TieuTraSua00
New member
Phải nói thật là năm ngoái nhà mình suýt chút nữa thì "toang" hết Tết luôn các bạn ơi Chỉ vì một câu nói của mẹ chồng mà drama xảy ra liên tục, cuối cùng mình đành bồng con về nhà ngoại cho xong chuyện...
*Dưới đây là chia sẻ của chị Đan Vỹ (36 tuổi, Trung Quốc) trên tờ Sohu về những mẫu thuận trong việc dạy con giữa mình và mẹ chồng*
Tết năm ngoái của gia đình mình khác hẳn mấy năm trước luôn á. Không phải kiểu nghỉ chill chill rồi sum họp vui vẻ đâu, mà nó là cả một bài học đắt giá về chuyện sống hòa thuận trong nhà, về khoảng cách thế hệ đấy các bạn. Tết mà, đáng lẽ ai cũng vui vẻ sum vầy, thế mà năm đó nhà mình lại mất hết cái vibe đoàn viên ấm áp rồi. Cái Tết ấy, không bao giờ mình quên được
Mọi chuyện bắt đầu từ một câu nói của mẹ chồng, nghe xong mà tự nhiên như có cái gai đâm thẳng vào tim luôn ấy. Hôm đó mình đang cùng con gái chuẩn bị mâm cơm cúng tổ tiên, còn mẹ chồng thì ngồi coi tivi trên ghế.
Con gái mình lúc đó mới có 5 tuổi thôi, đang chăm chú sắp xếp mấy món đồ nhỏ nhỏ trên bàn thờ, vì còn bé nên cũng vụng về, bát đũa va lẻng kẻng vào nhau. Thế mà bỗng dưng mẹ chồng quay sang nhìn con bé rồi nói một câu khiến mình nghe vào mà bực mình vô cùng: "Chắc nó lại làm hỏng hết đồ đạc, có mỗi việc này mà cũng không làm được".
Lúc đó mình cảm giác như có cái gì đó đè nặng lên đầu luôn ý Mẹ chồng nói những lời này với con gái mình mà không hiểu rằng lời nói có thể làm tổn thương lòng tự trọng của trẻ con như thế nào cả.
Mình không kìm được nữa, đành phải đáp lại: "Mẹ đừng có trách nó nữa, trẻ con mà, đâu thể hoàn hảo như người lớn được". Và rồi câu nói của mình như ngòi nổ, mọi thứ căng thẳng hơn bao giờ hết luôn
Mẹ chồng mình không giữ được bình tĩnh nữa, bà bắt đầu phản ứng lại và nói rằng mình quá nuông chiều con, rằng "con cái giờ không biết điều, cứ để cho chúng làm gì thì làm". Mình bực bội và nghĩ rằng bà không hiểu con mình, không hiểu cách mình đang dạy dỗ chúng. Cãi nhau một hồi, mình không còn kiên nhẫn nữa, chỉ muốn bỏ đi khỏi cái không khí nặng nề ấy thôi.
Vào ngày 28 Tết, mình quyết định bỏ về nhà ngoại cho rồi
Cảm giác như mình vừa bị bỏ rơi trong chính ngôi nhà mình ấy. Dù có giận mẹ chồng đến đâu, nhưng mình biết rằng điều này chẳng giúp ích gì cho cuộc sống gia đình mình cả. Thực sự là lúc đó mình cảm thấy bản thân đã hành động sai rồi.
Nhưng rồi sự động viên của chồng đã khiến mình nghĩ lại. Anh ấy gọi điện, giọng buồn bã nhưng đầy thuyết phục: "Em đi về đi, đừng để mọi chuyện thêm căng thẳng nữa. Anh cũng biết mẹ có những cách nghĩ của bà ấy, nhưng em cũng nên tìm cách hòa giải. Mẹ không phải là người muốn hại em đâu, chỉ là bà có quan điểm sống khác chúng ta mà thôi. Về đi em, để cái Tết không mất vui nhé".
Những lời này của chồng làm mình suy nghĩ nhiều. Mình hiểu rằng sống trong một gia đình đa thế hệ, ai cũng có quan điểm khác nhau. Mẹ chồng mình đã có cách dạy con cái rất khác với mình. Bà có những nguyên tắc riêng, còn mình lại áp dụng cách giáo dục cởi mở và linh hoạt hơn. Tuy nhiên không thể vì sự khác biệt đó mà làm tổn thương nhau được. Sau khi suy nghĩ kỹ, mình quyết định quay lại nhà chồng, nhận ra rằng trong một gia đình, sự hòa thuận và sự tôn trọng lẫn nhau là yếu tố quan trọng nhất.
