Cao Vân Anh (sinh năm 2000) - cô bạn đến từ Vĩnh Long đang là sinh viên năm cuối ngành Điều dưỡng đa khoa tại Trường Đại học Cửu Long. Để có được như hôm nay, Vân Anh đã phải trải qua biết bao thăng trầm và thử thách éo le
Nhớ lại tuổi thơ và những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, tất cả đều chông chênh và đầy khó khăn. Năm 10 tuổi, Vân Anh đã phải xa bố mẹ để về ở với ông bà nội. Lên THPT, mỗi ngày cô bạn phải đạp xe đạp cọc cạch đến trường. Mùa mưa thì khổ lắm luôn, thậm chí có hôm tối mịt mới về đến nhà. Con đường đến trường có đi ngang qua trung tâm văn hoá, thấy mấy bạn nhà huyện được học nhảy múa, học hát, học vẽ thì mê lắm, nhưng vì gia đình khó khăn, nhà lại ở trong vườn, điều kiện đi lại bất tiện nên chỉ có thể ghé qua xem rồi lặng lẽ về thôi
Vào năm lớp 9 và lớp 10, Vân Anh bị viêm mũi. Cứ tưởng chỉ là bệnh bình thường, nhưng cứ trời lạnh hay dầm mưa là cảm giác như cả hai mũi không thở được nữa. Bệnh ngày càng nặng nên mẹ nhờ người thân dẫn lên thành phố khám, lúc đó phát hiện trong mũi có khối u và bác sĩ khuyên nên mổ càng sớm càng tốt. Với sự động viên của bạn bè và gia đình, Vân Anh đã vượt qua ca phẫu thuật đó
Rồi đến lượt mẹ cũng bị u nang, phải phẫu thuật gấp, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe lâu dài. Thời điểm đó Vân Anh đang ôn thi, lại là con một nên không có anh chị em động viên hay bên cạnh, chỉ có ông bà nội lại bị huyết áp. Áp lực nhiều thứ lắm nhưng phải mạnh mẽ vượt qua. Sau khi trải qua bệnh tật như vậy, Vân Anh bắt đầu có ước mơ sau này phải làm trong ngành Y, để có thể chăm sóc sức khỏe cho gia đình và mọi người. Cùng với ước mơ và sự nỗ lực ấy, cô bạn đã đậu vào ngành Điều dưỡng như mong muốn
Vào Đại học được mấy tháng, ngoài việc học ra Vân Anh đã tìm kiếm nhiều việc làm thêm như: bán sim, làm mẫu makeup, mẫu tóc, nhân viên quảng cáo theo thời vụ và thậm chí còn xin vào phòng mạch tư để vừa làm vừa học hỏi thêm kinh nghiệm. Từ nhỏ cứ nghĩ lên Đại học là lúc trưởng thành, tự quyết định mọi việc, tự do bay nhảy có thời gian đi du lịch này nọ. Nhưng mọi thứ không như mình nghĩ, thay vào đó mọi việc trở nên vất vả hơn và việc học cũng áp lực hơn, nhất là học ngành mình đang lựa chọn. Nếu không cố gắng thì không ai học hay làm thay và quyết định tương lai cho cuộc đời của mình được
Thời gian dần trôi, ngày qua ngày bận rộn với việc vừa học vừa làm, Vân Anh đã quên mất chăm sóc bản thân. Có khoảng thời gian mặt nổi đầy mụn, sức khỏe xuống dốc vì cơ thể đã từng phẫu thuật và mất máu, bản thân lúc đó còn không nhận ra chính mình nữa Ngành học phải thực tập nhiều và sức khỏe không tốt nên Vân Anh đã ngưng việc làm thêm, thay vào đó tham gia các hoạt động tình nguyện của tỉnh, của huyện.
Cùng lúc đó thì dịch COVID-19 xuất hiện. Đầu năm 2020 tỉnh mình chưa có ca nhiễm nào, chỉ có ở TP.HCM và miền Bắc. Vì đang học ngành sức khỏe nên muốn góp sức chống dịch, Vân Anh cũng có đăng ký trên các trang web, nhưng vì số ca nhiễm không nhiều nên không được tham gia. Đến cuối năm 2020 thì dịch bệnh bùng ở Đà Nẵng, lại tiếp tục đăng ký tham gia nhưng sau đó dịch đã kiểm soát được nên lại không được tham gia, Vân Anh tiếp tục trở lại việc học và thực tập cho năm 3.
Đến giữa năm 2021 thì dịch bệnh bùng rất mạnh ở các tỉnh miền Nam. Từ lúc bùng dịch thì Vân Anh lại đăng ký tham gia ở trường và ở tỉnh, lần này chính thức được tham gia hỗ trợ ở tỉnh và Trường ĐH Y Dược Cần Thơ. Công việc được giao hàng ngày là nhập liệu các ca nhiễm đã ghi nhận của các khu công nghiệp, và sau khi các huyện bùng dịch nhiều thì tham gia cùng trường hỗ trợ lấy mẫu test từng hộ dân. Lúc đầu cứ nghĩ công việc sẽ dễ dàng vì trước khi đi đã được Sở Y tế tập huấn. Nhưng không đơn giản chút nào, khoác lên mình bộ bảo hộ nguyên ngày phơi nắng, có hôm phải dầm mưa cả ngày
Có những hộ dân ở sâu trong ruộng vườn vẫn phải đi đến tận nhà để lấy mẫu, khi quay về trời đã gần tối lại đổ mưa, đường rất trơn và nguy hiểm có lúc bị té. Hôm nào cũng sáng sớm có mặt nhận nhiệm vụ và đến tận chiều tối muộn mới về được tới phòng trọ.
Nguồn: svvn.tienphong.vn