Vụ án drama đỉnh cao này đã khiến Tòa án Trung Quốc phải ra kết luận: quan hệ gửi tiền giữa nữ khách hàng và ngân hàng không hề tồn tại, toàn bộ thiệt hại chỉ là hậu quả của một vụ lừa đảo cá nhân thôi các bạn ơi
Câu chuyện bắt đầu từ đâu?
Trong khoảng thời gian 1998–2000, bà Lôi ở Giang Tây, Trung Quốc, nhiều lần mang tiền mặt đến giao dịch tại chi nhánh ngân hàng ở thành phố Phủ Châu để gửi tiền. Nhưng plot twist là bà lại giao tiền cho chị Vương – một nhân viên ghi sổ, KHÔNG phải nhân viên quầy giao dịch chính thức đâu nha! Lý do? Chị Vương từng là bạn học của con gái bà Lôi nên cả 2 bên khá thân thiết
Ban đầu, bà Lôi gửi 3 khoản tiền kỳ hạn 1 năm gồm 50.000 NDT, 90.000 NDT và 100.000 NDT. Khi đến hạn, bà lại giao sổ cho chị Vương để tái tục. Sau đó nhận lại các "phiếu tiền gửi" với số tiền mới là 50.000 NDT, 80.000 NDT và 130.000 NDT, tổng cộng 260.000 NDT (hơn 972 triệu đồng luôn á)
Sự thật phơi bày
Nhưng mà đến năm 2000, khi người quen của bà Lôi mang 2 phiếu tiền gửi 80.000 NDT và 130.000 NDT đi thế chấp vay vốn, thì bị ngân hàng từ chối ngay với lý do: đây là chứng từ giả! Ủa drama gì đây?
Cơ quan điều tra sau đó đã xác định, chị Vương đã lợi dụng sự tin tưởng của bà Lôi, giả mạo phiếu tiền gửi và chứng từ lãi suất, đóng dấu công của chi nhánh để tạo cảm giác hợp pháp rồi chiếm đoạt tiền sử dụng cho mục đích cá nhân. Thậm chí một số phiếu tiền gửi của bà Lôi còn bị chị Vương lừa lấy lại và xé bỏ để che giấu hành vi phạm tội nữa
Kết cục ra sao?
Năm 2002, TAND quận Lâm Xuyên tuyên chị Vương phạm tội lừa đảo. Trong quá trình này, chị Vương đã thỏa thuận hoàn trả tiền cho bà Lôi nhưng chỉ trả được tổng cộng 20.500 NDT (hơn 76 triệu đồng) thôi
Sau bản án hình sự, bà Lôi quyết định khởi kiện chi nhánh ngân hàng, yêu cầu hoàn trả 260.000 NDT tiền gốc và lãi. Bà cho rằng Vương đã trực tiếp nhận tiền và thực hiện các thủ tục ngay tại ngân hàng, các chứng từ đều có đóng dấu nghiệp vụ, vì vậy ngân hàng phải chịu trách nhiệm.
Tòa sơ thẩm ban đầu chấp nhận yêu cầu này, cho rằng hành vi của chị Vương có dấu hiệu đại diện cho ngân hàng. Tuy nhiên, tòa phúc thẩm lại có quan điểm hoàn toàn ngược lại!
Lý do tòa tuyên ngân hàng vô can
Theo tòa, bà Lôi không thực hiện thủ tục gửi tiền tại quầy và biết rõ chị Vương không phải nhân viên quầy giao dịch nhưng vẫn giao tiền vì mong hưởng lãi và "phí dịch vụ" cao hơn. Hành vi của chị Vương được xác định là hành vi cá nhân nhằm lừa đảo, không phải hành vi thi hành công vụ. Các phiếu tiền gửi 80.000 NDT và 130.000 NDT là chứng từ giả, không làm phát sinh quan hệ gửi tiền hợp pháp giữa bà Lôi với ngân hàng
Trong quá trình tái thẩm, ngân hàng xuất trình 3 sổ gốc lưu tại hệ thống kế toán. Các chứng cứ này cho thấy, số tiền thực tế bà Lôi gửi tiết kiệm chỉ gồm 2.000 NDT, 10.000 NDT và 1.000 NDT, tổng cộng 13.000 NDT (hơn 48 triệu đồng). Những khoản tiền này đứng tên các cá nhân khác nhau và được mở tại một chi nhánh khác, không phải chi nhánh ngân hàng mà bà Lôi khởi kiện
Tòa án nhận định, các chứng cứ này phủ nhận toàn bộ lời khai của bà Lôi về việc gửi 260.000 NDT. Việc bà Lôi đã ký thỏa thuận hoàn trả với chị Vương và nhận tiền hoàn trả cũng được xem là dấu hiệu cho thấy bà nhận thức rõ đây là hành vi cá nhân của chị Vương, không phải trách nhiệm của ngân hàng.
Kết luận cuối cùng
Sau khi xem xét kỹ vụ việc, Tòa án cấp cao tỉnh Giang Tây kết luận: không tồn tại quan hệ gửi tiền 260.000 NDT giữa bà Lôi và ngân hàng; thiệt hại phát sinh là hậu quả trực tiếp từ hành vi lừa đảo cá nhân của nữ nhân viên họ Vương, ngân hàng không phải bồi thường. Bản án phúc thẩm được giữ nguyên và có hiệu lực cuối cùng
Nguồn: soha.vn
Câu chuyện bắt đầu từ đâu?
