Hành động của người đàn ông đó trong đám tang ông nội khiến tôi mất chục năm mới thấm

CocDethuong145

New member
Mãi tới khi làm bố, mình mới hiểu: Sự vô hình để lại vết sẹo dài hơn ta tưởng nhiều

4d4f4d6c5a699756905d.jpg


Mình từng ghét chủ nhật lắm, không phải vì sợ hết cuối tuần đâu, mà vì đó là ngày ba mình đáng lẽ sẽ đến thăm.

Mỗi lần, mình sửa soạn đồ từ sáng sớm, mặc sẵn chiếc áo sơ mi mới tinh, ngồi đợi ở bậc tam cấp trước nhà ngoại. Và mỗi lần, mình lại ngủ gục trong nước mắt, với lời an ủi lặp đi lặp lại của ngoại: "Ba con bận mà. Lớn rồi, đừng buồn".

Nhưng không phải ai lớn lên cũng sẽ thôi buồn đâu, chỉ là khi trưởng thành, người ta phải giấu nhẹm nỗi buồn vào trong thôi, đôi khi lén lút sợ sệt như đứa trẻ giấu kẹo sợ mẹ bắt được ấy

3d3a32642c87a75cef8e.jpg


Ba mình và mẹ ly hôn lúc mình mới 5 tuổi. Mẹ gửi mình về sống với ông bà ngoại, còn bà vô Nam làm công nhân. Ba mình ở lại thị xã, tái hôn, có gia đình mới. Dù tòa án ghi "ba có trách nhiệm thăm nom mỗi tháng 2 lần", nhưng cái trách nhiệm đó giống như lịch chiếu phim không ai kiểm soát, có cũng được, không cũng chẳng sao.

Lần duy nhất ba giữ lời, là sinh nhật mình năm lớp 4. Ba tới, mang theo một chiếc xe đạp mini. Mình cười như được sống lại vậy ✨ Nhưng rồi sau đó, không còn lần nào nữa. Chiếc xe đạp sớm bị gỉ sét vì mình không dám đi, sợ làm hỏng món quà hiếm hoi ấy.

Mình từng thử viết thư, từng gọi điện nhưng những tin nhắn "ba ơi con nhớ ba" luôn chỉ nhận lại vài icon cảm xúc cộc lốc, đôi khi là một cái like, đôi khi là… không gì cả.

Năm 22 tuổi, mình gặp lại ba trong đám tang của ông nội. Ba mình ngồi ở hàng ghế đầu, dáng vẻ đĩnh đạc như một người con hiếu thảo. Mình ngồi lặng ở hàng sau, không ai giới thiệu mình là cháu đích tôn. Ba mình nhìn mình, chớp mắt một lần, rồi quay đi.

Mình ước gì ông nói một câu, dù chỉ là "con tới rồi à" nhưng không...

d646f339c2ac914df849.jpg


Tối hôm đó, mình đứng trước bàn thờ ông nội, cố nhớ lại những lần hiếm hoi được gặp ông, toàn là những lần ghé chớp nhoáng, không ai dám để mình ở lại lâu vì "bên nội sợ phiền".

Ba mình đi ngang qua, dừng lại, đặt tay lên vai mình, rồi bỏ xuống. Mình không quay lại, chỉ nghe tiếng bước chân ông xa dần. Cảm giác ấy, còn khó chịu hơn cả những lần ông không đến nữa

Mãi tới khi làm bố, mình mới hiểu: Sự vô hình để lại vết sẹo dài hơn ta tưởng.

Khi con trai mình ra đời, mình hoảng sợ vì không biết làm gì. Mình lóng ngóng thay tã, sợ tới run tay khi bế nó. Nhưng hơn tất cả, mình sợ mình sẽ trở thành một phiên bản khác của ba – một người đàn ông chỉ để lại họ tên trong giấy khai sinh.

Mình bắt đầu đi trị liệu, tham gia một nhóm dành cho những người có "cha vắng bóng". Lần đầu tiên, mình dám nói: "Mình không hận ba, mình chỉ tiếc những gì lẽ ra mình nên có".

Người ta hay nghĩ đàn ông không cần nhiều cảm xúc. Nhưng không ai dạy chúng mình rằng, thiếu cha cũng là một dạng tổn thương đấy. Rằng những lần ngồi chờ tới mỏi mắt, rồi cố gồng mình cười như không có gì đã hằn thành nỗi buồn thầm lặng, len lỏi trong cách chúng mình làm cha sau này.

Có một ngày, mình tha thứ không phải vì ba xứng đáng, mà vì mình cần sống tiếp, để nhìn con mình được thanh thản, thoải mái hơn

6c1b037cf9585c202aa2.jpg


Năm ngoái, mình đưa con về quê nội. Ba mình giờ đã về hưu, tóc bạc nhiều rồi. Hai bố con ngồi ăn cơm cùng nhau lần đầu tiên sau 20 năm.

Mình không hỏi ông lý do vì sao. Mình chỉ nói: "Con đã từng rất buồn nhưng giờ con hiểu, ai cũng có nỗi sợ riêng. Con chỉ mong con trai con không phải lớn lên với câu hỏi 'ba đâu rồi?' như con ngày xưa".

Ba mình không nói gì. Nhưng hôm đó, ông đưa con trai mình đi đá bóng. Mình đứng nhìn từ xa, cảm giác như chính mình ngày nhỏ được sống lại, lần đầu tiên, trong hình hài con mình.

Mình biết, có những mối quan hệ sẽ không bao giờ lành lặn. Nhưng ta có quyền chọn cách bước tiếp.

Mình chọn đi trị liệu qua một trung tâm bạn thân giới thiệu, nơi có những chuyên gia thực sự hiểu về "đứa trẻ bên trong" bị cha bỏ rơi. Mình học cách nói với bản thân: "Không phải lỗi của mình khi ai đó không ở lại".

Và mỗi tối, mình đọc cho con trai nghe một câu chuyện, ôm nó thật chặt trước khi ngủ. Vì mình biết, điều một đứa trẻ cần không phải là một người cha hoàn hảo, mà là một người cha luôn có mặt

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top