Trong khi các thể loại phim khác đang "lép vế" trước làn sóng siêu anh hùng thì phim kinh dị vẫn "ăn nên làm ra" nhé! Và năm 2018, Hereditary (Di truyền) chính là cái tên sáng giá nhất cho danh hiệu phim kinh dị đỉnh nhất
Phá vỡ mọi công thức cũ rích
Ai mà chẳng từng gặp cơn ác mộng hồi nhỏ: bị ma đuổi mà chân như đóng băng, chạy mãi không đi được? Nỗi sợ đó "khắc sâu vào DNA" từ thời tổ tiên phải chạy trốn thú dữ đấy! Và đạo diễn trẻ Ari Aster đã dùng đúng vibe này để bao trùm gia đình Graham trong Hereditary từ đầu đến cuối.
Phim mở màn bằng đám tang bà ngoại Ellen. Mẹ Annie (Toni Collette) phát biểu ngập ngừng khi thấy toàn người lạ trong đám tang. Cô là nghệ nhân làm mô hình nhà thu nhỏ - kiểu đồ decor mà người phương Tây mê lắm á. Dù chồng là Steve (Gabriel Byrne) có an ủi thế nào, Annie vẫn cảm thấy "sai sai". Lục đồ cũ của mẹ, cô tìm được mảnh giấy viết: "Con đừng lo, hy sinh của chúng ta sẽ chẳng là gì so với phần thưởng"
Spoil thêm thì hỏng hết vui rồi nha! Hereditary vừa quen vừa lạ - có đủ bàn cầu cơ, linh hồn tà ác, quỷ dữ... nhưng không theo lối mòn "nhà trừ tà đến giải cứu" như Insidious hay Conjuring đâu. Đây là hành trình tuyệt vọng với cái kết chính là... khởi đầu luôn, giống The Witch (2015) phiên bản Mỹ hiện đại ấy!
Tâm lý chiến hơn là... jumpscare
2018 là năm bùng nổ của phim kinh dị với A Quiet Place (Vùng đất câm lặng) gây sốt đầu năm. So với Hereditary thì hai phim này thuộc hai "trường phái" khác hẳn: A Quiet Place chơi "jumpscare" tới bến, còn Hereditary lại đánh vào tâm lý sâu thẳm. Nỗi sợ đến từ việc đạo diễn Ari Aster hiểu rõ tâm lý con người quá trời!
Chỉ một cảnh tai nạn đầu phim thôi là biết ngay đây không phải phim "dạo" được rồi. Cách cắt cảnh máu lạnh + phản ứng tinh tế của nhân vật = công thức làm khán giả vừa shock vừa... sướng Aster kể chuyện từ tốn nhưng lên đỉnh thì lên luôn! Đoán được bí mật chính nhưng đoán không được màn hù nào sẽ đến, áp lực đè nặng suốt không rời!
Khó tin là Aster sinh năm 1986 mà viết kịch bản chi tiết dày đặc thế này ở phim đầu tay Anh lồng ghép thế giới thật và thế giới mô hình trong phim cực kỳ tinh tế. Các mô hình như búp bê trong nhà búp bê - ám chỉ số phận định sẵn của gia đình Graham. Đến cuối phim, hai thế giới vỡ vụn hòa vào nhau, ác mộng thành hiện thực luôn! Còn có cả chi tiết sticker xanh, bi kịch Hy Lạp như Hercules, Iphigenia... đan xen cực kỳ ảo diệu.
Dĩ nhiên Aster cũng chịu ảnh hưởng từ nhiều đạo diễn khác như Robert Eggers (The Witch), James Wan (cú máy lộn ngược kinh điển), Wes Anderson... Tất cả tạo nên không gian mơ màng, siêu thực đặc biệt.
Diễn xuất đỉnh cao, nhất là Toni Collette
Cả 4 nhân vật đều có ngoại hình đặc biệt đến... khó chịu luôn ấy! Alex Wolff với mái tóc hói cao, da ngăm, lông mày rậm và nốt ruồi to. Milly Shapiro có chiếc mũi quái dị gây ớn. Chỉ có bố Steve (Gabriel Byrne) trông "bình thường" thôi vì không thuộc dòng dõi bà Ellen.
Xuất sắc nhất phải kể đến Toni Collette (bà mẹ trong Little Miss Sunshine năm 2006). Biểu cảm của cô đáng sợ hơn cả quỷ luôn á! Cảnh tranh cãi ở bữa ăn - ánh mắt thù hận + cách nhấn giọng của cô đỉnh đến mức xứng đáng đề cử Oscar! Cùng với Emily Blunt trong A Quiet Place, hai cái tên này chắc chắn sẽ "càn quét" giải thưởng kinh dị cuối năm rồi
Bản chất là câu chuyện gia đình
Bỏ hết yếu tố ma quái ra, Hereditary thực chất kể về một gia đình tan vỡ sau mất mát. Cốt lõi rất đời: gia đình yêu thương tin tưởng nhau thì không thế lực nào phá được. Nhưng trong phim, nhân vật nào cũng ra quyết định sai hết
Điều đáng sợ nhất là cảm giác bất lực khi tưởng tượng mình là gia đình Graham. Kịch bản dày đặc đến mức khiến người xem tin rằng đâu đó trên thế giới có chuyện tương tự xảy ra thật. Giống ác mộng thời thơ ấu - nỗi sợ không đến từ hình dạng quái vật mà là cảm giác... không thể thoát khỏi!
Fun fact: Ban đầu Toni Collette từ chối phim vì ngán cảnh tối tăm, chỉ muốn đóng hài. Nhưng đọc kịch bản xong thì đổi ý ngay! Còn đạo diễn Ari Aster tuy trẻ nhưng đã viết sẵn 10 kịch bản muốn làm suốt sự nghiệp. Hereditary là phim đầu tiên trong số đó đấy!
Nguồn: svvn.tienphong.vn