Trong khoảng thời gian 1998–2000, bà Lôi ở Giang Tây, Trung Quốc, nhiều lần mang tiền mặt đến giao dịch tại chi nhánh ngân hàng ở thành phố Phủ Châu để gửi tiền. Nhưng plot twist là bà lại giao tiền cho chị Vương – một nhân viên ghi sổ, KHÔNG phải nhân viên quầy giao dịch chính thức đâu nha! Lý do? Chị Vương từng là bạn học của con gái bà Lôi nên cả 2 bên khá thân thiết
Ban đầu, bà Lôi gửi 3 khoản tiền kỳ hạn 1 năm gồm 50.000 NDT, 90.000 NDT và 100.000 NDT. Khi đến hạn, bà lại giao sổ cho chị Vương để tái tục. Sau đó nhận lại các "phiếu tiền gửi" với số tiền mới là 50.000 NDT, 80.000 NDT và 130.000 NDT, tổng cộng 260.000 NDT (hơn 972 triệu đồng luôn á)
Sự thật phơi bày
Nhưng mà đến năm 2000, khi người quen của bà Lôi mang 2 phiếu tiền gửi 80.000 NDT và 130.000 NDT đi thế chấp vay vốn, thì bị ngân hàng từ chối ngay với lý do: đây là chứng từ giả! Ủa drama gì đây?
Cơ quan điều tra sau đó đã xác định, chị Vương đã lợi dụng sự tin tưởng của bà Lôi, giả mạo phiếu tiền gửi và chứng từ lãi suất, đóng dấu công của chi nhánh để tạo cảm giác hợp pháp rồi chiếm đoạt tiền sử dụng cho mục đích cá nhân. Thậm chí một số phiếu tiền gửi của bà Lôi còn bị chị Vương lừa lấy lại và xé bỏ để che giấu hành vi phạm tội nữa
Kết cục ra sao?
Năm 2002, TAND quận Lâm Xuyên tuyên chị Vương phạm tội lừa đảo. Trong quá trình này, chị Vương đã thỏa thuận hoàn trả tiền cho bà Lôi nhưng chỉ trả được tổng cộng 20.500 NDT (hơn 76 triệu đồng) thôi
Sau bản án hình sự, bà Lôi quyết định khởi kiện chi nhánh ngân hàng, yêu cầu hoàn trả 260.000 NDT tiền gốc và lãi. Bà cho rằng Vương đã trực tiếp nhận tiền và thực hiện các thủ tục ngay tại ngân hàng, các chứng từ đều có đóng dấu nghiệp vụ, vì vậy ngân hàng phải chịu trách nhiệm.
Tòa sơ thẩm ban đầu chấp nhận yêu cầu này, cho rằng hành vi của chị Vương có dấu hiệu đại diện cho ngân hàng. Tuy nhiên, tòa phúc thẩm lại có quan điểm hoàn toàn ngược lại!
Lý do tòa tuyên ngân hàng vô can
Theo tòa, bà Lôi không thực hiện thủ tục gửi tiền tại quầy và biết rõ chị Vương không phải nhân viên quầy giao dịch nhưng vẫn giao tiền vì mong hưởng lãi và "phí dịch vụ" cao hơn. Hành vi của chị Vương được xác định là hành vi cá nhân nhằm lừa đảo, không phải hành vi thi hành công vụ. Các phiếu tiền gửi 80.000 NDT và 130.000 NDT là chứng từ giả, không làm phát sinh quan hệ gửi tiền hợp pháp giữa bà Lôi với ngân hàng
Trong quá trình tái thẩm, ngân hàng xuất trình 3 sổ gốc lưu tại hệ thống kế toán. Các chứng cứ này cho thấy, số tiền thực tế bà Lôi gửi tiết kiệm chỉ gồm 2.000 NDT, 10.000 NDT và 1.000 NDT, tổng cộng 13.000 NDT (hơn 48 triệu đồng). Những khoản tiền này đứng tên các cá nhân khác nhau và được mở tại một chi nhánh khác, không phải chi nhánh ngân hàng mà bà Lôi khởi kiện
Tòa án nhận định, các chứng cứ này phủ nhận toàn bộ lời khai của bà Lôi về việc gửi 260.000 NDT. Việc bà Lôi đã ký thỏa thuận hoàn trả với chị Vương và nhận tiền hoàn trả cũng được xem là dấu hiệu cho thấy bà nhận thức rõ đây là hành vi cá nhân của chị Vương, không phải trách nhiệm của ngân hàng.
Kết luận cuối cùng
Sau khi xem xét kỹ vụ việc, Tòa án cấp cao tỉnh Giang Tây kết luận: không tồn tại quan hệ gửi tiền 260.000 NDT giữa bà Lôi và ngân hàng; thiệt hại phát sinh là hậu quả trực tiếp từ hành vi lừa đảo cá nhân của nữ nhân viên họ Vương, ngân hàng không phải bồi thường. Bản án phúc thẩm được giữ nguyên và có hiệu lực cuối cùng
Nguồn: soha.vn