MunMoon5604
New member
Trong thế giới này mà ai cũng "chưa biết ngày mai ra sao", giảm ham muốn shopping và bảo vệ ví tiền chính là cách chắc ăn nhất để đối phó với mọi rủi ro nha các bạn ơi.
Tháng trước, một người bạn buồn bã nói với tôi rằng anh ấy bị phá sản luôn rồi. Vì đầu tư "xịt" nên tài sản dày công làm việc nửa đời người bay màu hết. Giờ anh thậm chí còn không trả được tiền học phí cho con. Bạn có thấy không, những gia đình trung lưu xung quanh đang dần... biến mất?
Cuộc sống của họ trông có vẻ sáng lắm nhưng thực ra lại đầy rẫy nguy cơ, chỉ cần một sơ suất là về vạch xuất phát liền.
Một blogger có chia sẻ: "Hai năm nay, tầng lớp trung lưu thông minh đã bắt đầu giảm tiêu dùng, chủ động 'giáng cấp' cho bản thân, mua nhà nhỏ hơn, lái xe ít ngốn xăng hơn, chuyển tài sản thành dòng tiền rồi đổ vào y tế, giáo dục, bảo hiểm và các mảng chống rủi ro khác."
Đối mặt với khó khăn hiện tại, việc chủ động "hạ level" các chi tiêu trong cuộc sống chính là con đường để bứt phá nha!
01 - Giảm bớt đập tiền vào giáo dục
Có người nói, cách giáo dục của cha mẹ trung lưu dựa vào hai chữ: "đập" tiền và "thi" thố. Việc "đốt" tiền cho các lớp luyện thi giờ thành chuyện bình thường rồi.
Thi piano, cờ vua, thư pháp, hội họa gì cũng đăng ký hết, cứ thấy lớp năng khiếu nào cũng cho con theo luôn.
Nhưng các bậc cha mẹ trung lưu giờ đang dần nhận ra rằng đầu tư vào giáo dục con cái giống như đầu tư chứng khoán high risk vậy. Tốn cả thời gian lẫn tiền bạc mà cuối cùng có thể nuôi được một đứa trẻ... bình thường thôi.
Cách đây một thời gian, một bạn tên Hà chuyển con trai từ trường quốc tế sang trường công gần nhà. Trước đây anh sợ con "thua ngay từ vạch xuất phát" nên đã "lót tay" để cho con vào trường tư xịn.
Cuối tuần lại chở con đi học thêm Olympic Toán, Cờ vây đủ thứ. Kết quả là điểm con không những không tăng như kỳ vọng mà còn tụt dốc không phanh
Năm ngoái, anh Hà bất ngờ nhận "phong bì sa thải". Sau khi bàn bạc, hai vợ chồng quyết định chuyển con sang trường công gần nhà. Nhưng bất ngờ thay, mối quan hệ gia đình trở nên thân thiết hơn, điểm số của cậu con trai cũng tiến bộ "vèo vèo" hẳn lên.
Rất nhiều khi, những bậc cha mẹ luôn trong trạng thái lo âu và nền giáo dục "vị lợi", cứ so đo mãi sẽ nuôi ra một đứa trẻ rỗng tuếch. Cha mẹ kiệt sức vì đủ loại tiền, con cái thì bị "tra tấn" bởi điểm số.
Các bậc cha mẹ thông minh đã sớm quyết định đầu tư "vừa phải vừa thôi" cho giáo dục. Cắt giảm các lớp học năng khiếu không cần thiết và giảm chi tiêu.
Nếu bạn muốn nuôi dạy những đứa trẻ thực sự xuất sắc, tôi khuyên:
1. Đầu tư cho giáo dục phải có giới hạn, không vượt quá 35% tổng thu nhập gia đình nhé.
2. Học cách "cộng và trừ" cho việc học của trẻ: trừ các lớp năng khiếu tốn tiền tốn thời gian, cộng các tài nguyên giáo dục trực tuyến miễn phí.
3. Đưa con ra khỏi lớp học, đi dạo giữa thiên nhiên, quan sát và lắng nghe từ chính những hoạt động hằng ngày.
02 - Giảm level tiêu dùng
Anh Minh có một người bạn làm trong công ty thương mại, kiếm được rất nhiều tiền. Anh ấy cũng "xả" tiền không tiếc tay, thích mua đồ xa xỉ vô cùng. Chanel và LV mà người khác không dám nhìn lần hai, nhà anh có cả "bộ sưu tập"; ngay cả bật lửa cũng toàn đồ nhập khẩu
Tuy nhiên sau đó, công ty hoạt động không tốt, lương của người bạn giảm sút đáng kể.
