Chân dung chị Hiền Thục trong buổi trò chuyện này là một người phụ nữ từng trải, khá dè dặt và đề phòng lắm á. Đến hơn nửa buổi, chị mới bắt đầu trải lòng thật sự - hóa ra Thục sợ gặp người lạ nè!
**Chưa bao giờ thấy thất bại là gì!**
**- 3:15 PM - một sản phẩm âm nhạc mà fan chờ đợi suốt 2 năm trời. Tại sao lại chậm vậy chị?**
- Đó là 2 năm tôi bận rộn nhất đời luôn! Tất nhiên trong khoảng thời gian này tôi cũng có ra mấy bài như Little girl, Vẫn còn đây, Em yêu yêu mãi yêu, Nhật ký của mẹ cho mọi người nghe. Để làm một album xịn thì phải đáp ứng cực nhiều yêu cầu đó: giai điệu đẹp, ca từ hay, dễ nghe dễ nhớ. Tưởng tượng nha, có tới 300 bài trong list lựa chọn mới ra được 9 bài trong album thôi đó! Có những bài đã làm xong rồi, sắp ra album lại thấy chưa ổn, phải chọn lại, nghe lại cho chuẩn.
**- Vẫn dòng nhạc pop ballad an toàn, hơn 20 năm rồi mà chị chẳng thay đổi gì hết vậy?**
- Trào lưu nó giống như cơn sóng thôi, đến rồi đi. Đa số các bạn đồng nghiệp sẽ đi theo trào lưu đó. Nhưng tôi thì khác, thế mạnh của mình là gì thì phát huy điều đó. Tôi không gượng ép, vì như vậy người nghe sẽ không cảm nhận được mình trong trào lưu đó, lại dễ đi sai hướng nữa. Pop ballad là con đường an toàn thì tại sao phải đi khác hơn?
**- Nhưng chị không nao núng sao, khi những người bạn cùng thời và các ca sĩ trẻ đang lên tận dụng thị hiếu khéo léo vậy?**
- Đứng trên sân khấu hơn 20 năm rồi, tôi nghĩ mình phải biết được cái nào mạnh, cái nào yếu. Và đâu là điều nên phát huy. Huống gì khi làm một dự án không chỉ có mình tôi mà còn cả ekip. Với dự án âm nhạc trẻ tôi có thể tự làm, nhưng các dự án khác như nhạc Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An... sẽ có nhiều người giỏi hơn tôi suy nghĩ giúp.
**- Đây cũng là lý do khán giả thấy Hiền Thục không làm gì khác ngoài ca hát?**
- Đúng rồi, sở trường là gì thì phát huy nó. Làm MC? Tôi có làm một thời gian đó chứ, nhưng nó không phải sở trường. Nghệ sĩ khi đứng trên sân khấu nói năng hơi vui đùa một chút là được. Còn MC lại cần sự chững chạc và bản lĩnh để lèo lái cả chương trình. Diễn viên thì mình diễn cũng không khá, trong khi hát thì mới hay chứ.
**- Nếu chỉ đứng hát, điều này vẫn đảm bảo cuộc sống vật chất an toàn không?**
- Sao bạn lại nghĩ không đảm bảo? Tôi chưa bị như vậy bao giờ cả. Có thể tương lai thì không biết sẽ gặp điều gì. Nhưng từ lúc 8 tuổi đi hát đến giờ, tôi chưa bao giờ cảm thấy thất bại.
**- Thế còn sự thất vọng với một người làm nghề lâu năm?**
- Không luôn! Ca hát không chỉ nuôi dưỡng niềm đam mê mà còn cho mình cơ hội sống còn trong cuộc sống. Nói thật ngoài nghề ca sĩ thì tôi cũng không biết làm gì để sinh sống nữa. Tổ nghề đã chọn mình thì phải sống hết mình với nó. Tôi chưa bao giờ cảm thấy phải đa mang nghiệp ca hát.
**- Ở tuổi 31, chị cảm nhận thế nào về sự thay đổi trong chính mình?**
- Có chăng chỉ là vẻ bề ngoài thôi. Nếu so với 10 năm trước thì đương nhiên khác hẳn rồi. Không thể nào bây giờ 31 tuổi vẫn là cô gái tuổi teen hát nhạc tươi trẻ được. Kể cả tóc tai, trang phục, kiểu make up cũng khác hẳn. Huống chi nghệ sĩ luôn cần thay đổi liên tục, phải chải chuốt, phải xinh đẹp khi đứng trên sân khấu. Riêng có một điều khác nữa là giọng hát ngày đó không trầm như bây giờ. Có lẽ do trải qua nhiều kinh nghiệm sống, những thăng trầm của cuộc đời, hoặc do giai đoạn trưởng thành về tâm sinh lý khiến mình không thể hát véo von như ngày xưa.
**Lắm mối tối nằm không nha!**
**- Thế còn những băn khoăn về cuộc sống, thỉnh thoảng có lấy đi nhiều thời gian của chị không?**
- Tôi vẫn nhìn đời bằng màu hồng chứ Vì thật sự, Hiền Thục không phải người bi quan, vẫn thấy cuộc sống có nhiều tia hy vọng lắm. Mỗi tối đi ngủ, nói thật tôi không có thời gian để suy nghĩ thêm điều gì. Về nhà khá muộn, tẩy trang, vệ sinh cá nhân thì mệt nhoài rồi. Có chăng là lúc mới thức dậy, khi mới mở mắt tôi sẽ suy nghĩ việc sắp tới làm gì chứ ít khi nghĩ đã làm được gì.
