Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau nhưng họ đều có chung một trái tim yêu thương, mong muốn mang hơi ấm tình người đến với những mảnh đời bất hạnh
Anh lang thang ngày nào giờ nuôi cả đàn con bất hạnh
Từng phải lang thang khắp nơi, làm đủ nghề để kiếm sống mà vẫn trắng tay, anh Tạ Duy Sáu (sinh năm 1979, ở xóm 7, xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An) lại âm thầm về quê lập một Trung tâm bảo trợ xã hội để giúp đỡ những trẻ em kém may mắn.
Cầm chắc bát cháo đang cho các em ăn dở, anh Sáu vừa nói vừa nghẹn ngào: "Chính bát cháo này năm xưa đã cứu mạng tôi, rồi thôi thúc tôi tìm đến với những mảnh đời bất hạnh".
Anh vẫn nhớ như in, năm đó lên TP.HCM túi không xu nào, nhịn đói suốt hai ngày không có chỗ ngủ mà phải lang thang đến gục ngã ngay trên đường luôn
Chính bát cháo năm xưa của người ăn xin đã giúp anh cảm nhận được tình người nơi những con người cùng cực, và nuôi dưỡng một giấc mơ: kiếm thật nhiều tiền để giúp đỡ thật nhiều mảnh đời bất hạnh.
"Khi vào Sài Gòn làm việc, không chịu nổi áp lực nên tôi phải bỏ đi bụi, bán báo, bán vé số, từng bị đánh đập dã man... trải qua nhiều bất hạnh nên tôi rất thấu hiểu những hoàn cảnh mà chính mình đã từng trải qua.
Tôi luôn mơ ước sẽ làm điều gì đó có ích cho những số phận bất hạnh, cho đến khi gặp vợ mình thì chúng tôi quyết định cùng thực hiện ước mơ này bằng mọi giá", anh Sáu tâm sự.
Sau khi gặp chị Lê Thị Lương - người vợ sau này, cũng là một mảnh đời bất hạnh phiêu dạt, kiếm sống bằng nghề bán báo dạo, chị hiểu và thông cảm tận đáy lòng với anh.
Anh chia sẻ ước mơ xây dựng một trung tâm từ thiện giúp đỡ những số phận đặc biệt, rồi được chị ủng hộ hết mình.
Năm 2001 hai người về quê gom hết số tiền tích góp sau mấy năm lăn lộn ở TP.HCM, vay mượn thêm anh em bạn bè nhưng cũng chẳng được bao nhiêu, anh đành thế chấp luôn nhà của mình lấy 500 triệu đồng để xây dựng cơ sở chăm sóc trẻ em khuyết tật.
"Lúc này nhiều người bàn tán kinh lắm, họ nói tôi điên khùng khi mà bản thân lo chưa nổi thì đi lo được cho ai. Nhưng nhờ vợ động viên, tôi lại âm thầm lo việc của mình", anh Sáu nhớ lại.
Năm 2008 khi được UBND huyện Yên Thành quyết định cho thành lập Cơ sở bảo trợ xã hội Hiền Lương, người đàn ông này bắt đầu khăn gói tìm đến các Trung tâm xã hội khác tìm hiểu, học nghề rồi về mua nguyên vật liệu dạy lại cho các em.
Để tạo động lực cho các em làm việc, mỗi tháng anh còn trả cho mỗi em từ 400.000 đồng đến 700.000 đồng để phụ gia đình các em
Hàng làm ra anh phải đến các trường học bán, nhiều chuyến sáng chở đi chiều về còn nguyên. Nhưng anh không nản mà kiên nhẫn chỉ cho các em làm lại từng sản phẩm rồi lại đưa đến từng nơi vận động mua.
Khi đã ổn chỗ ở, vấn đề tài chính để nuôi hơn 50 trẻ và 6 người phục vụ khiến người đàn ông 37 tuổi này phải thức trắng nhiều đêm.
Anh gõ cửa từng nhà, gặp các nhà hảo tâm, tổ chức để xin giúp đỡ nhưng cũng không thấm vào đâu. Tiền lãi từ các sản phẩm không nhiều, nhiều tháng thâm hụt không có tiền mua gạo thì anh lại phải chạy cuống vay mượn khắp nơi, nhưng nhất quyết không để các em phải nhịn đói bữa nào.
Bỏ hơn 10 tỷ nuôi người tâm thần
Cách đó không xa, chúng tôi gặp một trung tâm bảo trợ hoành tráng với đầy đủ cơ sở vật chất của anh Hoàng Văn Thịnh (sinh năm 1971) nằm ở trung tâm xã Đô Thành (huyện Yên Thành).
Để có cơ sở khang trang cho gần 100 người ở, anh Thịnh đã bỏ ra hơn 10 tỷ đồng xây dựng trong suốt 1 năm liền
"Cuộc sống bên ngoài ồn ào và có quá nhiều thứ để bon chen, nhiều lúc làm chúng ta trở nên ích kỷ. Với tôi thì chỉ khi về với các em nhỏ, được chăm sóc những tâm hồn rất hồn nhiên nhưng đầy bất hạnh này tôi mới cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc", anh vội vàng đi kiểm tra bữa tối cho các em vừa tâm sự.
Anh Thịnh kể, bắt đầu nhận người bị tâm thần và những trẻ em khuyết tật bị bỏ rơi về nuôi từ hơn bốn năm trước. Hễ có người nào bị tâm thần, lang thang ngoài đường là anh đưa về.
Chỉ cần nghe ở đâu có người bị bỏ rơi, hay có hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ là anh bỏ hết công việc đến tận nơi đón họ về trung tâm.
"Mình gặp nhiều may mắn hơn nhiều người trong cuộc sống. Nên nếu giúp được nhiều người kém may mắn này cũng coi như là cái phúc của mình", anh Thịnh nói.
Em Phương Thảo, vừa mới chào đời cách đây không lâu chính là con của một người tâm thần ở Thanh Hóa.
Anh Thịnh cho biết, trong một lần ra Hà Nội công tác, anh gặp bà Nguyễn Thị Bích (sinh năm 1965) đang lang thang ngoài đường. Nhặt được thứ gì bà cho vào miệng nhai rất ngon lành. Thấy vậy anh đưa về nuôi.
Thời điểm này bà Bích đã mang thai được 5 tháng. Người dân cho biết, bố bà bị bệnh cùi được đưa vào tại phong ở Nghệ An. Bản thân bà ở một mình rồi bị làm cho có thai khiến bà trở nên trầm cảm rồi hóa điên lang thang
Một hoàn cảnh khác là trường hợp của em Huệ - anh cả trong gia đình có 3 anh em ở Nghệ An. Đã 12 tuổi nhưng em không biết gì ngoài việc chạy vòng vòng quanh nhà. Sinh ra với thân hình khác người nên em bị gia đình vứt ngoài đường, may mắn được anh nhặt về nuôi.
Nguồn: soha.vn