Nhưng anh vẫn tiếp tục chi tiêu xa xỉ như thường lệ, không hề có ý định "hạ mình". Chỉ trong vòng một năm, anh bạn nợ ngân hàng một khoản tiền khá lớn và bị kiện. Cuối cùng không chỉ mất việc mà vợ còn muốn ly hôn, gia đình hạnh phúc tan vỡ trong phút chốc
Người ta nói phẩm giá của người lớn được trao bằng tiền.
Nhưng khi không có tiền, thắt chặt chi tiêu không có gì là đáng xấu hổ, đáng xấu hổ là bạn vẫn luôn đội lên đầu chiếc mặt nạ "sĩ diện".
Học cách giảm mức tiêu dùng, không chi những khoản không nên chi và tiết kiệm những gì có thể.
Trong thế giới không chắc chắn này, việc giảm ham muốn tiêu dùng và bảo vệ ví tiền của mình là cách chắc ăn nhất để đối phó với mọi rủi ro.
1. Phát triển thói quen ghi chép chi tiêu, ghi lại các khoản tiêu hàng ngày và review hàng tuần xem khoản nào nên chi, khoản nào không nên.
2. Hãy tự hỏi bản thân ba câu trước khi mua thứ gì: Tôi có thực sự cần nó không? Xác suất tôi sử dụng nó là bao nhiêu? Có thứ gì tôi đã có thể thay thế không?
3. Sau khi nhận lương, hãy tiết kiệm 1/3 thu nhập và cố định số tiền tiêu hàng tháng.
03 - Giảm kỳ vọng về công việc
Tôi từng nghe một câu chuyện từ một cư dân mạng: Anh ấy năm nay 41 tuổi, là giám đốc bộ phận của một công ty Fortune 500 với thu nhập hàng năm hàng trăm triệu. Sau nửa năm thất nghiệp, anh chọn gia nhập một công ty nhỏ với mức lương chỉ bằng một nửa trước đây.
Lúc đầu, anh nghĩ dựa vào CV "xịn sò" của mình, chắc chắn sẽ sớm tìm được việc với lương tương đương như trước.
Nửa năm sau, chỉ có một số công ty nhỏ mời anh. Và hàng chục CV anh gửi đều "đắp chiếu" không có kết quả. Anh lo lắng đến mức tóc rụng ầm ầm nhưng không muốn chấp nhận số phận.
Thời gian đó, anh sống trong lo âu, mỗi sáng thức dậy là mở máy tính refresh trang, thấy công ty nào cũng nộp CV luôn.
Sau này, dưới sự thuyết phục của gia đình, anh gia nhập một công ty nhỏ. Tuy không bằng trước nhưng cũng đủ nuôi sống gia đình.
Trong thế giới của người trung niên, điều cần thiết nhất chúng ta có thể làm là hạ thấp kỳ vọng, sinh tồn trước rồi mới nói về tương lai.
Giống như một nhà giáo dục đã nói: "Khi một người đối mặt với vấn đề sinh tồn, trước hết phải sống sót đã. Chỉ cần công việc đó không làm hoen ố nhân cách và có thể mang lại thu nhập thì cứ làm trước."
Trong vài năm tới, sự không chắc chắn về việc làm vẫn sẽ rất lớn. Bạn cần tuân theo ba quy tắc:
1. Dưới tiền đề là không quá ảnh hưởng công việc chính, hãy tạo nghề nghiệp thứ hai để mở rộng cơ hội việc làm.
2. Đánh bóng kỹ năng của bạn lên đỉnh ngành. Chỉ khi có khả năng cạnh tranh không thể thay thế, bạn mới có được công việc ổn định.
3. Giữ tâm lý "số 0" khi tìm việc, quên đi những thành tích, hào quang trong quá khứ, sinh tồn trước đã rồi chờ đợi cơ hội.
▽
Rothschild từng nói:
Cần phải vô cùng can đảm và đủ thận trọng để tạo ra khối tài sản khổng lồ, nhưng để giữ được khối tài sản đó, bạn cần phải bỏ ra gấp 10 lần trí tuệ khi tạo ra của cải.
