Giải Khuyến khích HSG QG: Chỉ là "cái vỗ vai an ủi", không được xét thẳng đại học

KhoaiHN1887

New member
b5e09ee77212d5449185.png


Cứ tưởng đi thi HSG Quốc gia là "sang chảnh" lắm, nhưng thực ra nó khắc nghiệt phết đó các bạn ơi

Mỗi kỳ thi HSG Quốc gia đều khốc liệt như "trận chiến sinh tử" vậy! Không chỉ thi cho bản thân mình thôi đâu, mà còn vì niềm tự hào của bố mẹ, kỳ vọng của thầy cô nữa. Được chọn đi thi thì đã là vinh dự lắm rồi, nhưng áp lực cũng khủng khiếp luôn - phải cố gắng đạt ít nhất giải Ba trở lên mới được.

Tại sao lại phải vậy? Vì giải Khuyến khích thì chỉ được xem như "cái vỗ vai an ủi" cho cả mấy tháng trời nỗ lực thôi, còn tuyển thẳng đại học thì... khỏi mơ! Để ôn thi HSG, học sinh phải dốc hết tâm huyết cho môn chuyên, các môn khác thì bỏ bê luôn. Đây là màn "đánh bạc all-in" thực sự - nếu chỉ được giải Khuyến khích thì phải ôn lại các môn khác trong vòng 2-3 tháng vỏn vẹn. Căng não lắm!

Nhà văn Nguyên Kan - người từng nhận học bổng Tiến sĩ về Giáo dục ở Pháp - đã chia sẻ story buồn của chính mình. Chị từng trượt kỳ thi HSG Quốc gia, chỉ được giải Khuyến khích năm lớp 12, khiến việc ôn thi đại học phải gói gọn trong 2 tháng. Lúc đó chị cũng đã tự hỏi: liệu trượt HSG có là nỗi ám ảnh lâu dài và trở thành thước đo thành bại của cuộc đời sau này không?

03f6a3ee9d4279c036f0.png


"Học sinh giỏi - Chuyện bây giờ mới kể"

"Hồi xưa ở trường phổ thông, mình siêu cuồng các cuộc thi HSG luôn. Sau bao nhiêu năm đứng dưới sân khấu làm "khán giả" nhìn người ta nhận giải, mình bỗng "glow up" thành HSG từ lớp 9.

Từ HSG trường, rồi thành phố, rồi tỉnh - cứ thi là đứng nhất Thi vào chuyên cũng ez như ăn kẹo. Lúc đó mình sướng muốn bay lên trời, được ba mẹ khen ngợi (cả trước mặt lẫn sau lưng). Mình tự hào vì trở thành niềm tự hào của ba mẹ.

Học trường chuyên, đương nhiên là phải "combat" với những bạn giỏi ngang hoặc hơn mình rồi. Mình cứ âm thầm cày để giữ vị trí top đầu. Hào quang thì ngầu đấy nhưng cũng là áp lực vô hình luôn. Đó là động lực để mình học, giờ nghĩ lại không biết tốt hay xấu nữa

Mình liên tục "flex" những giải thưởng.

35a211979bd1de929f6a.jpg


Năm lớp 11, được chọn đi thi HSG Quốc gia. Hồi đó các vòng loại mình đạt điểm cao nhất. Tự hào lắm, và cũng... chủ quan lắm.

Kết quả là mình trượt.

Không cần nói mình đã đau đớn như thế nào. Bên cạnh đau khổ là xấu hổ. Cảm giác tự ti, thua kém, là mặc cảm thất bại. Cảm giác có lỗi với ba mẹ. Mình là đứa có tư duy cố định (fixed mindset) điển hình.

Năm lớp 12, mình lại thi tiếp. Đặt toàn bộ niềm tin vào kỳ thi này. Một là để "phục thù" cho danh dự, hai là nếu được ít nhất giải Ba thì khỏi phải thi đại học. Được vào thẳng là "đặc ân" vì khỏi phải tham gia kỳ thi đại học khốc liệt, ôn toán ôn văn - với mình là ác mộng luôn.

Nhưng mình vẫn trượt.

