1140 km, một hành trình không quá dài nhưng đủ để chúng mình trải qua tất cả những cảm xúc mà tuổi thanh xuân khó có được lần thứ hai. Nụ cười, nước mắt, tất cả tạo thành một chuyến xe đặc biệt, chuyến xe của những con người luôn khắc khoải trở về quê hương.
Chỉ cần nhìn thấy dòng tin tuyển tình nguyện viên cho chương trình "Chuyến xe đoàn viên" là mình đã đăng ký liền tay luôn. Đơn giản vì tin rằng chuyến xe đưa người nghèo về quê của những người trẻ sẽ mang đến thật nhiều cảm xúc mà mình chưa từng được trải qua.
Và thế là mình đã trở thành tình nguyện viên của "Chuyến xe đoàn viên" rồi đây!
**Sài Gòn - Quảng Trị, lên đường thôi nào!**
12h đêm, khi thành phố đã dần chìm vào giấc ngủ, team tình nguyện viên bắt đầu tất bật liên lạc với các hành khách để tập trung tại điểm hẹn chuẩn bị khởi hành.
Hơn 70 hành khách là những người lao động nghèo, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn và cả những ai không mua được vé về quê đã tập trung trên 2 chiếc xe, sẵn sàng cho một chuyến đi dài. 1h sáng xe lăn bánh, hành trình mùa xuân chính thức bắt đầu.
**Câu chuyện của Diệu - cô sinh viên suýt không được về nhà ăn Tết**
Diệu - cô sinh viên nghèo ở Quảng Ngãi líu lo kể lại duyên số giữa mình và chuyến xe ý nghĩa này. Hai ngày trước khi chuyến xe khởi hành, team nhận được tin nhắn của Diệu.
"Mình chưa đặt được vé xe về và giá vé những ngày sau 20 âm lịch khá cao nên mình vẫn đang loay hoay với việc đặt vé. Gia đình mình cũng khó khăn, năm ngoái mình có nhận được vé xe của Pepsi, nhưng năm nay vì lịch thi trễ nên mình không thể đăng ký chương trình đó, bắt gặp được chương trình Chuyến xe đoàn viên, mình rất vui và mong nhận được điều may mắn từ chương trình".
Vài ngày trước Diệu mượn tiền bạn bè để mua một vé xe về quê. Thế nhưng khi liên lạc với nhà xe cô mới biết rằng ngoài tiền vé còn phải trả thêm một khoản chi phí cho đồ đạc đi kèm, và khoản tiền đó vượt quá khả năng của Diệu.
Phải bán lại chiếc vé của mình, cô bạn loay hoay chẳng biết làm sao để kiếm đủ tiền về quê. Và rồi khi chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết, Diệu đã may mắn trở thành thành viên cuối cùng của "Chuyến xe đoàn viên", tất cả như một nhân duyên kỳ lạ.
**Những câu chuyện xúc động về tình người**
Ngồi lặng lẽ ở cuối xe, cô Lưu trầm ngâm nhìn ra những ô cửa sổ. Mùa xuân năm nay hẳn là một mùa xuân đặc biệt với cô.
Cô Lưu quê ở Bình Định, vào Sài Gòn buôn gánh bán bưng. Đã nhiều năm nay cô chẳng dám nghĩ đến việc về quê đón Tết cùng gia đình. Năm nay Bình Định chịu ảnh hưởng nặng nề của lũ lụt, cô Lưu chỉ mong gom được một ít tiền gửi về nhà, chứ nào dám mơ được trở về.
Điều bất ngờ đã đến khi team liên lạc với chú Chánh. Mình tìm thấy thông tin của chú qua một bài báo về người đàn ông Bình Định mặc áo bà ba đỏ bán bánh ở lề đường. Tình nguyện viên đã liên hệ với ý định hỗ trợ chú về quê ăn Tết, nhưng chú đã nhường lại tấm vé của mình cho cô Lưu.
Chú Chánh còn nhận bán giúp số hàng còn lại của cô Lưu, để cô có thể yên tâm về quê đón Tết cùng gia đình. Nhắc lại điều này, nước mắt của cô Lưu bỗng rớt xuống lúc nào không hay. Đó là cách mà những người có cùng hoàn cảnh san sẻ cho nhau.
Xe chạy cũng đã hơn nửa ngày, ai trên xe cũng đói meo. Cô Chức (Quảng Ngãi) cười hì hì: "Từ tối hôm qua tới giờ cô chẳng có gì trong bụng". Kể ra mới biết do cô đi bán rồi chạy sang chỗ tập kết luôn nên chẳng kịp ăn gì.
Cô Chức vào Sài Gòn đã 6 năm nay, trước cô bán vé số dạo, gần đây cô đi bán đậu phộng. Buôn bán góp nhặt từng đồng thế mà cô cũng nuôi được 3 cô con gái học đại học hẳn hoi. Con gái của cô Chức - Bé Cảm (sinh viên năm 3 đại học Khoa học tự nhiên TP.HCM) tâm sự: "Mẹ em chưa chịu về đâu, đòi ở lại bán đến 28, 29 Tết mới về. Nhưng em phải nói là giờ đó không có xe nên mẹ mới chịu đi về. Hôm qua ráng đi bán tới 11h đêm mới về rồi lật đật chạy qua xe đi cùng mọi người".
Cô Chức cười nói: "Mấy chị bạn hay chọc cô là bà lý thui thủi. Đi làm thui thủi một thân một mình, lúc nào cũng cặm cụi đi bán từ sáng sớm tới tối mịt". Kinh tế gia đình khó khăn, là một người mẹ cô Chức chưa bao giờ cho phép mình được nghỉ ngơi. Đọc mà nghẹn lòng quá!
**Hành trình về với đầy niềm vui**
Hành trình khá xa nhưng không ai cảm thấy mệt mỏi. Thành viên nhỏ tuổi nhất của đoàn là cậu bé Quốc (3 tuổi) con trai của anh Tuấn và chị Thắm, cậu bé chốc chốc lại chạy lên đầu xe, rồi lại chạy xuống cuối xe làm cả xe rộn ràng, ai nấy cũng thấy vui.
Khải - (thành viên của Việt Nam ơi) kể: "Mấy hôm trước anh Tuấn cứ gọi đi gọi lại cho mình hỏi rằng có chắc chắn là gia đình anh được đi về quê không? Rồi đến ngày đi anh cũng gọi hỏi lại mấy lần. Anh Tuấn nói vợ chồng anh vui lắm vì kinh tế còn khó khăn sợ Tết này không thể về quê đón Tết được".
Nguồn: kenh14.vn