Trong thời đại bất ổn này, nhiều người thuộc tầng lớp trung lưu rất nhiều khi chỉ cách hai chữ "phá sản" một bước thôi.
Nguồn: soha.vn
Tháng trước, một người bạn buồn bã nói với tôi rằng anh ấy bị phá sản luôn rồi. Vì đầu tư "xịt" nên tài sản dày công làm việc nửa đời người bay màu hết. Giờ anh thậm chí còn không trả được tiền học phí cho con. Bạn có thấy không, những gia đình trung lưu xung quanh đang dần... biến mất?
Cuộc sống của họ trông có vẻ sáng lắm nhưng thực ra lại đầy rẫy nguy cơ, chỉ cần một sơ suất là về vạch xuất phát liền.
Một blogger có chia sẻ: "Hai năm nay, tầng lớp trung lưu thông minh đã bắt đầu giảm tiêu dùng, chủ động 'giáng cấp' cho bản thân, mua nhà nhỏ hơn, lái xe ít ngốn xăng hơn, chuyển tài sản thành dòng tiền rồi đổ vào y tế, giáo dục, bảo hiểm và các mảng chống rủi ro khác."
Đối mặt với khó khăn hiện tại, việc chủ động "hạ level" các chi tiêu trong cuộc sống chính là con đường để bứt phá nha!
01 - Giảm bớt đập tiền vào giáo dục
Có người nói, cách giáo dục của cha mẹ trung lưu dựa vào hai chữ: "đập" tiền và "thi" thố. Việc "đốt" tiền cho các lớp luyện thi giờ thành chuyện bình thường rồi.
Thi piano, cờ vua, thư pháp, hội họa gì cũng đăng ký hết, cứ thấy lớp năng khiếu nào cũng cho con theo luôn.
Nhưng các bậc cha mẹ trung lưu giờ đang dần nhận ra rằng đầu tư vào giáo dục con cái giống như đầu tư chứng khoán high risk vậy. Tốn cả thời gian lẫn tiền bạc mà cuối cùng có thể nuôi được một đứa trẻ... bình thường thôi.
Cách đây một thời gian, một bạn tên Hà chuyển con trai từ trường quốc tế sang trường công gần nhà. Trước đây anh sợ con "thua ngay từ vạch xuất phát" nên đã "lót tay" để cho con vào trường tư xịn.
Cuối tuần lại chở con đi học thêm Olympic Toán, Cờ vây đủ thứ. Kết quả là điểm con không những không tăng như kỳ vọng mà còn tụt dốc không phanh
Năm ngoái, anh Hà bất ngờ nhận "phong bì sa thải". Sau khi bàn bạc, hai vợ chồng quyết định chuyển con sang trường công gần nhà. Nhưng bất ngờ thay, mối quan hệ gia đình trở nên thân thiết hơn, điểm số của cậu con trai cũng tiến bộ "vèo vèo" hẳn lên.
Rất nhiều khi, những bậc cha mẹ luôn trong trạng thái lo âu và nền giáo dục "vị lợi", cứ so đo mãi sẽ nuôi ra một đứa trẻ rỗng tuếch. Cha mẹ kiệt sức vì đủ loại tiền, con cái thì bị "tra tấn" bởi điểm số.
Các bậc cha mẹ thông minh đã sớm quyết định đầu tư "vừa phải vừa thôi" cho giáo dục. Cắt giảm các lớp học năng khiếu không cần thiết và giảm chi tiêu.
Nếu bạn muốn nuôi dạy những đứa trẻ thực sự xuất sắc, tôi khuyên:
1. Đầu tư cho giáo dục phải có giới hạn, không vượt quá 35% tổng thu nhập gia đình nhé.
2. Học cách "cộng và trừ" cho việc học của trẻ: trừ các lớp năng khiếu tốn tiền tốn thời gian, cộng các tài nguyên giáo dục trực tuyến miễn phí.
3. Đưa con ra khỏi lớp học, đi dạo giữa thiên nhiên, quan sát và lắng nghe từ chính những hoạt động hằng ngày.
02 - Giảm level tiêu dùng
Anh Minh có một người bạn làm trong công ty thương mại, kiếm được rất nhiều tiền. Anh ấy cũng "xả" tiền không tiếc tay, thích mua đồ xa xỉ vô cùng. Chanel và LV mà người khác không dám nhìn lần hai, nhà anh có cả "bộ sưu tập"; ngay cả bật lửa cũng toàn đồ nhập khẩu
Tuy nhiên sau đó, công ty hoạt động không tốt, lương của người bạn giảm sút đáng kể.
