Hai cực đối lập của nền giáo dục Việt Nam: Chất lượng đào tạo top đầu nhưng vẫn nghèo?

Nang017440

New member
ea1b19e92946dfa20948.jpg


Bức tranh giáo dục Việt Nam đang có nhiều điểm mâu thuẫn khó hiểu quá trời!

74b36fc8a5afcd4bcec9.jpg


Vì sao Thanh Hóa giỏi toàn diện mà vẫn... nghèo?

Theo TS Lê Trường Tùng, muốn một quốc gia đông dân thứ 13 thế giới như Việt Nam mình "chuyển mình" thì cần: chiến lược vĩ mô chuẩn không cần chỉnh, ý chí sắt đá và quan trọng nhất là nguồn nhân lực chất lượng.

TS Tùng nhấn mạnh, dân đông không phải là gánh nặng mà phải là lợi thế cạnh tranh. Nhưng để làm được điều này thì cần nền giáo dục xịn xò và thể chế đãi ngộ nhân tài đàng hoàng chứ!

Nhưng mà nghịch lý ở chỗ: Thanh Hóa - tỉnh đứng top 3 về dân số (sau Hà Nội và TP.HCM), chất lượng giáo dục phổ thông xếp hạng cao ngất trong cả nước về kết quả thi tốt nghiệp, thi Đại học, số học sinh giỏi quốc gia và quốc tế - lại là tỉnh phải bù ngân sách nhiều nhất trong 63 tỉnh thành. Ủa sao lại thế?

TS Lê Trường Tùng giải thích hiện tượng này là do "chảy máu chất xám" về các thành phố lớn như Hà Nội, TP.HCM. Từ lâu rồi, sinh viên từ Thanh Hóa hay các tỉnh khác lên thành phố học đều mơ ước được ở lại làm việc luôn.

Case study về Thanh Hóa khiến nhiều đại biểu trong hội thảo nhận ra: Thanh Hóa giống như một "Việt Nam thu nhỏ". Nếu không cẩn thận, Việt Nam cũng sẽ là một "Thanh Hóa phóng to" thôi!

Mô hình giáo dục "ngược đời" là sao?

"Cần nói thẳng luôn - dù rất muốn thì nhà nước cũng không đủ tiền chi cho giáo dục sau phổ thông miễn phí, kể cả chấp nhận chất lượng thấp." - TS Lê Trường Tùng thẳng thắn.

Ông cho biết, nửa thế kỷ qua, bức tranh giáo dục toàn cầu đang thay đổi mạnh mẽ. Có một xu hướng không quốc gia nào cưỡng nổi: đại chúng hóa giáo dục sau phổ thông. Các nước phát triển như Mỹ, Canada, Nhật Bản, Trung Quốc, Tây Âu đều tham gia mạnh mẽ, đẩy số người có trình độ sau phổ thông tăng vọt.

Thế mà Việt Nam lại đi... ngược chiều! Trong khu vực Đông Nam Á, chỉ có Việt Nam và Myanmar có tỷ lệ giáo dục ngoài công lập bậc đại học thấp nhất - năm học 2008-2009 chỉ 14,43%. Trong khi đó, tỷ lệ ngoài công lập ở bậc nhà trẻ, mẫu giáo lại cao nhất - năm học 2008-2009 lên đến 63,93%.

TS Lê Trường Tùng chỉ ra, chi ngân sách cho giáo dục nhiều nhưng chất lượng lại thấp vì "ôm đồm" quá nhiều sinh viên công. Suất đầu tư cho một sinh viên thấp thì chất lượng thấp là điều không tránh khỏi rồi.

"Đã thế còn kèm theo hiện tượng dư luận xã hội tập trung 'ném đá' phê phán xã hội hóa giáo dục đào tạo sau phổ thông, xem các nhà đầu tư CĐ, ĐH như những tội đồ chạy theo lợi nhuận. Giai đoạn cần thu hút đầu tư xã hội hóa giáo dục như bây giờ mà lại cứ nhấn mạnh yếu tố phi vụ lợi trên các nghị quyết của Đảng, nhà nước và trên các diễn đàn xã hội thì sao đạt được mục tiêu thu hút đầu tư giáo dục đa thành phần?" - Ông Tùng nói thêm.

TS Lê Trường Tùng đề xuất giải pháp: ngân sách nên tập trung cho bậc phổ thông để phổ cập, thậm chí miễn phí với chất lượng xịn. Tiếp theo là các ngành thiết yếu như xã hội, khoa học, văn hóa, đào tạo nhân tài, hỗ trợ sinh viên nghèo và thu hẹp số lượng sinh viên công để đảm bảo chất lượng.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top