"Đêm nay vào nhé" - tin nhắn ngắn gọn lúc 23h, nhưng ẩn sau đó là thông điệp đặc biệt: Đêm nay sẽ thi hành án tử hình
Cứ mỗi lần nhận được tin nhắn này, mình lại tôn trọng không hỏi lại gì cả. Nhưng trong đầu thì loạn cào cào với vô vàn câu hỏi: Đêm nay có mấy người? Họ phạm tội gì? Sẽ viết gì cho gia đình? Trời có mưa không? Họ có đủ sức lê bước ra pháp trường không?...
Dù chưa biết cụ thể là ai, mình đã bắt đầu chuẩn bị câu hỏi để trò chuyện. Hầu hết các cuộc nói chuyện đều diễn ra ổn. Tử tù trả lời khá bình thản những câu hỏi đơn giản. Nhưng cũng có người chỉ nhìn mình cười gằn, đáp cộc lốc "có" hoặc "không". Mình hiểu mà, đó là quyền của họ - cái quyền được im lặng trước khi ra đi.
Đi ngủ sớm với ý định chợp mắt một lúc cho có sức làm việc đêm nay. Nhưng giấc ngủ không đến dễ dàng tí nào Hình ảnh những lần thi hành án trước cứ chậm rãi trôi trong đầu. Cảm giác vừa hồi hộp vừa phập phồng cứ cồn lên. Bao nhiêu đêm rồi nhỉ, không nhớ nữa. Nhưng những đêm như thế này thì không bao giờ quen được.
Đồng hồ báo thức reo lúc 2h sáng. Mình bật dậy như lò xo, rửa mặt, thay đồ, check lại máy ảnh, máy ghi âm rồi lặng lẽ dắt xe ra khỏi nhà. Vợ mình xuống khóa cửa, nhìn ái ngại: "Anh nhớ mặc thêm áo khoác. Đi đường Cầu Giấy cho đông người, đỡ nguy hiểm. Đi cẩn thận nhé!". Mình biết vợ dù đã quen với những chuyến đi đêm này, nhưng chắc chắn không bao giờ yên tâm được. Và từ lúc này, cô ấy cũng sẽ thức đến sáng luôn
Những lần khác thì đi cùng các anh bên tòa hay kỹ thuật hình sự, nhưng đêm hôm nay mình tự phóng xe vào Trại tạm giam Hà Nội luôn. Quãng đường từ nhà tầm 6-7km. Không gần mà cũng chẳng xa lắm.
Mình cho xe chạy chầm chậm qua Daewoo, xuống Cầu Giấy... Con đường ngày thường vốn chật chội, giờ này lại trống trải phết. Thành phố đang chìm trong giấc ngủ sau một ngày mệt nghỉ. Hầu như không có ai đi lại vào giờ này. Đã chớm đông, hơi lạnh bủa vây khắp nơi. Lác đác mấy giọt mưa phùn táp vào mặt. Mình tỉnh ngủ hẳn, nhìn thẳng về phía trước.
Qua Cầu Giấy, người đi lại nhiều hơn tí. Phiên chợ đêm bắt đầu hoạt động. Từng chiếc xe chất đầy rau xanh, hoa quả đứng nép hai bên đường. Mọi người lặng lẽ mua bán rồi tản về các con đường vắng.
Từ Cầu Diễn rẽ trái vào xã Xuân Phương, nơi có Trại tạm giam Hà Nội cũng hơn 2km nữa. Đường tối om, không một bóng người và xe cộ. Chiếc xe máy chồm lên liên tục vì đầy ổ gà và vũng nước. Có tiếng chó sủa giữa đêm nghe gai gai. Mình lẩm nhẩm, mong sao quãng đường ngắn lại và xe đừng hỏng gì
Vào tới trại thì cũng gần 3h sáng rồi. Từ xa đã thấy ánh đèn vàng vọt phía ngoài cổng trại. Vậy là cuộc hành trình giữa đêm đã hoàn thành một nửa. Cậu lính trẻ bảo vệ sau khi kiểm tra giấy tờ, nhìn mình kỹ một lượt rồi bảo: "Vẫn còn sớm mà. Anh cho xe vào sâu bên trong nhé!". Mình cười, cảm ơn rồi dắt xe vào.
Một lúc sau thì những người trong Hội đồng thi hành án tử hình cũng có mặt đủ, gồm cán bộ Trại tạm giam, đại diện Công an, Tòa án, Kiểm sát, chính quyền địa phương, cán bộ kỹ thuật hình sự...
Tất cả đều tỉnh táo vì sắp phải thi hành một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Đêm nay chỉ thi hành án với bị án Trương Ngọc Điệp (30 tuổi), nhà ở Ba Vì, Hà Nội - bị tuyên tử hình về tội giết người và cướp tài sản. Những lần khác thường thi hành 2 hoặc 3 tử tù. Cá biệt có lần 7 tử tù cùng lúc, đó là Vũ Xuân Trường cùng đồng bọn trong đường dây mua bán ma túy xuyên quốc gia.
Ngay từ lúc bị giải từ xà lim ra khu vực làm việc của Hội đồng, mình đã thấy vẻ mặt đầy lo âu của Trương Ngọc Điệp. Tiếng xích sắt dưới chân và ở hai tay va vào nhau, tạo ra những âm thanh sắc lạnh giữa đêm. Từng bước, từng bước, tử tù lê chân qua hai lần cổng bảo vệ.
