Fan2k99966
New member
Drama này như 1 cái tát vào mặt cả giáo viên lẫn học viên ở các trung tâm đấy! Để tránh những pha ẩu đả như thế này, giáo viên nên soi lại phương pháp dạy của mình, còn học viên thì hãy chủ động tìm hiểu kỹ trước khi bỏ tiền, tự giác học bài và làm bài tập ở nhà nhé.
Mấy hôm nay, clip cô giáo K.T ở trung tâm tiếng Anh M. mắng chửi "tay đôi" với học sinh trên lớp đang viral khắp Facebook. Đa số netizen đều lên án cô giáo không có tư cách làm thầy, nhưng cũng có nhiều người bảo cả hai bên đều sai.
Với 7 năm kinh nghiệm dạy học, một cô giáo đã gửi bài chia sẻ góc nhìn của mình về vụ việc này cho chúng tôi.
**Làm giáo viên, tôi tin có 2 thứ không bao giờ có ích, mà còn phản tác dụng cực mạnh trong lớp học: mắng chửi và phạt tiền.**
Vấn đề đầu tiên và cũng là lỗi nghiêm trọng nhất của cô K.T chính là dùng ngôn từ chợ búa, quát tháo và chửi bới học sinh. Giáo viên không cần phải hoàn hảo 100%, nhưng ngoài kiến thức chuyên môn, họ phải đảm bảo mình luôn đúng mực trong cách ứng xử.
Kỷ luật là thứ học sinh cần có để tiến xa hơn trong việc học, và giáo viên có thể giúp các em rèn luyện điều này bằng cách nhắc nhở hay áp dụng hình phạt hợp lý. Tuy nhiên, to tiếng, chửi bới hay so sánh học sinh với con vật là hành động cực kỳ phản khoa học và phi giáo dục.
Solomon ibn Gabirol, triết gia Do Thái thế kỷ XI, từng nói: "The test of good manners is to be patient with the bad ones" (Tạm dịch: Muốn test kỹ năng giao tiếp của một người, hãy xem họ có kiên nhẫn trước những hành vi tệ không). Khi mất kiểm soát hành vi của chính mình, một người sẽ không thể kiểm soát được môi trường xung quanh. Khi bị học sinh gọi là lừa đảo, cô K.T đã cả giận đánh mất luôn hình ảnh sư phạm với những lời lẽ cực kỳ xuồng xã.
Được biết, cô cũng có thói quen nói năng cộc cằn và nghiêm khắc với học sinh từ lâu rồi. Trong clip đã từng được đăng tải, cô K.T giải thích: "Một khi học sinh không hãi, thì nó sẽ không học". Đây lại là một kiểu tư duy sai lầm điển hình của giáo viên.
Các học thuyết và nghiên cứu về giáo dục ngôn ngữ hiện đại đã chỉ ra rằng giáo viên không đơn thuần "rót" kiến thức vào đầu học sinh, mà là người tạo môi trường phù hợp, chỉ dẫn, truyền cảm hứng và support các em học tập hiệu quả nhất. Khi giáo viên quát nạt học sinh vì "lười" hay "dốt", vô số hệ lụy sẽ xuất hiện.
Thứ nhất, khi giáo viên dạy về kỷ luật bằng cách quát mắng thay vì kiên nhẫn chỉ bảo, họ đang cố thể hiện mình là "sếp" và học sinh phải nghe lời trong mọi tình huống. Việc này trong mắt học sinh là không công bằng, nên các em sẽ không phục. Kết quả là, những bạn có phần ương bướng sẽ cãi lại ngay, thay vì suy ngẫm và nhận lỗi, dẫn đến việc mắng mỏ phản tác dụng hoàn toàn. Đó chính là điều đã xảy ra ở lớp cô K.T.