**- Còn đàn ông thì sao?**
- Đàn ông lại là một khía cạnh khác. Đàn ông thì có nhiều loại, có người thật tốt, có người thật xấu. Mình không thể quơ đũa cả nắm được. Và cũng chưa chắc mình hiểu hết đàn ông, nên thôi không bàn về chuyện này nữa.
**- Với những niềm vui trong cuộc sống thường ngày, chị đón nhận chúng thế nào?**
- Ở tuổi này, tôi không còn cảm giác bấp bênh của những suy nghĩ vẩn vơ nữa. Mình không quá già nhưng cũng đã bớt trẻ. Những chuyện buồn vui bây giờ dễ xử lý, dù có buồn cũng chỉ là cơn buồn thoáng qua. Buồn nhiều thì ở trong phòng 1-2 ngày, rồi khi mở cửa phòng phải đón nhận cuộc sống với thái độ tươi mới. Nếu cần thêm thời gian thì đi chơi với ba mẹ hoặc con gái.
Thời điểm hiện tại tôi đang cảm thấy dễ dàng nhất trong cuộc đời. Nhưng mà, nó chỉ được một khoảng nào đó nhất định thôi. Còn tương lai thế nào thì không biết được. Có câu nói rất đúng: "Đừng nhìn xa vời em ơi, xin em hãy mơ thật gần". Mình nhìn chi cho xa rồi cảm thấy mệt mỏi vì những cái không đạt được, trong khi những cái ở rất gần, trước mắt lại không biết trân quý.
**- Một mình nuôi con 10 năm, điều này không dễ nhưng rồi cũng qua. Đó có phải khoảng thời gian quá dài với chị?**
- Nếu bạn có con, bạn sẽ thấy con lớn từng ngày nên sẽ không thấy thời gian dài hay ngắn đâu. (cười) Lúc đó, tôi đón nhận sự trưởng thành của bé qua từng ngày và dành toàn bộ sự lo lắng cho bé. Tôi cảm thấy 10 năm không hề phí, vì thượng đế đã ban cho mình một sinh linh mà mình rất yêu quý, tôi còn ước có thể sống suốt đời với bé luôn!
**- Chăm sóc con gái với vai trò của một người mẹ, lo việc nội trợ, điều này có ý nghĩa thế nào?**
- Tôi chỉ biết chăm sóc con cái thôi, còn nội trợ thì tôi chịu luôn. Nhưng nếu đánh giá vai trò là người mẹ, tôi nghĩ mình là người mẹ hoàn hảo đó! Vì ngoài thời gian cho công việc, tất cả thời gian còn lại đều dành cho con gái. Thức dậy lúc 6h sáng đưa bé đi học, không làm gì thì vào phòng thu rồi 4h lại đón bé về. Hàng ngày chăm con học, cho con ăn, nấu nước cho con tắm... Ngày nào cũng vậy, cảm thấy rất hạnh phúc.
**- Bé Gia Bảo có lịch sinh hoạt nghiêm khắc lắm không?**
- Tôi không ghê gớm như bạn nghĩ đâu. Nhưng tôi có bí quyết riêng, phải cực kỳ tâm kế vì thế hệ trẻ bây giờ khôn lắm á! Tôi cho bé học trường quốc tế, vì thế những lễ nghĩa của người Việt Nam đôi khi bị mất đi. Bé có thói quen muốn nói gì là nói ngay. Lúc đó tôi dạy bé nhẹ nhàng, con muốn nói gì cũng phải khôn khéo chứ không thể vỗ vỗ vã vã vào mặt người khác được. Tôi không áp dụng cách dạy của ba mẹ đối với tôi lúc nhỏ, vì nếu học kém, điểm thấp về nhà ba mẹ sẽ mắng, thế là phải giấu biệt bài kiểm tra kém đi. Tôi để bé tự học, khi có điểm xấu bé sẽ nói mình nghe. Tôi cũng nghiên cứu từng độ tuổi của bé, bé ở tuổi nào thì cho bé biết những bí mật của tôi, như vậy bé cũng chia sẻ bí mật với mẹ.
**- Chị không tìm kiếm sự hoàn hảo cho mình với một gia đình?**
- Ở đời không có sự toàn diện hết được, sáng chỗ này thì phải tối chỗ khác, không bao giờ đạt được 10 phần cả. Tôi chưa bao giờ mơ ước về một gia đình hạnh phúc kiểu đó. Hiện gia đình với tôi chính là gia đình lớn có ba mẹ, anh chị, người thân, con cái. Điều tôi mong là tất cả đều mạnh khỏe, bản thân tôi cũng phải khỏe mạnh thì mới lo lắng được cho mọi người. Còn gia đình với chồng con đuề huề, có thể vì đã trải qua nhiều thứ nên cảm thấy không còn quan trọng nữa.
**- Đã có người đàn ông cho chị cảm giác an toàn khi ở bên cạnh chưa?**
- Nói chung tạm ổn. Nhưng không nói thêm nữa đâu. Người ta nói, cứ nói suốt rồi một ngày họ bỏ đi mất tăm thì thôi rồi.
**- Chị vẫn rất đẹp, đây cũng là sức hút riêng với đàn ông phải không?**
- Bạn thấy tôi đẹp thật à? Tôi không biết, thật sự không để ý. Mà hơi đâu hả bạn, mệt lắm, lắm mối tối nằm không luôn!
**- Thế thì hạnh phúc, đau khổ với chị hiện tại như thế nào?**
Nguồn: soha.vn