Điệp đã thay bộ quần áo kẻ sọc mới, còn rõ nếp gấp. Khuôn mặt xám ngoét, hai mắt nhìn vô định và đôi vai thỉnh thoảng rung lên như người bị cảm lạnh. Đi bên cạnh Điệp, một chiến sĩ bảo vệ nói khẽ: "Bình tĩnh nhé. Đi trả án hôm nay là được ngày đấy!".
Điệp khẽ vâng rồi lại lê từng bước. Tiếng xích chân va đập trên lối đi nghe rõ hơn. Các thủ tục thi hành án tử hình diễn ra ngay sau đó. Dưới ánh điện, tử tù Trương Ngọc Điệp có vẻ nhỏ bé hơn hẳn.
Trước đó hơn một năm, khi Điệp bị Công an quận Long Biên bắt, mình cũng có mặt tại hiện trường, hỏi chuyện về những tội ác hắn đã thực hiện cũng như trở lại ngôi nhà nạn nhân sát đường tàu để hình dung lại toàn bộ vụ án. Đồ đạc trong gian phòng nhỏ đã được dọn dẹp lại, nhưng khi nhìn qua ô cửa nhỏ, mình vẫn thấy rờn rợn Cảm giác như mùi máu người vẫn chưa hết, còn vương vất quanh đây.
Dạo đó, Điệp có vẻ cao lớn, da sáng và ánh mắt tinh nhanh. Còn lúc này, sau những ngày tháng bị cùm chân trong xà lim khiến Điệp tiều tụy trông thấy.
Xong phần thủ tục, tử tù được ăn bữa cuối cùng và viết thư về cho người thân. Một khoảng thời gian cực kỳ hiếm hoi để mình có thể nói chuyện với bị án. Bát phở nghi ngút khói. Bên cạnh là cốc trà nóng, một bao thuốc lá Vinataba, một mảnh giấy và cây bút bi.
Điệp không đụng đũa, chỉ rít liền hai điếu thuốc. Khói thuốc mù mịt một góc hành lang
Mình ngồi sát cạnh, muốn hỏi vài câu hoặc nếu tử tù có ý định nhắn gì cho người thân, mình sẽ giúp. Điệp lại nhìn mình. Không trả lời bất cứ câu hỏi nào. Đó là tử tù duy nhất và lần đầu tiên không nói chuyện với mình trước lúc ra pháp trường.
Cả mảnh giấy trắng trước mặt nữa. Điệp cầm bút, mấy lần định viết gì đó, nhưng rồi lại buông bút, mặt thừ ra. Mười lăm phút trôi qua. Khoảng thời gian quý báu dành cho tử tù đã hết. Cái chết đang nhích lại gần. Hai chiến sĩ bảo vệ dìu bị án ra xe ô tô để tới trường bắn. Điệp rít nốt điếu thuốc rồi đứng dậy. Ngay lập tức, Điệp khuỵu xuống, hai chiến sĩ bảo vệ liền xốc nách hai bên đưa ra xe.
Những chiếc xe lao nhanh ra trường bắn. Trương Ngọc Điệp bị cột chặt vào cọc tre bằng những sợi dây thừng chắc chắn, hai mắt bịt băng đen. Rồi đội xạ thủ gồm 6 người dàn hàng ngang phía trước, cách tử tù vài mét. Sau tiếng hô đanh gọn của người đội trưởng, những phát đạn vang lên, dội vào sớm mai.
Sau khi cán bộ kỹ thuật hình sự khám nghiệm, xác định tử tù đã chết hoàn toàn, người ta cho xác vào quan tài rồi kê trên cỏ để tới cái huyệt đã đào sẵn từ chiều tối hôm trước. Những bó hương được đốt lên, loang trong không gian. Những tấm vải liệm màu trắng bị gió thổi, bay phần phật trên mặt đất. Những giọt mưa lúc này cũng nặng hơn, dày hơn.
Mình nhìn đồng hồ, 5h55. Một ngày mới sắp bắt đầu rồi.
Những người thi hành nhiệm vụ đặc biệt ấy đã lên xe ô tô trở về Trái tạm giam. Những chiếc xẻng hất đất nhanh xuống huyệt và chỉ hai mươi phút sau, công việc cũng hoàn tất. Lại những bó hương đốt lên, như để xua đi cái cảm giác lạnh lẽo, thê lương. Mình đứng trong chiếc lều bạt dựng tạm ở gần đó, nơi các thành viên Hội đồng thi hành án vừa làm việc, nghe rõ tiếng mưa rơi lộp độp trên mái và cảm nhận rõ hơn về cái lạnh đang ngấm vào da thịt.
Đến hôm nay, hình ảnh về những đêm như thế với mình vẫn như một sự ám ảnh đau buồn Kể từ ngày đó, mình không có ý định trở lại pháp trường thêm lần nào nữa. Một phần vì đã chứng kiến nhiều tử tù ra đi như thế, với những thủ tục lặp đi lặp lại. Một phần vì từ nay, việc thi hành án tử hình được thay thế bằng tiêm thuốc độc.
Rõ ràng, sự nhân đạo được đặt lên trên, bởi tử tù đã được nhận đặc ân cuối cùng trước khi trả món nợ đời mình - đó là đón nhận cái chết sạch sẽ và không đau đớn. Những xạ thủ cũng không bị áp lực sau mỗi lần hành quyết. Và những viên đạn bắn tử tù cũng sẽ được dùng vào những việc khác hữu ích hơn.
Nguồn: soha.vn