SuCute1091
New member
32 năm trời ròng rã tìm con trai bị bắt cóc, bà Lý Tĩnh Chi gần như muốn từ bỏ rồi. Nhưng rồi tháng 5 năm nay, cuộc gọi mà bà chờ đợi hơn 3 thập kỷ cuối cùng cũng đến...
Quay về những năm 1980, Lý Tĩnh Chi đang làm việc cho một công ty xuất khẩu ngũ cốc ở Tây An, Thiểm Tây, Trung Quốc. Công việc đòi hỏi chị phải đi công tác vài ngày đến vùng nông thôn gặp nhà cung cấp vào mùa thu hoạch.
Tháng 10/1988, trong một chuyến công tác, chị nhận được tin nhắn khẩn từ sếp bảo về nhà ngay. "Sếp tôi nói: Con trai cô mất tích", bà Lý kể lại. "Đầu óc tôi trở nên trống rỗng".
Con trai duy nhất của chị - Mao Dần, tên gọi ở nhà là Gia Gia - lúc đó mới có 2 tuổi 8 tháng. Chồng chị kể rằng anh đón Gia Gia từ trường mẫu giáo và ghé vào khách sạn gia đình để lấy nước cho con. Chỉ một hoặc hai phút không để mắt tới, Gia Gia đã biến mất không dấu vết
"Lúc ấy tôi nghĩ có thể con đi lạc, người tốt bụng sẽ tìm thấy và đưa con về", bà nói. "Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ mãi không tìm thấy con".
Nhưng khi một tuần trôi qua mà không ai đưa cậu bé đến đồn công an, chị biết chuyện nghiêm trọng rồi. Bà Lý bắt đầu hỏi han khắp khu vực gần khách sạn. In 100.000 tờ rơi có ảnh con trai, phát ở các bến xe buýt và ga tàu khắp Tây An, đăng báo địa phương tìm người... Nhưng tất cả đều vô vọng
Mỗi lần nhìn thấy quần áo, đồ chơi của con, bà lại khóc. Ban đầu bà trách chồng, nhưng rồi nhận ra hai người cần cùng nhau tìm con. Tuy nhiên dần dần họ không còn chủ đề chung ngoài việc tìm Gia Gia và ly hôn sau 4 năm.
Nhưng bà Lý không bao giờ bỏ cuộc. Mỗi chiều thứ Sáu tan sở, bà lại bắt tàu đến các tỉnh xung quanh tìm con, tối Chủ nhật mới về để sẵn sàng đi làm sáng thứ Hai. Bất cứ khi nào có người báo thấy cậu bé giống con mình, bà đều đi kiểm tra.
Có lần bà đuổi theo một cặp vợ chồng nhận nuôi cậu bé giống Gia Gia từ vùng nông thôn Thiểm Tây về Tây An, rồi lại chạy sang huyện khác, hết khách sạn này đến khách sạn nọ. Cuối cùng tìm được đứa trẻ... nhưng không phải con bà
"Tôi đã nghĩ chắc chắn bé đó là Gia Gia. Tôi rất thất vọng. Điều này ảnh hưởng rất lớn đến tôi. Sau đó, tôi liên tục nghe thấy giọng nói của con trai. Mẹ tôi lo rằng tôi sẽ suy sụp tinh thần", bà kể.
Con trai là thứ đầu tiên bà nghĩ đến mỗi sáng thức dậy. Ban đêm bà mơ thấy con khóc gọi mẹ. Bà phải đi gặp bác sĩ tâm lý để bình tâm hơn
Trong thời gian này, bà Lý nhận ra có rất nhiều bố mẹ mất con không chỉ ở Tây An mà khắp nơi, và bà kết nối với họ. Họ tạo thành một mạng lưới trải dài hầu hết các tỉnh Trung Quốc, gửi cho nhau những túi tờ rơi lớn và dán ở các tỉnh phụ trách.
