GaNgoan1653
New member
Những anh hùng trong đội thám hiểm Anh do Ernest Shackleton dẫn dắt khi đi thám hiểm Nam Cực đã gặp phải combo khó khăn "đủ bộ": mắc kẹt, chịu đói, thời tiết khắc nghiệt muốn chết, biển động như muốn nuốt người, và gần như... hóa điên luôn rồi
Cả năm trời con tàu bị băng tuyết "ôm chặt" không buông. Đến ngày 27/10/1915, cuối cùng thì cơ may cũng tới - lớp băng vỡ tan nhờ sóng, đuôi tàu được nâng lên, giải phóng cả bánh lái lẫn thân tàu. Nước lạnh cóng bắt đầu tràn vào chỗ băng vỡ. Cả đội hét lên sung sướng: "Tàu đang di chuyển rồi kìa! Đã tới lúc chuồn thôi!"
Kể từ khi nhà thám hiểm Ernest Shackleton và team thủy thủ lên tàu HMS Endurance, con tàu đã đứng im hẳn suốt 10 tháng. Họ chuẩn bị kỹ lắm cho khoảnh khắc tàu được "free" khỏi lớp băng. Giờ thì mọi người di chuyển đồ đạc còn sót lại ra khỏi tàu và dựng trại trên băng luôn. 25 ngày sau, con tàu lại rung một cái nữa rồi biến mất mãi mãi dưới lớp băng
Chuyến đi gian nan đến phát khóc
HMS Endurance rời South Georgia hướng tới Nam Cực ngày 5/12/1914, chở theo 27 người, 69 con chó và một boss mèo . Mục tiêu của trưởng đoàn Shackleton là setup một căn cứ ở bờ biển Weddell ở Nam Cực. Ông đã fail hai lần không tới được Nam Cực rồi.
Từ một đoàn thám hiểm nhỏ, họ đi qua biển Ross, phía Nam New Zealand. Ở đây có một nhóm khác đang chờ để giao thực phẩm và nhiên liệu.
Hai ngày sau khi rời South Georgia, tàu HMS Endurance vào vùng băng nổi - kiểu như "bức tường" gồm toàn băng dày bao quanh Nam Cực. Mấy tuần liền, con tàu lách qua các tảng băng nổi, tiến về hướng Nam. Nhưng đến ngày 18/1, một cơn bão phía bắc thổi đám băng dạt vào đất liền, ép chúng sát lại với nhau.
Thế là xong, HMS Endurance không có lối thoát, tiến không được lùi không xong. Thủy thủ Thomas Orde-Lees so sánh: mắc kẹt như hạt hạnh nhân giữa thanh socola vậy
Đoàn còn một ngày nữa là tới điểm dừng thôi, nhưng giờ họ bị đám băng đẩy xa dần mỗi ngày. Chẳng làm được gì ngoài việc chờ mùa đông qua thôi.
Theo bác sĩ trên tàu tên Alexander Macklin, Shackleton không giận dữ tí nào, cũng chẳng tỏ vẻ thất vọng. Ông bảo cả đội bình tĩnh, chờ mùa đông qua, giải thích về các nguy hiểm và khả năng có thể xảy ra. Ông vẫn giữ tinh thần lạc quan và bắt tay chuẩn bị cho mùa đông.
Tuy nhiên, khi ở riêng với thuyền trưởng Frank Worsley vào một tối mùa đông, Shackleton đã dự báo điềm xấu, nói rằng con tàu không thể chịu nổi điều kiện này. Có thể mất vài tháng, vài tuần hoặc vài ngày, nhưng một khi đã bị kẹt vào băng thì không thể thoát ra được
Trong khoảng thời gian từ lúc bỏ tàu HMS Endurance cho tới lúc chứng kiến băng "nuốt trọn" con tàu, team thủy thủ cố gắng giữ lại càng nhiều lương thực càng tốt và hy sinh bất kỳ thứ gì có thể làm tàng nặng thêm hoặc tốn nguồn lực quý giá như kinh thánh, sách, quần áo, dụng cụ, đồ lưu niệm. Một số chó con không thể kéo đồ cũng bị bắn. Con mèo cũng chịu chung số phận
Kế hoạch ban đầu là di chuyển qua vùng băng tiến về đất liền, nhưng bị hủy sau khi cả đội chỉ gắng sức đi được 12km trong 7 ngày. Shackleton viết: "Không có lựa chọn nào khác ngoài việc cắm trại trên một tảng băng trôi một lần nữa và phải kiên nhẫn hết sức có thể để chờ điều kiện thuận lợi hơn".
Dần dần, tảng băng dạt xa hơn về phía bắc và ngày 7/4/1916, team nhìn thấy đỉnh phủ tuyết của đảo Clarence và Elephant, hy vọng lại dâng lên
Ngày 9/4, tảng băng vỡ luôn, tách đôi sau tiếng nứt mạnh bên dưới. Shackleton ra lệnh phá trại, hạ thuyền. Họ không còn ở trên tảng băng vừa là bạn vừa là thù nữa. Giờ họ có kẻ thù mới: đại dương bao la . Đại dương hất nước lạnh cóng lên mặt, lên người, rung lắc dữ dội thuyền, khiến những thủy thủ dũng cảm phải cuộn người như trẻ con khi chống chọi với sóng và cơn say sóng.
