Giữa Sài Gòn ồn ào, có hội chị bán cây "chợ di động" gắn bó hàng chục năm trời!

87cd719f3cf5b3f2400c.jpg


Hình ảnh những chiếc xe chở đầy cây cảnh rong ruổi khắp đường phố, len lỏi từng con hẻm bé tí, chắc sẽ để lại ấn tượng sâu sắc trong ký ức của mỗi người Sài Gòn...

Nội mình cực mê cây cảnh luôn á, thú vui của nội là chăm sóc cái vườn trên sân thượng, cây gì cũng có, từ mấy cây kiểng, cho tới mấy cây ăn trái, ăn lá, đủ thứ trên đời. Có lần mình tò mò hỏi nội: "Nội ra hàng mua hết mấy cây này đấy hở nội?", "Tao già rồi, còn sức đâu mà đi, sáng sáng có mấy bà bán cây, bán hoa đi tới nhà, tao thấy tao ra mua thôi".

Vậy đó, những lúc ngồi ngắm cái vườn của nội, nghĩ mà xem mấy "bà bán cây, bán hoa" đã góp phần tạo nên một người bạn thật yên bình cho nội như thế, mình lại thích thú và tò mò về cái nghề này cực kỳ.

dc35bd4ae35d9242017f.jpg


Nếu Hà Nội có những gánh hoa rong trên chiếc xe đạp cũ thì ở Sài Gòn, người ta chở cả một chợ cây xanh sau yên xe máy luôn nha!

Một lần đi trên đường sau cơn mưa bất chợt, mình bắt gặp một xe chở đầy màu xanh, nhìn xa cứ như một cái vườn biết đi vậy, mình lân la tấp vào xem thử liền. Người ta đôi khi lại có những điều vui thật giản đơn, và mình lại đang đứng trước một trong những điều vui giản đơn đó, lướt mắt nhanh nhìn khắp xe, thấy nhiều cây ghê á, từ cây cảnh, cây kiểng như hương thảo, cây trang leo đến mấy cây ăn trái cỡ nhỏ như cóc, ổi, chanh,... cả một khu vườn luôn!

b0fcf652dfdc71ef2436.jpg


Cô bán cây là một cô khá đứng tuổi, gương mặt hơi vẻ mệt nhọc. Mình bắt chuyện với cô thì được biết, cô tên là Tâm ở tận Thủ Đức, mỗi ngày cô dậy sớm, bắt đầu đi từ 6h sáng, đi qua nhiều con đường, nhiều quận, cho đến khi trời mập mù tối thì cô mới bắt đầu trở về nhà.

Cô Tâm nói, cô đi bán đến giờ cũng được hơn 10 năm rồi, có cô kia còn bán hơn 15 năm nữa kìa, mọi người làm cái nghề này đều có một sự gắn kết cực, người này đi đây đi đó bán, có lúc còn giúp nhau khi khách cần cây mà lại không có.

"Coi vậy chứ nhanh ghê, hồi xưa đi xe đạp đi bán cực lắm, bây giờ có cái xe máy, đi bán cũng đỡ, mà mùa mưa này ế lắm, mùa nắng đã ế, mùa mưa thì ế hơn", cô Tâm cười.

7fd5a9affde4bf9fabea.jpg


Trong lúc trò chuyện, mình chợt thấy có thêm vài xe cây cảnh nữa lại tới, dựng xe gần với "quầy" của cô, cùng nhau ngồi một chỗ, khi có khách tới thì lại tiếp khách.

"Chiều chiều mấy người tụi cô hay tập trung lại đây, chỗ này đông người qua lại, với lại nó thành 'đặc sản' chỗ này rồi, nên cứ đi ngang là thấy à!". Cái chỗ hình thành "đặc sản" chợ cây sau yên xe chính là khu vực siêu thị Phú Lâm, quận 6 đó.

601e8b8e188c8862c2c9.jpg


207a8ddfa974e932a385.jpg


Một lần khác, mình đi trên đường Bắc Hải ở Tân Bình, khu vực nổi tiếng với những vườn bán cây cảnh, mình lại bắt gặp những chiếc xe xanh, nhưng lần này có chút khác, có nhiều hoa hơn nên cũng nhiều màu hơn. Mình ghé vào xem và lại được một cuộc trò chuyện với "những con người mang chợ vườn sau lưng".

d4b31889247ca13cd87c.jpg


"Cô từ Bắc vào đây cũng được hai chục năm rồi, mà đa số các cô, các chú từ Bắc vào đây, không làm công nhân thì cũng làm nghề này à, giờ cô già rồi, đi làm công nhân thì không ai nhận, nên cứ đi theo cái nghề này thôi", một cô "chủ chợ" tên Hưng tâm sự với mình.

72cb33d3733b6b81d2f3.jpg


Có khách đến, cô vui vẻ ra tiếp, cô rất tận tình, từ cây gì, làm gì, cách chăm sóc ra sao, cô đều nói hết, nhưng họ hỏi rồi đi luôn, nét vui của cô cũng từ đó mà tắt hẳn.

"Một ngày cô bán được nhiều không cô?" - Mình hỏi cô sau khi người khách đi mất.

"Cũng không nhiều đâu, coi vậy thôi chứ cực lắm, hồi trước bán còn có người mua, giờ thì người bán ngày càng nhiều, còn người mua lại ít, họ lo đi làm, hay có mua họ đi lên vựa mua, trong khi vựa nó bán mắc hơn cô nhiều, gấp mấy lần lận, tụi cô mua đi bán lại kiếm đồng lời, có ngày không bán được nữa kìa!" - Cô Hưng nói, rồi mỉm cười, chắc tại vì cô cũng quen rồi?

Làm cái nghề này cũng có nhiều thứ hay lắm, lúc mình hỏi cô có thấy vui khi làm nghề này không, mình nhận được câu trả lời tỉnh như sáo: "Vui hả, vui thì nhiều lắm, lúc bán ế hay mắc mưa ướt nhẹp cũng vui nữa!". Ngắt lời, cô lại cười tít mắt, cứ như cái nghề này lại là nguồn sống của cô, không chỉ cả về vật chất mà còn cả tinh thần nữa.



Cái nghề này cũng được nhiều người mong nó sống hoài lắm chứ, nó tiện cực kỳ, cứ chạy ngoài đường, thấy chỗ nào xanh xanh trên xe thì tấp vào, xem tí thì mang về được một chậu cây ưa thích, còn không thì ngồi trong nhà, nghe tiếng rao của mấy "bà bán cây, bán hoa" thì ra mua, như nội mình chẳng hạn.

Khi hỏi một người khách, mình được chia sẻ: "Mấy bữa nay tính mua mấy cái cây kiểng để trưng trong nhà cho đẹp, mà lại không có thời gian đi ra vườn mua, nay đi ngoài đường gặp, ghé vô mua luôn, cũng tiện lắm".

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top