Nhờ mạng lưới này, bà thu thập được nhiều manh mối hơn, nhưng không thông tin nào đưa bà đến gần Gia Gia hơn. Tổng cộng bà đã đi 10 tỉnh trong quá trình tìm kiếm.
Đến năm thứ 19 con mất tích, bà Lý bắt đầu làm tình nguyện cho trang web Baby Come Home, giúp đoàn tụ các gia đình có con mất tích. "Tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa. Có rất nhiều tình nguyện viên giúp chúng tôi tìm con. Tôi cảm thấy rất xúc động", bà nói. "Ngay cả khi tôi không tìm được con thì tôi có thể giúp những đứa trẻ khác tìm lại người thân"
Năm 2009, chính phủ Trung Quốc thiết lập cơ sở dữ liệu DNA - một bước tiến đại, giúp giải quyết hàng nghìn trường hợp mất tích.
Hầu hết trẻ mất tích bà Lý nghe nói đều là con trai. Những cặp vợ chồng mua con là người không có con hoặc chỉ có con gái, đa số sống ở nông thôn.
Phối hợp với Baby Come Home và các tổ chức khác trong hai thập kỷ qua, bà Lý đã giúp đoàn tụ 29 gia đình! "Có khi tôi tự hỏi: 'Tại sao đây không phải là con trai tôi?' Nhưng khi nhìn thấy những ông bố bà mẹ khác ôm con mình, tôi cảm thấy hạnh phúc cho họ. Tôi cũng cảm thấy nếu ngày này đến với họ thì rồi cũng sẽ đến với tôi", bà nói.
Nhưng cũng có lúc bà gần như mất hết hy vọng. Mẹ bà là nguồn động lực thôi thúc bà không nản lòng. "Mẹ tôi qua đời năm 2015 ở tuổi 94, nhưng trước khi qua đời bà vẫn rất nhớ Gia Gia. Có lần mẹ nói với tôi rằng bà mơ thấy Gia Gia trở lại. Bà nói: 'Đã gần 30 năm rồi, nó đáng ra phải về nhà rồi'"
Rồi ngày 10/5 năm nay, bà Lý nhận được cuộc gọi từ công an Tây An với tin siêu vui: "Đã tìm thấy Mao Dần". "Tôi không dám tin đó là sự thật", bà nói.
Hồi tháng 4, bà nhận được manh mối về một cậu bé bị bắt cóc từ Tây An nhiều năm trước. Nguồn tin giấu tên cung cấp hình ảnh cậu bé này lúc trưởng thành. Bà đưa ảnh cho cảnh sát và họ dùng công nghệ nhận dạng khuôn mặt xác định người trong ảnh sống ở Thành Đô, Tứ Xuyên, cách đó khoảng 700 km.
Cảnh sát thuyết phục anh này xét nghiệm DNA. Ngày 10/5, kết quả ra: đúng là mẹ con! Một tuần sau xét nghiệm lại lần nữa, kết quả vẫn vậy. Sau 32 năm, cuộc tìm kiếm của bà Lý chấm dứt
Ngày 18/5 được chọn làm ngày đoàn tụ. Bà Lý căng thẳng lắm, không biết con trai sẽ cảm thấy thế nào về mình. Giờ Gia Gia đã là người đàn ông trưởng thành, có gia đình và kinh doanh ngành trang trí nội thất.
"Trước ngày gặp mặt, tôi lo lắng rất nhiều. Có lẽ thằng bé sẽ không nhận ra tôi hoặc không chấp nhận tôi và có lẽ trong thâm tâm nó đã quên tôi. Tôi rất sợ khi tôi đến ôm con vào lòng, con sẽ không chấp nhận cái ôm của tôi. Tôi sẽ càng thêm đau lòng nếu người con tôi đã tìm kiếm suốt 32 năm không chấp nhận tình cảm và cái ôm của tôi", bà Lý tâm sự.
Vì bà Lý thường xuyên xuất hiện trên truyền hình nói về vấn đề trẻ em mất tích nên trường hợp này thu hút siêu nhiều chú ý, truyền thông đưa tin đậm.
