GấuChúpChíp
New member
Kỳ nghỉ kết thúc, tài khoản bay màu theo đúng nghĩa đen luôn Nhưng có những kiểu chi tiêu sau lễ không chỉ là "vung tay quá trán" thôi đâu, mà còn phản ánh cách mỗi người đang xử lý cảm xúc của mình nữa. Nhìn lại 3 kiểu dưới đây, chắc không ít bạn sẽ thấy... quen quen đấy!
Kỳ nghỉ lễ luôn mang đến một cảm giác rất đặc biệt: trước khi đi thì hype hết nấc, trong lúc đi thì "cháy" hết mình, còn khi quay lại guồng công việc thì… hơi lơ lơ lửng lửng Và trong trạng thái đó, cách nhiều người xài tiền sau nghỉ lễ cũng bắt đầu thay đổi theo những hướng rất khác nhau.
Có người tiếp tục "xả ví" như chưa từng có chuyện gì xảy ra, có người lại co mình lại vì tiếc từng đồng, cũng có người bất giác tiêu thêm chỉ vì thấy người khác vẫn đang tận hưởng. Nghe qua tưởng chỉ là chuyện chi tiêu đơn thuần, nhưng thực ra phía sau lại là câu chuyện về cảm xúc nhiều hơn là con số đó nha
Kiểu 1: "Không chịu quay về reality" nên cứ tiêu tiếp để kéo dài cảm giác đang đi chơi
Sau kỳ nghỉ, không ít người rơi vào trạng thái lưng chừng: đi chơi thì đã xong rồi, nhưng tinh thần vẫn chưa sẵn sàng để quay lại công việc tẹo nào. Và thế là thay vì trở lại guồng sống bình thường, họ giữ nguyên "mode nghỉ lễ" thêm vài ngày, thậm chí cả tuần: ăn ngoài liên tục, gọi đồ về mỗi tối, cà phê check-in nhiều hơn, cuối tuần lại rủ nhau đi đâu đó "nhẹ nhẹ cho đỡ tụt mood"
Những khoản chi này không quá lớn nếu nhìn riêng lẻ, nhưng cộng dồn lại thì ối dồi ôi không hề nhỏ tý nào. Quan trọng hơn, đây là cách nhiều người đang cố kéo dài một cảm giác đã qua, thay vì chấp nhận nhịp sống hiện tại.
Kiểu 2: "Tiếc tiền rồi chi tiêu cực đoan" - khi lý trí bị kéo căng quá mức
Sau khi nhìn lại số tiền đã chi trong vài ngày nghỉ, không ít người rơi vào trạng thái… giật mình tới tấp Và phản ứng ngay lập tức là siết chặt mọi khoản chi: từ chối ăn ngoài, hoãn mọi cuộc hẹn, thậm chí cắt luôn những khoản chi vốn dĩ rất bình thường trước đó.
Nghe qua thì có vẻ hợp lý đó, vì tiết kiệm sau khi đã "xả láng" là điều cần thiết mà. Nhưng khi việc "không dám tiêu" xuất phát từ cảm giác tội lỗi hoặc lo lắng quá mức, nó lại dễ tạo ra một vòng lặp khác: càng ép bản thân, càng dễ stress, và đến một lúc nào đó lại "bật ngược" sang tiêu mạnh tay trở lại Tiết kiệm không sai, nhưng tiết kiệm trong trạng thái sợ hãi thì hiếm khi kéo dài được lâu đâu nha!
Kiểu 3: "Tiêu tiền vì không muốn tụt mood so với người khác"
Sau nghỉ lễ, mạng xã hội vẫn tràn ngập hình ảnh check-in, ăn uống, mua sắm. Người này vừa kết thúc chuyến đi lại lên kế hoạch cho chuyến tiếp theo, người kia khoe những món đồ mới mua, những trải nghiệm mới thử. Và rồi, chỉ cần lướt vài phút, cảm giác "mình đang kém vui hơn người khác" bắt đầu len lỏi
Từ đó, những quyết định chi tiêu cũng trở nên… cảm tính hơn nhiều. Đặt thêm một chuyến đi, mua thêm vài món đồ theo trend, hay đơn giản là ra ngoài ăn uống nhiều hơn bình thường. Không phải vì thật sự cần, mà vì không muốn mình bị "đứng ngoài cuộc vui". Nhưng càng so sánh, càng dễ xài tiền cho những thứ không mang lại nhiều giá trị thực sự đâu
Plot twist: Cả 3 kiểu này đều có điểm chung nè!
