TamStar8357
New member
Phải biết cách yêu thương "chuẩn chỉnh", con mới có thể làm main character của cuộc đời mình nhé!
Không ít bố mẹ đã từng phải "đau não" vì hành động của con cái. Kiểu như làm bài được 10 phút là kêu mệt rồi xin chơi điện thoại . Lúc nào cũng phải có ba mẹ ngồi canh thì mới chịu học, không thì chuồn đi chơi liền. Hoặc gặp bài khó là hỏi ngay ba mẹ luôn chứ không chịu suy nghĩ gì cả.
Nhiều phụ huynh vốn đã mệt mỏi với công việc, về nhà chỉ muốn relax, nhưng gặp case này thì làm sao mà "thả" được đúng không? Kết quả là họ thường xuyên rơi vào trạng thái kiệt sức, burnout nặng.
Một bà mẹ tên Tiểu Lan cũng ngày ngày "trông nom" việc học của con như vậy, thế nhưng đến cuối kỳ, thứ hạng của cậu bé vẫn... đội sổ. Tiểu Lan đã không biết bao lần sụt sùi với mọi người: "Đúng là tức chết mất! Sao con không bao giờ tự giác học bài vậy trời?"
Thực ra, Tiểu Lan đã nhầm một điều quan trọng. Đứa trẻ không tự giác không hẳn là vì ham chơi, mà là do thiếu khả năng tự học luôn nè!
Giáo sư nổi tiếng Lý Mai Cẩn đã chỉ ra: Khi trẻ mới sinh ra, ba mẹ đã làm mọi thứ cho con từ đút ăn đến mặc quần áo. Nhưng khi con đã đủ lớn để tự làm được rồi, mà ba mẹ vẫn cứ "làm hộ" hết mọi thứ như thế thì sẽ làm hư con mất thôi!
## 01. Yêu "quá tay" chính là một thứ tai hại
Có một case như này nè:
Đình Đình chỉ có một con trai, lúc nào cô cũng nghĩ: "Cả nhà đều trông cậy vào con, nhất định phải cho con học hành chăm chỉ để có tương lai xịn sò".
Con trai Đình Đình đã học lớp 4, nhưng cô vẫn phải "lo toan" cho cuộc sống của cậu bé từ A đến Z. Kiểu như giúp con lập kế hoạch học tập, cô là người quyết định giờ nào học Toán, giờ nào học tiếng Anh; chủ động sắp xếp cặp sách cho con mỗi ngày, không lo con quên sách; thậm chí chuẩn bị tài liệu ôn thi cho con, mong cải thiện hiệu quả học tập...
Tưởng là cố gắng thế này sẽ được đền đáp, nhưng thứ cô nhận lại là cả "chồng" bài thi trượt dày cộm. Những con số và lời phê bình đỏ chói luôn làm Đình Đình đau lòng vô cùng
Cô bật khóc: "Mỗi ngày tôi lo cho con hết mực, sao con lại như thế này?!"
Đình Đình tuyệt vọng khi thấy mọi nỗ lực của mình đều... vô dụng.
Một ngày nọ, hiệu trưởng gọi cho Đình Đình báo con trai cô gian lận trong kỳ thi. Cô tức đến run bắn cầm lập, chỉ muốn "cho một trận" ngay khi vừa cúp máy
Đúng lúc này, ông chồng đã đứng ra nói chuyện với con.
"Con trai, tại sao con phải gian lận trong kỳ thi? Nói với bố được không?"
Cậu bé căng thẳng, hơi sợ sợ nhìn mẹ, sau đó chỉ cúi đầu không dám nói gì.
Người cha ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay con và chạm nhẹ vào đầu. Cậu bé ngước lên nhìn thẳng vào mắt cha, thấy ông không tức giận lắm, đôi môi đang mím chặt bắt đầu run run.
Rồi cậu bé òa khóc: "Con sợ lần này không thi tốt hơn, mẹ sẽ buồn. Con không muốn làm mẹ buồn..."
Nghe xong, Đình Đình cũng sốc. Cô lập tức ôm chầm lấy con trai và khóc theo. Sau đó, cô cùng chồng kiên nhẫn trò chuyện với con, dẫn dắt để con nhận ra việc gian lận là sai. Điểm tốt phải tự mình kiếm được thì ba mẹ mới thực sự vui lòng.
Qua lần này, hai mẹ con cũng dần "gần gũi" hơn. Con trai cô đã dám bày tỏ suy nghĩ của mình, Đình Đình cũng không còn hay tức giận, la mắng con nữa.
Cô hiểu rằng, trong chuyện học hành, con cái mới là main character, ba mẹ chỉ có thể là supporting role thôi. Vai trò của phụ huynh nên là dùng các phương pháp khoa học để "buff" động lực học tập cho con
Vài tháng sau, điểm số của con trai Đình Đình bắt đầu improve đáng kể. Cậu bé cũng tự giác học hành mà không cần ai "kèm cặp 24/7" nữa.
Vì vậy, yêu thương con nhưng phải đúng cách, đúng mức để rèn luyện khả năng độc lập cho các bé nhé!
## 2. Tự lập thì con mới có thể "bay xa bay cao"
Nhà tâm lý học trẻ em Rudolf Drex đã nói: "Đừng bao giờ làm cho trẻ những điều mà trẻ có thể tự làm được."
Khi một con cò nuôi con, ngày nào nó cũng ra bãi biển bắt cá, mổ thịt rồi mớm cho đàn con. Nhờ sự chăm sóc tận tình của cò mẹ, đàn cò con lớn nhanh như thổi.
Bỗng một ngày, khi cò con há mồm đòi ăn như mọi khi, cò mẹ lại ngoảnh mặt làm ngơ không thèm để ý. Cò mẹ bay thẳng đến bãi sông, tìm được một con cá mập mạp. Bất chấp ánh mắt mong chờ của đàn con, nó tự ăn luôn con cá vào bụng.
Không những thế, nó còn liên tục dùng cánh đẩy đám con ra bên cạnh bờ cát. Nó chỉ cho đám trẻ chỗ nào có thức ăn xong thì lại... tự lo kiếm mồi cho bản thân.
Không còn cách nào khác, đàn cò con quá đói nên phải tự mò mẫm lội ra bãi tìm thức ăn. Cuối cùng, sau vài ba lần fail, cò con cũng bắt được con ngao đầu tiên cho mình!
Điều này cũng giống với cách nuôi dạy con cái của chúng ta. Nếu chỉ biết "nâng niu như trứng mỏng" thì con sẽ mãi phụ thuộc vào ba mẹ từng miếng cơm manh áo. Còn nếu làm một phụ huynh giống cò mẹ, "nhẫn tâm" khuyến khích con ra khỏi comfort zone và học cách tự lập thì con mới có thể trưởng thành thực sự
Giáo sư nổi tiếng Lý Mai Cẩn khẳng định: "Phải tự đi trên con đường của mình thì mới có thể đi được xa."
Nguồn: soha.vn