Nhưng anh vẫn tiếp tục chi tiêu xa xỉ như thường lệ, không hề có ý định "hạ mình". Chỉ trong vòng một năm, anh bạn nợ ngân hàng một khoản tiền khá lớn và bị kiện. Cuối cùng không chỉ mất việc mà vợ còn muốn ly hôn, gia đình hạnh phúc tan vỡ trong phút chốc
Người ta nói phẩm giá của người lớn được trao bằng tiền.
Nhưng khi không có tiền, thắt chặt chi tiêu không có gì là đáng xấu hổ, đáng xấu hổ là bạn vẫn luôn đội lên đầu chiếc mặt nạ "sĩ diện".
Học cách giảm mức tiêu dùng, không chi những khoản không nên chi và tiết kiệm những gì có thể.
Trong thế giới không chắc chắn này, việc giảm ham muốn tiêu dùng và bảo vệ ví tiền của mình là cách chắc ăn nhất để đối phó với mọi rủi ro.
1. Phát triển thói quen ghi chép chi tiêu, ghi lại các khoản tiêu hàng ngày và review hàng tuần xem khoản nào nên chi, khoản nào không nên.
2. Hãy tự hỏi bản thân ba câu trước khi mua thứ gì: Tôi có thực sự cần nó không? Xác suất tôi sử dụng nó là bao nhiêu? Có thứ gì tôi đã có thể thay thế không?
3. Sau khi nhận lương, hãy tiết kiệm 1/3 thu nhập và cố định số tiền tiêu hàng tháng.
03 - Giảm kỳ vọng về công việc
Tôi từng nghe một câu chuyện từ một cư dân mạng: Anh ấy năm nay 41 tuổi, là giám đốc bộ phận của một công ty Fortune 500 với thu nhập hàng năm hàng trăm triệu. Sau nửa năm thất nghiệp, anh chọn gia nhập một công ty nhỏ với mức lương chỉ bằng một nửa trước đây.
Lúc đầu, anh nghĩ dựa vào CV "xịn sò" của mình, chắc chắn sẽ sớm tìm được việc với lương tương đương như trước.
Nửa năm sau, chỉ có một số công ty nhỏ mời anh. Và hàng chục CV anh gửi đều "đắp chiếu" không có kết quả. Anh lo lắng đến mức tóc rụng ầm ầm nhưng không muốn chấp nhận số phận.
Thời gian đó, anh sống trong lo âu, mỗi sáng thức dậy là mở máy tính refresh trang, thấy công ty nào cũng nộp CV luôn.
Sau này, dưới sự thuyết phục của gia đình, anh gia nhập một công ty nhỏ. Tuy không bằng trước nhưng cũng đủ nuôi sống gia đình.
Trong thế giới của người trung niên, điều cần thiết nhất chúng ta có thể làm là hạ thấp kỳ vọng, sinh tồn trước rồi mới nói về tương lai.
Giống như một nhà giáo dục đã nói: "Khi một người đối mặt với vấn đề sinh tồn, trước hết phải sống sót đã. Chỉ cần công việc đó không làm hoen ố nhân cách và có thể mang lại thu nhập thì cứ làm trước."
Trong vài năm tới, sự không chắc chắn về việc làm vẫn sẽ rất lớn. Bạn cần tuân theo ba quy tắc:
1. Dưới tiền đề là không quá ảnh hưởng công việc chính, hãy tạo nghề nghiệp thứ hai để mở rộng cơ hội việc làm.
2. Đánh bóng kỹ năng của bạn lên đỉnh ngành. Chỉ khi có khả năng cạnh tranh không thể thay thế, bạn mới có được công việc ổn định.
3. Giữ tâm lý "số 0" khi tìm việc, quên đi những thành tích, hào quang trong quá khứ, sinh tồn trước đã rồi chờ đợi cơ hội.
▽
Rothschild từng nói:
Cần phải vô cùng can đảm và đủ thận trọng để tạo ra khối tài sản khổng lồ, nhưng để giữ được khối tài sản đó, bạn cần phải bỏ ra gấp 10 lần trí tuệ khi tạo ra của cải.
Trong thời đại bất ổn này, nhiều người thuộc tầng lớp trung lưu rất nhiều khi chỉ cách hai chữ "phá sản" một bước thôi.
Nguồn: soha.vn