Nhìn lại thì thấy cả 3 kiểu chi tiêu này đều có một điểm chung: Tiền chỉ là phần nổi thôi, còn gốc rễ nằm ở cách mỗi người phản ứng với cảm xúc của mình sau kỳ nghỉ. Có người dùng tiền để lấp đầy khoảng trống, có người cố kiểm soát để xoa dịu sự lo lắng, có người lại tiêu tiền để không cảm thấy mình "thua kém"
Vì thế, câu chuyện không nằm ở việc bạn tiêu nhiều hay ít, mà là bạn có nhận ra vì sao mình đang tiêu tiền hay không. Khi hiểu rõ điều đó, việc chi tiêu cũng trở nên dễ kiểm soát hơn – không cần phải quá khắt khe, cũng không dễ bị cuốn theo cảm xúc nhất thời
Nguồn: soha.vn
Kỳ nghỉ lễ luôn mang đến một cảm giác rất đặc biệt: trước khi đi thì hype hết nấc, trong lúc đi thì "cháy" hết mình, còn khi quay lại guồng công việc thì… hơi lơ lơ lửng lửng Và trong trạng thái đó, cách nhiều người xài tiền sau nghỉ lễ cũng bắt đầu thay đổi theo những hướng rất khác nhau.
Có người tiếp tục "xả ví" như chưa từng có chuyện gì xảy ra, có người lại co mình lại vì tiếc từng đồng, cũng có người bất giác tiêu thêm chỉ vì thấy người khác vẫn đang tận hưởng. Nghe qua tưởng chỉ là chuyện chi tiêu đơn thuần, nhưng thực ra phía sau lại là câu chuyện về cảm xúc nhiều hơn là con số đó nha
Kiểu 1: "Không chịu quay về reality" nên cứ tiêu tiếp để kéo dài cảm giác đang đi chơi
Sau kỳ nghỉ, không ít người rơi vào trạng thái lưng chừng: đi chơi thì đã xong rồi, nhưng tinh thần vẫn chưa sẵn sàng để quay lại công việc tẹo nào. Và thế là thay vì trở lại guồng sống bình thường, họ giữ nguyên "mode nghỉ lễ" thêm vài ngày, thậm chí cả tuần: ăn ngoài liên tục, gọi đồ về mỗi tối, cà phê check-in nhiều hơn, cuối tuần lại rủ nhau đi đâu đó "nhẹ nhẹ cho đỡ tụt mood"
Những khoản chi này không quá lớn nếu nhìn riêng lẻ, nhưng cộng dồn lại thì ối dồi ôi không hề nhỏ tý nào. Quan trọng hơn, đây là cách nhiều người đang cố kéo dài một cảm giác đã qua, thay vì chấp nhận nhịp sống hiện tại.
Kiểu 2: "Tiếc tiền rồi chi tiêu cực đoan" - khi lý trí bị kéo căng quá mức
Sau khi nhìn lại số tiền đã chi trong vài ngày nghỉ, không ít người rơi vào trạng thái… giật mình tới tấp Và phản ứng ngay lập tức là siết chặt mọi khoản chi: từ chối ăn ngoài, hoãn mọi cuộc hẹn, thậm chí cắt luôn những khoản chi vốn dĩ rất bình thường trước đó.
Nghe qua thì có vẻ hợp lý đó, vì tiết kiệm sau khi đã "xả láng" là điều cần thiết mà. Nhưng khi việc "không dám tiêu" xuất phát từ cảm giác tội lỗi hoặc lo lắng quá mức, nó lại dễ tạo ra một vòng lặp khác: càng ép bản thân, càng dễ stress, và đến một lúc nào đó lại "bật ngược" sang tiêu mạnh tay trở lại Tiết kiệm không sai, nhưng tiết kiệm trong trạng thái sợ hãi thì hiếm khi kéo dài được lâu đâu nha!
Kiểu 3: "Tiêu tiền vì không muốn tụt mood so với người khác"
Sau nghỉ lễ, mạng xã hội vẫn tràn ngập hình ảnh check-in, ăn uống, mua sắm. Người này vừa kết thúc chuyến đi lại lên kế hoạch cho chuyến tiếp theo, người kia khoe những món đồ mới mua, những trải nghiệm mới thử. Và rồi, chỉ cần lướt vài phút, cảm giác "mình đang kém vui hơn người khác" bắt đầu len lỏi
Từ đó, những quyết định chi tiêu cũng trở nên… cảm tính hơn nhiều. Đặt thêm một chuyến đi, mua thêm vài món đồ theo trend, hay đơn giản là ra ngoài ăn uống nhiều hơn bình thường. Không phải vì thật sự cần, mà vì không muốn mình bị "đứng ngoài cuộc vui". Nhưng càng so sánh, càng dễ xài tiền cho những thứ không mang lại nhiều giá trị thực sự đâu
Plot twist: Cả 3 kiểu này đều có điểm chung nè!
Nhìn lại thì thấy cả 3 kiểu chi tiêu này đều có một điểm chung: Tiền chỉ là phần nổi thôi, còn gốc rễ nằm ở cách mỗi người phản ứng với cảm xúc của mình sau kỳ nghỉ. Có người dùng tiền để lấp đầy khoảng trống, có người cố kiểm soát để xoa dịu sự lo lắng, có người lại tiêu tiền để không cảm thấy mình "thua kém"
Vì thế, câu chuyện không nằm ở việc bạn tiêu nhiều hay ít, mà là bạn có nhận ra vì sao mình đang tiêu tiền hay không. Khi hiểu rõ điều đó, việc chi tiêu cũng trở nên dễ kiểm soát hơn – không cần phải quá khắt khe, cũng không dễ bị cuốn theo cảm xúc nhất thời
Nguồn: soha.vn