bao la anh dành cho tôi", cô Hiệp xúc động kể lại khoảnh khắc ấy.

Từ đó, chú Long, cô Hiệp bắt đầu cuộc sống vợ chồng có tình yêu đích thực, hai đứa con một trai một gái lần lượt chào đời. Bố mẹ hai bên không có điều kiện nên cô chú phải tự lập, làm ngày làm đêm với nghề tráng bánh đa. Mỗi ngày, cô Hiệp chỉ ngủ 2-3 tiếng, thuê người trông con để tập trung làm việc. Năm 1992, cô chú tiết kiệm được một khoản tiền, vay mượn thêm họ hàng mua được một căn nhà tranh, không giếng, không sân, trời mưa là dột khắp nơi.

0726ff5ab8a281093b83.jpg


"Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn" - năm 1994, cô chú trả hết nợ luôn. Đến năm 1996 thì làm được ngôi nhà 5 gian gần như to nhất làng đấy!

Tuy nhiên vì làm việc quá sức nên cô Hiệp sức khỏe yếu, chỉ còn 40kg thôi. Thương vợ vất vả, chú Long quyết định đưa cả gia đình vào TP.HCM sinh sống, tìm công việc nhẹ nhàng hơn cho cô Hiệp đỡ khổ.

Ban đầu chú Long làm bảo vệ, cô Hiệp làm công nhân. Sau đó, cô chú nuôi lợn, nấu rượu bán, kinh tế khấm khá dần, giờ đã có được cơ ngơi khang trang rồi nè. Gia đình hiện sống ở quận 7, TP.HCM.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top