Thương gửi "nhà Hoa", nhớ những ngày mình còn "vắt não" nghĩ tiêu đề bài báo và ngồi hì hục gõ phím viết bài, xả băng những đoạn phỏng vấn. Chớp mắt nhìn lại, vậy mà cũng đã ba năm kể từ khi mình sang Mỹ ôm mộng "giấc mơ Mỹ". Và giấc mơ này sẽ không đẹp như thế nếu thiếu cậu!
Gặp đúng người, nghe đúng điều
Những ngày đầu chập chững bước sang trời Tây, mình vẫn nhớ như in cảm giác lạc lõng trước mọi thứ xa lạ. Từ xe buýt "nói không" với tiền thừa trả lại, đến thói quen check điện thoại mỗi ngày xem thời tiết để "ăn mặc cho xịn", tất cả đều phải "reset" từ đầu. Có những ngày mình khóc ướt gối vì làm thêm với mức lương tối thiểu quá vất vả. Có những đêm muốn bỏ cuộc vì nghĩ mình thật nhỏ bé...
Nhưng cậu biết không, vượt qua những ngày tháng "giông bão" đó, mình luôn biết ơn những câu chuyện được nghe và những người được gặp tại nhà Hoa. Trước khi hành trình định cư "cất cánh", mình may mắn được gặp chị Huyền Chip trong dịp phỏng vấn viết bài cho đặc san Project Du Học thuộc bộ sách "Gõ cửa tương lai" của nhà Hoa.
Đến giờ mình vẫn nhớ hôm được nghe chị Chip kể về hành trình du học tại Đại học Stanford. Chị Huyền Chip nói:
"Mọi người luôn nghĩ du học là để hiểu thế giới. Nhưng thật ra, du học cốt yếu là để hiểu bản thân mình: Hiểu những thế mạnh, điểm yếu của mình trên bản đồ thế giới. Hiểu rõ bản thân chẳng phải ngọn đèn sáng bật lên trong một khoảnh khắc, mà thay vào đó, nó phải trải qua một quá trình".
Nhờ bài học của chị Huyền Chip, mình luôn biết ơn những khoảnh khắc khiến mình nhận ra mình thật nhỏ bé để tiếp tục tiến lên phía trước.
Cùng bước ra từ "nhà Hoa", mình là "gia đình"!
Tưởng đâu sang trời Tây đồng nghĩa với việc tạm gác duyên với nhà Hoa lại bên kia biên giới. Hóa ra mình đã lầm to! Khi vừa sang Mỹ, mình đi làm thêm tại cửa hàng ZARA. Những ngày đầu tiên, mình mừng húm vì chẳng hề bơ vơ. Xem lịch làm việc, mình phát hiện có một chị người Việt với cái tên Việt Nam: Hằng Trà. Đợi hoài mới đến ngày có ca làm chung.
Sau hôm làm chung, mình mừng rơn vì biết chị Hằng cũng từng là cây viết kỳ cựu của nhà Hoa luôn!
Chia sẻ những kỷ niệm thật đẹp tại Hoa Học Trò, hai chị em mình nhanh chóng dính lấy nhau như hình với bóng. Với kinh nghiệm chinh phục "giấc mơ Mỹ", chị truyền bí kíp về "những điều đầu tiên" trong cuộc sống mới mẻ của mình.
Mình vẫn nhớ như in lần đầu nhận được bằng lái và lái xe bốn bánh ùn ùn, chị Hằng hướng dẫn mình cách đổ xăng và kiểm tra bánh xe. Chị cũng giúp mình trải nghiệm những điều mang đậm màu sắc nước Mỹ. Từ leo núi đến chèo ván, từ những chuyến road trip du lịch bụi đến những món ăn thơm nức mùi phô mai, mình đều được trải nghiệm với sự thúc đẩy của người chị bước ra từ nhà Hoa. ️
Là sinh viên tại trường "xịn xò" University of Washington, chị Hằng còn giúp mình hội ngộ các anh chị cựu học sinh Phổ Thông Năng Khiếu. Với sức mạnh của sự kết nối, mình cũng được gặp những anh chị niên khóa một-nghìn-chín-trăm-hồi-đó với profile cực khủng vì là kỹ sư công nghệ cho các "ông trùm" Google, Facebook, Snapchat hay Microsoft.
Tự tin bước ra thế giới
Nghĩ lại, nhà Hoa cho mình nhiều hơn cả một "gia đình"! Suốt khoảng thời gian được hít thở dưới bầu trời nhà Hoa, mình cóp nhặt được cả một "va li kỹ năng" trước khi du học Mỹ.
Đầu tiên phải kể đến là kỹ năng viết lách "sang xịn mịn". Thường khi vào Đại học, ai nghe tới viết bài luận cũng sợ "quéo càng". Nhưng có lẽ vì đã nằm lòng bí kíp tạo ra một bài báo, những bài luận đều được mình giải quyết ngọt xớt. Mình nhớ hoài những hôm lọ mọ chạy deadline, trước khi gửi bài luôn phải kiểm tra lý luận có chặt chẽ chưa, dẫn chứng có thú vị không, đáng tin cậy ra sao và đặc biệt là có hấp dẫn người đọc hay không - những nguyên tắc được học ở "nhà Hoa".
Rồi khi COVID-19 bùng phát và kéo dài mang đến bao đổi thay, mình đã mạnh dạn viết về chủ đề "Tương lai của giáo dục thông qua góc nhìn của Gen Z" cho bài luận nghiên cứu. Nghe có vẻ đao to búa lớn, nhưng mình đã tìm được cách giúp bài luận trở nên thú vị hơn thông qua những bài phỏng vấn các bạn cùng lớp và thầy cô.
Mê TikTok, mình lấy quy tắc "15 giây vàng ròng" làm dẫn chứng cho công thức truyền đạt thông tin mới. Áp dụng bài học "thần thánh" được học tại "nhà Hoa" vào bài luận, mình không những "về đích" với điểm A mà còn được thầy cô tấm tắc khen nữa!
Không chỉ thế đâu, "nhà Hoa" còn dạy mình mở lòng đón nhận những góc nhìn khác nhau. Những ngày đầu viết báo, cứ hễ gửi bài cho chị biên tập viên thì bài sẽ được trả về kèm một dòng feedback: Đa chiều hơn! Cứ như thế, mỗi bài báo là một lần mình rèn luyện tư duy đa chiều, dạy cách nhìn nhận một vấn đề từ nhiều phía khác nhau.
Bước sang trời Tây với tư duy đủ trưởng thành và trái tim đủ yêu thương, mình thường dừng lại suy xét mỗi khi gặp khúc mắc để có cái nhìn bao dung và khách quan hơn. Mình học cách đặt mình vào vị trí của bạn bè mỗi khi làm việc nhóm, hiểu nỗi lo sợ và mất mát mà mọi người trải qua trong giai đoạn dịch bệnh. Vì vậy, thay vì ngồi "than trời" do phải "gánh team", mình chọn cách nhắn tin hỏi thăm, chia sẻ với mọi người.
Cảm ơn vì một thanh xuân rực rỡ!
Đi thật xa, mình cảm thấy may mắn vì đã có quãng thời gian thanh xuân thật đẹp tại nhà Hoa. Mình luôn tin rằng: "Everything happens for a reason" (Mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó). Và được là một phần của "nhà Hoa" là lý do mình đang ở đây, với hành trình tuyệt vời này. Cảm ơn cậu, Hoa Học Trò, vì đã cho mình một quãng thanh xuân rực rỡ!
Nguồn: svvn.tienphong.vn