Thứ hai, việc quát tháo tạo ra bầu không khí căng thẳng cho cả lớp chứ không chỉ riêng người bị mắng. Nhiều học sinh, đặc biệt là các em nhỏ tuổi, sẽ cảm thấy sợ hãi khi giáo viên to tiếng, và có thể dẫn đến hậu quả tâm lý khó lường. Một phần lớn học sinh khác sẽ sinh ra thái độ ghét bỏ và không còn tin tưởng giáo viên. Dù trong trường hợp nào, những suy nghĩ và thái độ tiêu cực của học sinh cũng sẽ ảnh hưởng xấu đến quá trình học và mối quan hệ thầy trò.
Viết về này khiến tôi nhớ đến cô giáo tiếng Anh cũ của mình, người mà tôi đặc biệt tôn trọng và khâm phục đến tận bây giờ vì tri thức và cách đối xử với học sinh.
Hôm đó, không biết vì sao mà nhiều bạn không tập trung vào bài giảng, nói chuyện ồn ào khiến cô phải dừng lại. Tôi vẫn nhớ khuôn mặt mệt mỏi của cô - đó là ca cuối trong ngày. Sau khi nhắc nhở trật tự, cô hỏi cả lớp: "Đi học mà học sinh không ngoan không giỏi là lỗi tại ai?" Cả lớp im lặng, còn tôi - một học sinh biết điều - khẽ trả lời: "Học sinh ạ." Cô lắc đầu: "Là lỗi của giáo viên. Nếu các con thấy lớp học mệt mỏi, không bổ ích, không vui ở đâu thì góp ý để cô tìm cách khắc phục. Còn nếu các con không thấy có vấn đề gì nhưng không muốn học thì có thể xin cô cho ra về. Cô không muốn các con phí thời gian và tiền bạc của bố mẹ để nói chuyện phiếm với nhau."
Tất nhiên, sau những lời chia sẻ chân thành của cô, cả lớp lên tiếng xin lỗi và sau đó lớp học diễn ra bình thường, vui vẻ nhưng đầy kỷ luật. Những lời nói của cô lúc đó giờ đã trở thành kim chỉ nam cho công việc dạy học của tôi. Và tôi luôn tin rằng, khi một giờ học đi chệch hướng, giáo viên phải là người đủ bản lĩnh để nhận trách nhiệm, và đủ bình tĩnh để khắc phục tình trạng mà không gây áp lực cho học sinh.
Bên cạnh việc thiếu kiểm soát lời nói, lỗi thứ hai của cô K.T là phạt tiền một cách rất cứng nhắc. Cá nhân tôi, 7 năm đứng lớp chưa bao giờ bắt học sinh đóng tiền phạt, kể cả khi các em tự đề xuất: "Chị ơi đến muộn hay thiếu bài thì thu tiền phạt đi, rồi cuối tháng lấy tiền đó cả lớp uống trà sữa". Thay vào đó, tôi cũng như nhiều đồng nghiệp quy định nếu không làm bài thì không cần phải đi học nữa, hoặc bài về nhà nếu 3 lần hoàn thành dưới 70% thì cho nghỉ vĩnh viễn luôn. Không áp dụng phạt tiền vì, một khi đã có thể đóng tiền để không phải làm bài, thì nhiều người sẽ chọn đóng tiền thôi
Giáo sư Tâm lý và Kinh tế học hành vi Dan Ariely có nói về quy chuẩn xã hội (social norms) và quy chuẩn thị trường (market norms) trong cuốn Predictably Irrational (Phi lý trí). Quy chuẩn thị trường, hiểu đơn giản là sự trao đổi cho - nhận sòng phẳng giữa các bên. Trong khi đó, quy chuẩn xã hội là các hành vi mang tính thân tình hoặc dựa trên nghĩa vụ xã hội, người này giúp người kia mà không cần trả ơn ngay, ví dụ như tặng quà bạn bè, mở cửa giúp bạn gái, hay dắt bà cụ qua đường.
Theo tác giả, hai quy chuẩn này tuyệt đối không nên trộn lẫn với nhau, giống như khi nhận quà bạn không nên đề nghị trả tiền vậy. Việc học sinh làm bài tập về nhà cũng dựa trên quy chuẩn xã hội - các em cảm thấy đó là nghĩa vụ của một học sinh trong lớp, nên sẽ cảm thấy có lỗi với giáo viên khi không làm đầy đủ. Tuy nhiên, một khi đã áp dụng tiền phạt (tức là quy chuẩn thị trường), học sinh sẽ không cảm thấy có lỗi nữa, vì họ đã nhìn việc này dưới góc độ thị trường, và cảm thấy mình có quyền lựa chọn giữa làm bài hoặc trả tiền. Tất nhiên, hậu quả là có bạn sẽ chẳng còn thèm làm bài nữa.
