CamKute4589
New member
Dù toàn đồ cũ từ thời Liên Xô, nhưng hệ thống phòng không Triều Tiên từng khiến Không lực Mỹ phải "ôm đầu" đấy các bạn ơi!
"Mặc dù trang bị vũ khí đã lỗi thời, song hệ thống phòng không Triều Tiên vẫn có thể 'hoàn thành' các nhiệm vụ trong tình huống khẩn cấp", đó là lời đánh giá từ Mil.eastday.com - một trang web của Trung Quốc. Vậy hệ thống "canh trời" của Triều Tiên mạnh thật sự đến đâu nhỉ?
**Thời hoàng kim đáng nhớ**
Ngày 18/4/1990, máy bay trực thăng trinh sát hạng nhẹ OH-58B của quân đội Mỹ đã "phá vỡ" đường ranh giới quân sự hai miền Nam-Bắc (còn gọi là vĩ tuyến 38) và bị trúng đạn pháo phòng không của Quân đội Triều Tiên luôn. Máy bay phải hạ cánh khẩn cấp, hai phi công sống sót nhưng bị bắt làm tù binh. Các phi công này được trao trả sau khi có công hàm chính thức từ phía Hoa Kỳ.
Fast forward 13 năm sau, vào ngày 03/3/2003, máy bay trinh sát điện tử RC-135 cất cánh từ căn cứ ở Nhật và tiến đến cách bờ biển Triều Tiên 240 km để "rình mò" các hệ thống tên lửa. Ngay lập tức hai chiếc MiG-23 và một MiG-29 cất cánh đánh chặn. MiG-29 bay "sát nách" máy bay do thám đối phương, buộc RC-135 phải "chạy thục mạng" về phía Nhật Bản
**Hệ thống phòng không "full set Nga"**
Triều Tiên sở hữu hệ thống phòng không cực "khủng" với 300 bệ phóng tên lửa, bao gồm 240 SAM-2, 36 SAM-3 và 24 SAM-5 (S-200) - những "ông già" từng tham chiến ở Trung Đông, Việt Nam, Nam Tư và được bố trí khắp lãnh thổ, đặc biệt là gần khu phi quân sự và thủ đô Bình Nhưỡng.
Hệ thống phòng không SAM-2 được đưa vào Triều Tiên từ năm 1964. SAM-2 dài 10,9 m, đường kính 0,65 m, nặng 2.160 kg, tốc độ Mach 3, có thể "xử" mục tiêu xa từ 13-35 km, độ cao từ 3-22 km. SAM-2 là một trong những vũ khí đã làm nên chiến thắng chống Mỹ ở Việt Nam đấy! Tuy nhiên, SAM-2 không có tính cơ động cao và cũng dễ bị "troll" trong chiến tranh điện tử.
SAM-3 là hệ thống phòng không thế hệ thứ ba của Liên Xô, được thiết kế để tấn công mục tiêu tầm thấp, ngoài ra còn có thể đánh cả mục tiêu trên đất liền và biển. SAM-3 dài 5,95 m, tốc độ tối đa Mach 2, tấn công mục tiêu bay từ 20 m đến 8.000 m.
"Rồng sát thủ" S-200 là "quân bài tẩy" của hệ thống phòng không Triều Tiên, được Liên Xô chuyển giao từ năm 1987, bố trí gần khu phi quân sự và thủ đô Bình Nhưỡng. SAM-5 có thể tấn công mục tiêu ở khoảng cách 250-300 km và độ cao lên đến 40 km, tên lửa nặng tới 7,1 tấn, dài 10,8 m, được kết nối với 4 động cơ đẩy.
Nhưng mà là tên lửa tầm xa nên khi mục tiêu lọt vào gần hơn 60 km thì SAM-5 "hết phép" rồi, mặt khác SAM-5 chỉ "hạ" được mục tiêu không cơ động cao lắm như máy bay ném bom chiến lược, khả năng chống nhiễu cũng yếu. Nhưng nếu có chiến thuật đúng đắn thì vẫn có thể bắn hạ những máy bay xịn của đối phương thôi!
Trong những năm 80 thế kỷ trước, Triều Tiên đã sản xuất hàng loạt hệ thống phòng không vác vai (MANPADS) SA-7, chính là tên lửa vác vai 9K32 Strela-2 của Liên Xô. SA-7 nặng 14,5 kg, đường kính 0,72 m, trọng lượng 0,87 kg, tấn công mục tiêu tầm xa 3.400 m và độ cao 1.200 m. Điểm đặc biệt của em này là nó tự hủy sau 14 giây nếu không trúng mục tiêu. Thiết kế đơn giản nên người lính có thể dùng thành thạo chỉ sau một ngày học thôi!
Ngoài ra, trong biên chế còn có MANPADS SA-16, dài 1,67 m, đường kính 0,72 m, nặng 10,8 kg, tốc độ tối đa 880 m/s, có thể tấn công mục tiêu trong khoảng cách từ 600-8.000 m, độ cao từ 10-3500 m. MANPADS SA-16 ra trận đầu tiên năm 1991 trong chiến tranh vùng Vịnh, đã bắn hạ 8 máy bay ném bom A-10 và 4 máy bay chiến đấu đa chức năng AV-8. Chính những tổ hợp tên lửa này cũng đã bắn rơi một số máy bay và trực thăng của Nga trong cuộc chiến tại Chechnya nữa đấy.
**Lực lượng trên không "bá đạo"**
Không quân Triều Tiên có 80.000 người, biên chế trong 3 trung đoàn máy bay ném bom hạng nhẹ, 6 trung đoàn máy bay ném bom và 10 trung đoàn máy bay chiến đấu.
Tổng số máy bay là 1.500 chiếc các loại, trong đó 690 máy bay chiến đấu, bao gồm 80 máy bay ném bom hạng nhẹ Il-28 và Yak-28, tiêm kích đánh chặn hạng nhẹ có 110 MiG-17, 130 MiG-19, 130 MiG-21, 46 tiêm kích đánh chặn MiG-23, 40 tiêm kích hiện đại thế hệ thứ 4 MiG-29 có sức mạnh "cực mạnh", 36 máy bay ném bom Su-25 và trực thăng Mi-24.
Vũ khí chính trên các máy bay chiến đấu là tên lửa dẫn đường AA-2 (K-13), AA-7 (R-23) và AA-11 (R-60) với tổng số lượng khoảng 1.000 tên lửa.
Năm 1999, Triều Tiên mua 40 máy bay MiG-21 đã qua sử dụng của Kazakhstan với mục đích chính là "kiếm" phụ tùng thay thế. Khả năng vận tải đường không được "giao" cho 300 máy bay, bao gồm các loại An-24, IL-14, IL-18, IL-62, Tu-134 và TU-154.
Ngoài ra còn có 283 máy bay trực thăng, chủ yếu là Heu-500D, Mi-2, Mi-8, Mi-17. Hệ thống máy bay huấn luyện có tất cả 283 máy bay, cơ bản là MiG-21 và Yak-18.
Là lực lượng hùng hậu đấy, nhưng tính sẵn sàng và sức mạnh chiến đấu thực tế của những máy bay, vũ khí này cũng như khả năng phối hợp tác chiến của lực lượng Không quân Triều Tiên đến đâu vẫn là một bài toán "hóc búa" cho các chuyên gia quân sự nước ngoài đấy nhé!
Nguồn: soha.vn