Ờ thực ra không phải trượt hẳn, mà chỉ được giải Khuyến khích, nghĩa là không đủ điều kiện vào thẳng đại học. Giải Khuyến khích là một giải thưởng tàn nhẫn vãi chưởng, kiểu "ừ bạn cũng giỏi đấy, nhưng chưa đủ"

997cdec8dde2814c23de.jpg


Đó là một cú sốc kinh khủng! Chưa kể đến mặc cảm thất bại trước bạn bè, thì cảm giác sợ hãi còn lớn hơn. Tháng 7 thi đại học mà lúc đó là tháng 4, mình chưa ôn một tí gì cả. Vì mình đã "all-in" vào kỳ thi HSG Quốc gia này rồi.

Ba mẹ mình còn sốc hơn. Vì ba mẹ mình đã cấm mình tham dự cuộc thi này để tập trung cho kỳ thi đại học. Vì ba mẹ mình là giáo viên gương mẫu điển hình. Vì mình từng là niềm tự hào của ba mẹ. Vì mình từng là "con nhà người ta" chuẩn không cần chỉnh. Viễn cảnh mình trượt đại học là điều ba mẹ mình không dám nghĩ tới.

Chẳng bao lâu sau khi nhận tin trượt HSG Quốc gia, mẹ mình còn nhận thêm một tin sốc nữa. Ai đó nói với mẹ rằng ở lớp mình toàn làm việc riêng, trong khi các bạn chăm chỉ ôn thi đại học, mình chỉ ngồi chơi?

Quãng thời gian từ khi biết tin trượt HSG Quốc gia đến kỳ thi đại học là một quãng thời gian "dark mode" mà rất lâu sau đó mình vẫn bị ám ảnh. Không muốn nhớ lại cũng không muốn nhắc lại. Nếu không đỗ đại học chắc mình không sống nổi.

2ffe3fcd36c83841ceb4.png


Bây giờ nhìn lại, mình có học được gì từ thất bại đó? Nói thật, mình không học được thứ gì cụ thể từ thất bại. Đó chỉ là một kỷ niệm buồn. Nhưng giờ mình cũng không còn buồn nữa. Qua được kỳ thi đại học là mình hết buồn rồi. Mình vẫn tiếp tục "đam mê" các giải thưởng trong những năm học đại học.

Suy cho cùng, với mình mà nói, trượt HSG rốt cuộc cũng chỉ là một nỗi buồn vẩn vơ của tuổi học trò. Tất nhiên, đó từng là một nỗi niềm lớn, thậm chí có lúc nỗi niềm đó đã có thể nhấn chìm mình trong đau khổ. Khi qua rồi, sự thất bại năm ấy chỉ là một sự kiện trong rất nhiều sự kiện của cuộc đời mà thôi.

Sau kỳ thi đó, mình và những bạn đạt giải đều có những con đường, lối rẽ khác nhau. Bạn chỉ mãi mãi ở phía sau khi bạn ngừng cố gắng. Thất bại chẳng định nghĩa điều gì về bạn cả. Cũng như thành công chẳng dự đoán trước điều gì. Đừng để những thất bại nhấn chìm bạn."

9188e73fe925e986c4c9.jpg


Bởi vậy mới nói, chuyện thắng thua trong kỳ thi HSG là chuyện bình thường thôi. Như tên gọi của cuộc thi, nếu bạn không "học giỏi" hơn đối thủ thì bạn trượt. Vấn đề ở đây là: nếu bạn là kẻ thua cuộc, bạn sẽ làm gì tiếp theo? Ở nhà đắp chăn "self-hủy" không dám gặp ai, khóc sướt mướt hay mạnh mẽ đứng dậy học tiếp?

Không có cuộc thi nào quyết định bạn là ai đâu vì dù có thắng, nó cũng chỉ là một cột mốc trong cuộc đời. Cuộc đời phải có nốt thắng nốt trầm thì mới có cái kể cho con cháu mai sau. Bây giờ bạn chưa bằng "đối thủ" nhưng thời gian sẽ trả lời tất cả. Và suy cho cùng, thành công là cách bạn chọn lựa giữa việc tiếp tục đứng lên hay nằm đó "emo" như kẻ thất bại.

Nhớ nhé: giải Khuyến khích chỉ là "participation award" thôi, nhưng không có nghĩa là bạn yếu đâu! Còn dài, cứ cố lên là được!

b5164f73caf26d25eb51.jpg


83079be5e5fab834b9a3.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top