Thêm vào đó, dù hình thức phạt này có hiệu quả thế nào trong việc giữ kỷ luật, một khi đã đưa quy chuẩn thị trường vào lớp học và áp dụng quá cứng nhắc như cô K.T, sẽ không tránh khỏi việc mối quan hệ thầy trò biến tướng như chúng ta đã thấy.
Nói đi cũng phải nói lại, nam học viên đứng lên chửi cô giáo và người quay clip cũng không hề đúng. Một khi đã quyết định bỏ tiền ra đi học ở đâu thì phải theo quy định ở đó, chứ không phải "tôi đã đóng tiền nên tôi được làm gì tùy thích mà không cần quan tâm nội quy, không bị phạt hay đuổi". Cả hai đều là người trưởng thành đã đi làm rồi, nên phải hiểu rõ là trước khi ký tên hay đưa tiền cho ai, cần tìm hiểu và đọc mọi thứ thật kỹ. Nếu chưa tìm hiểu kỹ mà đã đóng tiền đăng ký học thì lỗi thuộc về chính học viên chứ không phải ai khác.
Những thông tin về "kỷ luật sắt" và mức phạt của trung tâm được viết rõ trên website và giấy cam kết, nên càng không thể nói là bị lừa đóng tiền. Người học viên trong clip chính là người châm ngòi cho cuộc cãi vã thầy trò với lời buộc tội cô giáo là "lừa đảo", đánh vào tự trọng của giáo viên đang đứng lớp khiến cô K.T mất kiểm soát lời nói.
Bên cạnh đó, lời biện minh "bận đi làm nên không thể làm bài" của học viên trong clip cũng phản ánh tâm lý của nhiều người học tiếng Anh ở Việt Nam. Những lời quảng cáo tràn lan kiểu "Cam kết đạt 6.5 IELTS sau 3 tháng" của nhiều trung tâm đã khiến nhiều người có quan niệm sai lầm rằng chỉ cần đăng ký, đóng tiền rồi đi học vài ba tiếng mỗi tuần trong thời gian ngắn là sẽ xài được tiếng Anh, để rồi đến lớp thì không tập trung và ở nhà cũng không chịu ôn hoặc chuẩn bị bài. Đây là suy nghĩ cực kỳ sai lầm, vì học bất cứ thứ gì cũng cần phải chăm chỉ cày cuốc mới được.
Đặc biệt, ngôn ngữ là môn học cần cả kiến thức, trí nhớ và phản xạ nhanh, nên việc tự mài giũa ngoài giờ càng quan trọng. Giáo viên có giỏi và dạy hay đến mấy mà học sinh không tự luyện thì cũng không bao giờ đạt kết quả tốt, đó chính là lý do giáo viên luôn có quy định hình phạt nhất định để đảm bảo tính kỷ luật. Vì vậy, một khi đã đăng ký đi học thì cần xác định mình có đủ thời gian để luyện tập ở nhà, thay vì năm lần bảy lượt không chịu làm bài với cái cớ đi làm bận rộn rồi xin xỏ để khỏi nộp phạt theo cam kết
Tóm lại, vụ việc lần này như một hồi chuông cảnh báo về cả chất lượng giáo viên lẫn thái độ của học viên khi đi học ở các trung tâm. Để tránh những drama tương tự lặp lại, các giáo viên cần tự soi lại những cái hay, cái dở trong phương pháp của mình để giúp lớp học vừa gắn bó vừa đạt hiệu quả tối đa, đồng thời học viên cũng nên chủ động tìm hiểu kỹ về nơi mình định học, cũng như tự giác trong việc chấp hành nội quy và luyện tập ở nhà nhé!
Nguồn: kenh14.vn