SocXinh9250
New member
Con dâu 9 năm trong nhà, tôi vẫn nhớ như in ngày giỗ đầu của mẹ chồng - ngày mà bố chồng yêu cầu một điều khiến cả nhà đều sốc nặng.
Mẹ chồng là kiểu người phụ nữ siêu lì - quán xuyến mọi việc từ A đến Z luôn. Từ chuyện giỗ chạp, lễ Tết cho đến mấy bữa cơm cuối tuần sum họp, bà lo gần như một tay. Không phải kiểu người tình cảm quá trời quá đất, nhưng bà lúc nào cũng âm thầm lo cho chồng con. Nên hồi bà mất sau khi điều trị bệnh, cả gia đình mất phương hướng hẳn luôn á
Đến ngày giỗ đầu, anh em họ hàng về ầm ầm. Tôi với mấy chị em trong nhà tất bật từ lúc trời chưa sáng hẳn luôn ý. Đang lo chuẩn bị gần xong thì bố chồng gọi tôi lại. Ông chỉ vào chiếc ghế - chỗ mẹ chồng ngồi suốt mấy chục năm qua, bảo tôi ngồi vào đó trong bữa cơm.
Tôi giật mình từ chối luôn không suy nghĩ. Ở quê nhà tôi, chỗ ngồi trong mâm cơm ngày giỗ quan trọng lắm nha. Đó là vị trí của người lớn trong nhà, là nơi mẹ chồng vẫn ngồi mỗi dịp con cháu quây quần. Mình là con dâu thôi mà, dù sống chung lâu năm cũng không thể ngồi vào chỗ ấy được. Thấy tôi lúng túng, mọi người trong nhà cũng nhìn bố chồng với vẻ "hử??"
Ông không giải thích thêm gì, chỉ nói ngắn gọn "cứ ngồi đi". Không khí lúc đó căng thẳng vô cùng. Tôi liếc sang chồng, anh cũng tỏ vẻ bất ngờ nhưng gật đầu như muốn tôi làm theo ý bố.
Suốt bữa cơm hôm đó, tôi ăn không nuốt nổi luôn. Cảm nhận được ánh mắt tò mò của mấy người họ hàng. Trong đầu cứ nghĩ chắc sau giỗ này người ta sẽ bàn tán kiểu "bố chồng thiên vị con dâu quá" hoặc "không biết trên dưới gì hết"
Đợi khách ra về gần hết, bố chồng mới gọi các con lại. Ông lấy từ trong ngăn tủ ra một cuốn sổ nhỏ - cuốn sổ mẹ chồng vẫn ghi chép chi tiêu, ngày giỗ họ hàng và những việc cần làm hàng năm. Ông nói từ khi bà mất, ông mới biết suốt nhiều năm qua, người cùng bà chuẩn bị mọi việc không phải các con ruột mà là tôi.
Ông kể có những hôm tôi xin nghỉ làm để đưa mẹ đi khám bệnh, có những dịp giỗ Tết tôi đến từ sáng sớm tinh mơ, về muộn nhất nhưng chưa bao giờ kể công. Ngay cả những năm mẹ chồng bệnh nặng, cuốn sổ kia cũng ghi kín những dòng nhắc bà phải nghĩ ngơi vì "đã có con Hạnh lo rồi".
Lúc đó tôi mới vỡ lẽ vì sao bố chồng muốn tôi ngồi vào vị trí của mẹ trong mâm cơm hôm nay
Ông không muốn thay thế mẹ chồng bằng con dâu. Ông chỉ muốn trước mặt con cháu và họ hàng, nói lời cảm ơn với người đã âm thầm cùng vợ mình gánh vác gia đình suốt bao năm. Ông bảo chiếc ghế ấy không phải để phân vai vế, mà là sự ghi nhận dành cho người đã tiếp nối những việc mẹ chồng còn dang dở.
