LinhMoon405
New member
2021 - cả một năm biến cố không chỉ riêng mình mà của cả đất nước, không chỉ lúc này mà chắc cả đời này vẫn nhớ
Tháng 6, mình nhận tin Ngoại mất. Ngày người ta tới nhà khiêng xác bà đi, mình đang nằm khu cách ly, vừa khóc vừa quỳ lạy di ảnh qua màn hình điện thoại nhỏ xíu. Đó là lần đầu tiên mình thực sự cảm nhận sự mất mát trong đại dịch Covid-19.
Thời điểm đó, số người mất vì Covid-19 cứ tăng liên tục, Sài Gòn giãn cách xã hội rồi Chỉ thị 15, Chỉ thị 16, phong tỏa... Những vết thương trong ký ức ấy mãi mãi không ai quên được.
Ngày ngày mình ngồi nghe tin tức qua TV. Đến một tối thì mình vội vàng gói ghém đồ đạc, quay trở lại Sài Gòn luôn.
Lúc đó, mình chẳng biết mình sẽ làm gì? Sẽ đi cùng ai? Bắt đầu thế nào? Giúp đỡ được gì không? Nhưng mình biết, đó mãi là quyết định mà cho dù mất tất cả, kể cả mạng sống nhỏ bé này, mình không hối hận.
Mất mát á? Từ lúc từ Lộc Ninh về thành phố, mình đã đoán định mình sẽ mất tất cả rồi. Chỉ có khoảnh khắc khi mình thay gia đình người ta đưa tiễn người mất chặng đường cuối, trong một đám tang "đặc biệt" không bóng người, không tiếng khóc, chỉ còn hũ tro cốt nằm lạnh trên chiếc bàn gỗ... Đó là thứ quý giá nhất mình nghĩ mình mất đấy.
Hôm đó, có cô con gái ở Quảng Ngãi gọi vào, liên tục nhờ mình tìm kiếm mẹ. Nhưng khi "Nhóm từ thiện 0 đồng" đến phòng trọ thì bà đã qua đời rồi. Mình làm lễ tang, call-video về quê. Qua màn hình điện thoại, cô con gái chẳng còn tin vào thực tế. Giây phút mình kéo mặt xuống, nhìn thấy mẹ mình đã lạnh ngắt, cô ấy oà lên nức nở Gia đình khác thì một lúc 5 hũ cốt đặt cùng chỗ, tất cả thành viên trong gia đình, cả lớn cả nhỏ, họ mất trong dãy phòng trọ.
Cái ngày tiêu cực nhất? Đó là buổi sáng mình thức dậy, nhìn hình ảnh mình, gia đình mình xuất hiện khắp các mặt báo, mạng xã hội với đầy đủ những lời lăng mạ, chửi rủa.
Thời điểm đó, team mình ít nhất xử lý 5 ca tử thi/ngày, nhiều thì 10, 12 ca, cách mặt người mất chỉ 15cm qua lớp áo bảo hộ... Mình đã đối diện với sự sống cái chết gần kề đến thế. Nhưng rồi đổi lại, mình được gì?
Một đêm, mình ngửa mặt lên trời: "Mình đã làm gì sai để họ đối xử với gia đình mình như vậy", nước mắt cứ thế chảy không ngừng
Có nhiều người hỏi mình có hận không, có thù không? Mình khẳng định luôn: Không!
Bởi mình biết, người lăng mạ mình, họ cũng từng là mạnh thường quân giúp đỡ mình, tức ít nhất trong họ đã có sự tử tế. Và suy cho cùng vấn đề cũng vì họ muốn đồng tiền có đến tay dân nghèo. Mình bắt đầu mọi chuyện cũng bởi tâm nguyện đó thì chung một con đường thì sao phải thù hận?
Thay vào đó, mình thương họ hơn nữa. Vì môi trường sống lúc đó đã không cho họ cơ hội họ hiểu mình và mình hiểu họ. Và thế là một sáng, niềm tin con người hoàn toàn sụp đổ.
Lúc ấy, mình chỉ nhìn về phía trước, tin vào những gì đang làm là đúng. Mình lao vào công việc, 3 giờ sáng về đến chỗ nghỉ thì ăn vội rồi lên giường ngủ để lấy sức cho hôm sau. Mình cố gắng tạo ra bức tường để ngăn cản tất cả từ trường tiêu cực.
Đến khi đã bước qua cánh cửa sinh tử, chẳng còn điều gì đáng sợ nữa. Mình bắt đầu hoan hỉ đón nhận lời chửi rủa và an yên để nó trôi qua thôi.
Tận bây giờ, mình vẫn cảm thấy mình nhận được nhiều hơn mất đấy.
Bạn biết không? Có một hôm trong dịch Covid-19, ba gọi điện lên, ông khe khẽ dặn: "Con giữ sức khỏe nghen", "Ba thương con...", giọng lạc đi hẳn. Từ năm 3 tuổi, hơn 30 năm cuộc đời, đến tận bây giờ mình lại nghe tiếng "thương" từ ba như thế!
Giờ 112 cộng sự từng trốn nhà, bỏ việc chỉ để "theo chị Cúc đi hốt xác", vẫn chưa một ai rời bỏ "Từ thiện 0 đồng" cả. Thậm chí có lúc anh em lần lượt thành F0, gia đình mất 8 người cùng lúc vì Covid-19, thế nhưng những chuyến xe thiện nguyện 0 đồng vẫn đi "cứu thương" khắp Sài Gòn. Hôm qua thì chuyến xe của team mình đã có mặt ở Bến Tre, Cà Mau, Bình Dương, Bình Định... Tất cả đều sẵn sàng vì Việt Nam.
Với mình, đó là may mắn.
May mắn vì cuộc sống cho mình gặp những người yêu thương. May mắn, vì thử thách xảy ra để mình quý trọng sự yêu thương hơn. May mắn vì qua khó khăn, nước mắt, mình vẫn đủ sức đem may mắn cho nhiều gia đình khác
Nguồn: soha.vn