Vào ngày đoàn tụ, đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) phát trực tiếp cảnh Gia Gia bước vào Cục Công an Tây An, gọi lớn "mẹ!" khi chạy đến ôm bà. Bà Lý, chồng cũ và con trai đều khóc. "Cảnh tượng đó giống y hệt cách nó chạy về phía tôi khi còn nhỏ", bà Lý nói
Bà sau đó biết được Gia Gia đã bị bán cho một cặp vợ chồng không con ở Tứ Xuyên với giá 6.000 NDT (840 USD theo giá hiện nay) một năm sau khi bị bắt cóc. Cha mẹ nuôi đặt tên anh là Cố Ninh Ninh.
Anh sống và lớn lên ở Thành Đô. Thực ra Gia Gia từng nhìn thấy bà Lý trên tivi vài năm trước và nghĩ bà là người có trái tim nhân hậu. Anh cũng thấy ảnh con trai bà giống mình hồi nhỏ. Nhưng anh không nghĩ đó chính là mình!
Sau cuộc đoàn tụ, Gia Gia ở Tây An một tháng, lần lượt ở với cha và mẹ ruột. Hai mẹ con xem lại ảnh cũ, cả hai đều hy vọng chúng sẽ đánh thức ký ức thời thơ ấu của Gia Gia trước khi mất tích. Nhưng Gia Gia không nhớ bất cứ gì xảy ra trước 4 tuổi, khi anh đến sống với cha mẹ nuôi. "Đó là điều khiến tôi đau lòng", bà Lý nói.
Gia Gia tiếp tục sống ở Thành Đô còn bà Lý vẫn ở Tây An. Nhiều người bảo bà nên thuyết phục con về Tây An sống cùng. Dù rất muốn, bà Lý không muốn làm cuộc sống của con thêm phức tạp.
"Giờ nó đã lớn rồi. Nó có cách suy nghĩ riêng và đã lập gia đình. Vì vậy, tôi chỉ có thể chúc phúc cho con từ xa. Tôi biết con tôi ở đâu, tôi biết nó vẫn còn sống. Thế là đủ", bà nói. Họ vẫn liên lạc hàng ngày qua điện thoại.
"Tính cách của thằng bé rất giống tôi. Nó rất quan tâm đến tôi", bà Lý cho biết. "Sau ngần ấy năm, con vẫn rất yêu thương tôi. Có cảm giác như chúng tôi chưa từng chia ly. Chúng tôi rất thân thiết"
Gia Gia không muốn trả lời phỏng vấn và cảnh sát không tiết lộ thông tin về cha mẹ nuôi của anh. Người cung cấp manh mối cho bà Lý về con trai cũng không muốn lộ diện.
Còn về kẻ đã bắt cóc Gia Gia 32 năm trước và cách chúng làm, bà Lý hy vọng cảnh sát sẽ làm rõ. Bà muốn thủ phạm bị trừng phạt vì khiến bà đau khổ suốt 32 năm, thay đổi cuộc đời bà và Gia Gia.
Giờ đây, bà dành nhiều thời gian tạo ra những kỷ niệm mới với con trai thất lạc. Họ đã chụp nhiều ảnh cùng nhau kể từ khi tái hợp. Bức ảnh yêu thích của bà là bức đầu tiên họ chụp cùng nhau, một ngày sau khi đoàn tụ khi đi chơi công viên. Trong ảnh, hai mẹ con đứng cạnh nhau tươi cười, gương mặt rất giống nhau
Bà Lý cho biết trong vài năm qua, nhờ nỗ lực của chính quyền và truyền thông Trung Quốc, số vụ bắt cóc trẻ em đã giảm xuống. Nhưng vẫn còn rất nhiều gia đình đang tìm kiếm con mất tích, và nhiều đứa trẻ đã lớn cũng tìm kiếm cha mẹ đẻ. Điều này có nghĩa là bà Lý còn nhiều việc phải làm
Nguồn: kenh14.vn