Nghe đến đây tôi nước mắt chảy ròng luôn. Điều khiến tôi xúc động nhất không phải chiếc ghế hay lời khen trước mặt mọi người đâu. Mà là sau gần 10 năm làm dâu, những điều mình lặng lẽ làm cuối cùng cũng có người nhìn thấy, có người trân trọng
Nguồn: soha.vn
Mẹ chồng là kiểu người phụ nữ siêu lì - quán xuyến mọi việc từ A đến Z luôn. Từ chuyện giỗ chạp, lễ Tết cho đến mấy bữa cơm cuối tuần sum họp, bà lo gần như một tay. Không phải kiểu người tình cảm quá trời quá đất, nhưng bà lúc nào cũng âm thầm lo cho chồng con. Nên hồi bà mất sau khi điều trị bệnh, cả gia đình mất phương hướng hẳn luôn á
Đến ngày giỗ đầu, anh em họ hàng về ầm ầm. Tôi với mấy chị em trong nhà tất bật từ lúc trời chưa sáng hẳn luôn ý. Đang lo chuẩn bị gần xong thì bố chồng gọi tôi lại. Ông chỉ vào chiếc ghế - chỗ mẹ chồng ngồi suốt mấy chục năm qua, bảo tôi ngồi vào đó trong bữa cơm.
Tôi giật mình từ chối luôn không suy nghĩ. Ở quê nhà tôi, chỗ ngồi trong mâm cơm ngày giỗ quan trọng lắm nha. Đó là vị trí của người lớn trong nhà, là nơi mẹ chồng vẫn ngồi mỗi dịp con cháu quây quần. Mình là con dâu thôi mà, dù sống chung lâu năm cũng không thể ngồi vào chỗ ấy được. Thấy tôi lúng túng, mọi người trong nhà cũng nhìn bố chồng với vẻ "hử??"
Ông không giải thích thêm gì, chỉ nói ngắn gọn "cứ ngồi đi". Không khí lúc đó căng thẳng vô cùng. Tôi liếc sang chồng, anh cũng tỏ vẻ bất ngờ nhưng gật đầu như muốn tôi làm theo ý bố.
Suốt bữa cơm hôm đó, tôi ăn không nuốt nổi luôn. Cảm nhận được ánh mắt tò mò của mấy người họ hàng. Trong đầu cứ nghĩ chắc sau giỗ này người ta sẽ bàn tán kiểu "bố chồng thiên vị con dâu quá" hoặc "không biết trên dưới gì hết"
Đợi khách ra về gần hết, bố chồng mới gọi các con lại. Ông lấy từ trong ngăn tủ ra một cuốn sổ nhỏ - cuốn sổ mẹ chồng vẫn ghi chép chi tiêu, ngày giỗ họ hàng và những việc cần làm hàng năm. Ông nói từ khi bà mất, ông mới biết suốt nhiều năm qua, người cùng bà chuẩn bị mọi việc không phải các con ruột mà là tôi.
Ông kể có những hôm tôi xin nghỉ làm để đưa mẹ đi khám bệnh, có những dịp giỗ Tết tôi đến từ sáng sớm tinh mơ, về muộn nhất nhưng chưa bao giờ kể công. Ngay cả những năm mẹ chồng bệnh nặng, cuốn sổ kia cũng ghi kín những dòng nhắc bà phải nghĩ ngơi vì "đã có con Hạnh lo rồi".
Lúc đó tôi mới vỡ lẽ vì sao bố chồng muốn tôi ngồi vào vị trí của mẹ trong mâm cơm hôm nay
Ông không muốn thay thế mẹ chồng bằng con dâu. Ông chỉ muốn trước mặt con cháu và họ hàng, nói lời cảm ơn với người đã âm thầm cùng vợ mình gánh vác gia đình suốt bao năm. Ông bảo chiếc ghế ấy không phải để phân vai vế, mà là sự ghi nhận dành cho người đã tiếp nối những việc mẹ chồng còn dang dở.
Nghe đến đây tôi nước mắt chảy ròng luôn. Điều khiến tôi xúc động nhất không phải chiếc ghế hay lời khen trước mặt mọi người đâu. Mà là sau gần 10 năm làm dâu, những điều mình lặng lẽ làm cuối cùng cũng có người nhìn thấy, có người trân trọng
Nguồn: soha.vn