Trong suốt thời gian đó, thuyền trưởng Worsley chèo lái thuyền qua sóng gió. Sau 6 ngày lênh đênh trên sóng dữ, đảo Clarence và Elephant hiện ra đằng xa, cách chừng 48km. Toàn đội kiệt sức. Lúc đó, thuyền trưởng Worsley đã không ngủ 80 tiếng liền! Một số kiệt quệ vì say sóng, một số bị kiết lỵ hành hạ. Ít nhất một nửa đoàn không còn tỉnh táo. Dù vậy, họ vẫn quyết tâm chèo thuyền tới mục tiêu và vào ngày 15/4, họ đã tới bờ đảo Elephant ️
Hành trình đi kiếm backup
Đây là lần đầu tiên họ ở trên mảnh đất khô ráo từ khi rời South Georgia 497 ngày trước! Nhưng thử thách còn lâu mới hết. Khả năng có ai đó đi tàu ngang qua đảo Elephant là... gần như zero. Sau 9 ngày hồi phục và chuẩn bị, Shackleton, Worsley và 4 người nữa khởi hành trên tàu cứu sinh James Caird để tìm kiếm help từ trạm săn cá voi ngoài khơi South Georgia, cách đó gần 1.300km
Trong 16 ngày liền, họ vượt sóng to gió lớn, liên tục phải múc nước ra khỏi tàu và đập băng đóng vào cánh buồm. Con tàu bị quăng lên ném xuống trên sóng lớn, dưới bầu trời xám xịt. Mỗi cơn sóng trên đại dương đều là "final boss" cần coi chừng và vượt qua. Cứ mỗi lần tưởng như sắp đến đích, lại có yếu tố bất ngờ xảy ra.
Vào một ngày, gió biển thổi nhẹ hơn và họ gần cập bờ rồi. Sắp tìm được người support thì bão lại đẩy tàu James Caird ra xa và họ dạt vào phía bờ đối diện với trạm săn cá voi. Shackleton, Worsley và một người tên Tom Crean đành đi bộ, vượt núi, vượt sông băng, đi qua những nơi con người chưa từng đặt chân tới. Sau 36 tiếng đi bộ mệt nghỉ, họ đã lê bước tới trạm săn cá voi ở Stromness
Không ai có thể tưởng tượng nổi lại có ba người lạ mặt thình lình xuất hiện tại trạm săn cá voi, nhất là từ hướng núi. Thế mà ba con người đó đã xuất hiện trong tình trạng râu tóc bờm xờm, mặt đen nhẻm vì bồ hóng và dầu mỡ, kiệt quệ sau gần 2 năm căng thẳng, thiếu thốn.
Quản lý trạm săn cá voi Thoralf Sorlle hỏi ba người đứng trước mặt: "Các anh là thứ quái gì vậy?". Người đàn ông râu ria "kinh dị" đứng giữa nói rất nhỏ: "Tôi là Shackleton"
Sau khi đón ba thành viên trên tàu James Caird, mọi người dồn chú ý vào cuộc giải cứu 22 thành viên còn lại trên đảo Elephant. Sau tất cả những gì đã trải qua, nhiệm vụ cuối cùng mới là thử thách và tốn thời gian nhất. Con tàu đầu tiên mà Shackleton khởi hành đã cạn kiệt nhiên liệu khi lách qua đám băng trôi và buộc phải quay về quần đảo Falkland. Chính phủ Uruguay điều tàu tới cách đảo Elephant khoảng 160km thì bị băng đánh bật trở lại
Trong khi đó, cứ mỗi sáng trên đảo Elephant, Frank Wild - người mà Shackleton giao nhiệm vụ quản lý nhóm - đều kêu gọi mọi người chuẩn bị sẵn sàng vì "Shackleton có thể tới hôm nay đấy". Ngày qua ngày, các thành viên trên đảo ngày càng mất tinh thần và nghi ngờ. Nhiều người đã từ bỏ hy vọng có tàu tới cứu.
Tuy nhiên, Shackleton đã xoay xở được con tàu thứ ba - tàu Yelcho từ Chile - để đi giải cứu đồng đội. Ngày 30/8/1916, chuỗi ngày gian khổ của đội thám hiểm đã chấm dứt! Nhóm người trên đảo Elephant đang ngồi gặm xương sống hải cẩu luộc trong bữa trưa thì họ nhìn thấy tàu Yelcho ngoài khơi. Đã 128 ngày kể từ khi tàu James Caird rời đi. Trong vòng một tiếng, tàu Yelcho xuất hiện. Toàn bộ những người trên đảo đã nhổ trại và rời đảo Elephant. 20 tháng sau khi khởi hành tới Nam Cực, mọi thành viên thủy thủ đoàn của tàu HMS Endurance còn sống sót và an toàn
Ernest Shackleton không bao giờ tới được Nam Cực. Ông thực hiện một chuyến thám hiểm nữa tới đây nhưng thủy thủ đoàn của HMS Endurance cùng tham gia với ông lần nữa nhận ra ông ngày càng yếu ớt, nhút nhát, không còn tinh thần đã từng giữ cho cả nhóm sống sót. Ngày 5/1/1922, khi tàu ở South Georgia, ông lên cơn đau tim và qua đời lúc mới 47 tuổi
Nguồn: soha.vn