MamNana9221
New member
Giỗ đầu của ông nội, nhưng Tô Sa không thể bay về được vì sắp thi cuối kỳ rồi huhu "1 năm rồi ai cũng ngỡ ngàng ông ạ, chưa ai nghĩ ông đã đi, mà đến lúc phải nghĩ thì không ai có thể bớt đau lòng".
Buổi sáng mùa thu ngày 20/8 âm lịch cách đây tròn 1 năm, hàng ngàn người đã sốc nặng khi nghe tin cố thầy giáo Văn Như Cương qua đời.
Vì tuổi cao sức yếu và bệnh tật, thầy ra đi ở tuổi 80 trong niềm tiếc thương vô hạn của gia đình, học trò và đông đảo người dân đã yêu mến thầy suốt bao năm qua
Chớp mắt đã đến ngày giỗ đầu của thầy Văn Như Cương rồi. Siêu nhiều người đã dành thời gian tưởng niệm vị Hiệu trưởng đáng kính này, bởi hình ảnh người thầy râu dài tóc bạc phơ với nụ cười hiền vẫn mãi trong tim mọi thế hệ học trò Lương Thế Vinh.
Đặc biệt với vợ con cháu, người thân trong gia đình thì ngày giỗ càng xúc động hơn khi ai cũng luôn nghĩ rằng thầy vẫn ở bên cạnh
Cô Văn Thùy Dương - con gái út của PGS. Văn Như Cương là người đầu tiên chia sẻ những dòng tâm sự đầy yêu thương cho bố trong ngày giỗ.
"Ngày cha sinh ra ta
Cha trồng mẫu đơn đỏ
Bây giờ ta đi xa
Hoa mẫu đơn còn đó...
Mẫu đơn mang tình ta
Gửi về người vợ nhỏ".
Văn Như Cương
"Bài thơ Bố viết xem ra vẫn còn đúng với thực tại! Hôm nay là ngày giỗ đầu của Bố, cả nhà ra mộ thắp hương, có chú bướm đen bỗng về bay lượn!
Nó dạn dĩ chẳng sợ người, bỗng tự hỏi tại sao mỗi khi nhà có giỗ hay thấy có chú bướm đen xuất hiện đâu đó?! Mọi người cho đấy thuộc phạm trù tâm linh. Chợt nhớ hôm 49 ngày, cũng có chú bướm như vậy bay quanh nhà... Muốn khóc vì nhớ Bố!!!
Bố ơi! Một năm nhanh quá! Nhưng con tin rằng Bố đã ở miền cực lạc và con tin rằng Bố luôn nhớ chúng con như chúng con nhớ Bố! Nhớ Bố vô cùng ý Bố ạ!!!".
Không dài dòng hay văn hoa cầu kỳ gì cả, nhưng đôi lời nhớ thương da diết của một người con gái nhớ cha khiến ai đọc cũng không kìm được nước mắt
Ai cũng có lúc phải ly biệt người thân trong đời, âm dương cách biệt, nếu đã từng mất mát và sợ mất mát thì đều thấu hiểu nỗi đau mà cô Dương giữ trong lòng.
Người cha đáng kính đã ngủ yên, không còn dáng hình gầy guộc ở sân trường, trong phòng làm việc, trong ngôi nhà thân quen... nhưng hơi ấm, tình yêu thương và tấm lòng dành cho con cháu vẫn mãi mãi còn đấy
Ký ức về ngày chia ly tử biệt đau buồn ấy vẫn còn nguyên, nhưng những người thân trong gia đình thầy đã nén lại tất cả, cố gắng cho qua để yên lòng thầy ở nơi xa.
Ngày giỗ đầu của cố PGS. Văn Như Cương năm nay có đông đủ cả gia đình, chỉ thiếu mỗi Đặng Tiểu Tô Sa - con gái cô Văn Thùy Dương, cũng là cháu gái nhỏ nhất mà lúc còn sống thầy Cương luôn hết mực yêu quý.
Tô Sa sắp thi cuối kỳ ở Úc xa xôi, nên dù rất muốn bay về thắp cho ông 1 nén nhang, cô bạn vẫn phải gạt nước mắt tưởng nhớ ông trong đêm cuối tháng 9 dài đằng đẵng
"Sang ngày 29/9 rồi... Tức là hôm nay là ngày giỗ đầu của ông. 1 năm rồi ai cũng ngỡ ngàng ông ạ, chưa ai nghĩ ông đã đi, mà đến lúc phải nghĩ thì không ai có thể bớt đau lòng.
Giỗ đầu của ông, cháu không về được, mấy ngày nữa là cháu thi cuối kỳ rồi. Mọi người không cho cháu về vì mọi người bảo chắc chắn ông không muốn cháu xao nhãng học hành. Năm nay ông cho cháu nhớ ông từ xa ông nhé.
8/10 năm ngoái, cháu cũng bỏ hết mọi việc bay về với ông, ông ốm mấy cũng nói mọi người nhắc cháu ôn thi cho tốt. Mọi người không muốn cháu bỏ học, nên không báo kỹ về tình hình ông. May cháu về kịp, kịp thông báo điểm số cho ông, kịp nghe ông cười.
Không thì không biết cháu sẽ sống sao nữa. 1 năm rồi ông ạ, di nguyện của ông cũng vừa hoàn thành. Cháu cũng chưa được về xem, nhưng thấy ảnh đẹp lắm ông ạ, người lớn lẫn trẻ nhỏ đều vui mừng vì con chữ sắp về với bản làng, vì bọn trẻ có môi trường học tập tốt hơn, dù là bắt nguồn từ trường mầm non thôi.
Mọi người bảo, về trường Nà Ngao là cảm nhận được ông ở đấy, chắc ông cũng vui ông nhỉ. Ở xa nhà, cháu vừa nhớ ông vừa nhớ mọi người. Cháu biết đối với mọi người cũng khó khăn lắm, hôm kia bà gọi cháu nói được 1 câu là đã mếu máo rồi.
Nhưng mà, mất đi đâu phải đã hết ông nhỉ, ở trên đấy ông phải thật khỏe ông nhé, hút ít thuốc, uống ít rượu và quan sát cả nhà mình nhé ạ. Yêu và nhớ ông nhiều".
Mọi ký ức, kỷ niệm và thói quen của ông ngoại vẫn còn nguyên trong trí nhớ của Tô Sa. Đã 1 năm trôi qua nhưng Tô Sa vẫn để nguyên ảnh đại diện Facebook là màu đen, có lẽ vì nỗi đau khi thầy Cương qua đời chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng cô bạn
Dù đi đâu làm gì, Sa vẫn thường xuyên nhắc đến ông ngoại, như một chỗ dựa tinh thần lớn lao vững chắc, như một nơi ấm áp khiến cô bạn có thêm nghị lực để cố gắng hơn, vượt qua khó khăn mạnh mẽ hơn.
Đối với nhiều người thì thầy Cương là một nhà giáo vĩ đại, nghiêm khắc, tài giỏi và cũng tràn đầy lòng bao dung, còn đối với Tô Sa thì ở nhà ông mãi mãi là người ông đáng kính, yêu thương con cháu, giàu tình cảm và là "idol" lớn nhất của cô bạn
Nguồn: soha.vn