Khi về nhà, mình đã tìm mẹ chồng và xin lỗi bà. Thật sự không dễ dàng tí nào để nói ra lời xin lỗi, vì mình cảm thấy mình đúng trong lúc cãi nhau, nhưng sau khi nhìn nhận lại, mình thấy mình thiếu sự tôn trọng bà ấy quá Bà chỉ là lo lắng cho cháu, và cái cách bà thể hiện tình yêu thương đôi khi không giống mình. Nhưng đó là cách của bà. Mình không thể thay đổi quá khứ, nhưng mình có thể thay đổi cách mình nhìn nhận và ứng xử trong tương lai.
Chúng mình ngồi lại và nói chuyện. Mình nói rằng mình sẽ cố gắng điều chỉnh cách dạy con sao cho phù hợp với cả bà, và hy vọng bà cũng hiểu được những điều mình đang cố gắng thực hiện. Mẹ chồng mình cũng chậm rãi đáp lại: "Cũng không phải bà ấy không hiểu, chỉ là đôi khi bà không biết cách nói sao cho đúng. Thôi thì, ai cũng có cái sai riêng, mẹ xin lỗi con".
Và đó là lúc chúng mình tìm được sự hòa thuận trở lại
Kể từ đó, mình nhận thấy một điều quan trọng: Sống hòa thuận trong gia đình không chỉ để tránh những mâu thuẫn không đáng có mà còn giúp cho các con cái phát triển trong một môi trường đầy yêu thương và sự tôn trọng. Mình không chỉ học được cách làm mẹ tốt hơn mà còn nhận ra tầm quan trọng của việc sống hòa hợp với những người thân yêu xung quanh mình. Một gia đình yêu thương, hiểu nhau và sẵn sàng tha thứ cho nhau sẽ là nền tảng vững chắc giúp các con chúng mình phát triển một cách toàn diện và khỏe mạnh.
Nguồn: soha.vn
*Dưới đây là chia sẻ của chị Đan Vỹ (36 tuổi, Trung Quốc) trên tờ Sohu về những mẫu thuận trong việc dạy con giữa mình và mẹ chồng*
Tết năm ngoái của gia đình mình khác hẳn mấy năm trước luôn á. Không phải kiểu nghỉ chill chill rồi sum họp vui vẻ đâu, mà nó là cả một bài học đắt giá về chuyện sống hòa thuận trong nhà, về khoảng cách thế hệ đấy các bạn. Tết mà, đáng lẽ ai cũng vui vẻ sum vầy, thế mà năm đó nhà mình lại mất hết cái vibe đoàn viên ấm áp rồi. Cái Tết ấy, không bao giờ mình quên được
Mọi chuyện bắt đầu từ một câu nói của mẹ chồng, nghe xong mà tự nhiên như có cái gai đâm thẳng vào tim luôn ấy. Hôm đó mình đang cùng con gái chuẩn bị mâm cơm cúng tổ tiên, còn mẹ chồng thì ngồi coi tivi trên ghế.
Con gái mình lúc đó mới có 5 tuổi thôi, đang chăm chú sắp xếp mấy món đồ nhỏ nhỏ trên bàn thờ, vì còn bé nên cũng vụng về, bát đũa va lẻng kẻng vào nhau. Thế mà bỗng dưng mẹ chồng quay sang nhìn con bé rồi nói một câu khiến mình nghe vào mà bực mình vô cùng: "Chắc nó lại làm hỏng hết đồ đạc, có mỗi việc này mà cũng không làm được".
Lúc đó mình cảm giác như có cái gì đó đè nặng lên đầu luôn ý Mẹ chồng nói những lời này với con gái mình mà không hiểu rằng lời nói có thể làm tổn thương lòng tự trọng của trẻ con như thế nào cả.
Mình không kìm được nữa, đành phải đáp lại: "Mẹ đừng có trách nó nữa, trẻ con mà, đâu thể hoàn hảo như người lớn được". Và rồi câu nói của mình như ngòi nổ, mọi thứ căng thẳng hơn bao giờ hết luôn
Mẹ chồng mình không giữ được bình tĩnh nữa, bà bắt đầu phản ứng lại và nói rằng mình quá nuông chiều con, rằng "con cái giờ không biết điều, cứ để cho chúng làm gì thì làm". Mình bực bội và nghĩ rằng bà không hiểu con mình, không hiểu cách mình đang dạy dỗ chúng. Cãi nhau một hồi, mình không còn kiên nhẫn nữa, chỉ muốn bỏ đi khỏi cái không khí nặng nề ấy thôi.
Vào ngày 28 Tết, mình quyết định bỏ về nhà ngoại cho rồi
Nhưng rồi sự động viên của chồng đã khiến mình nghĩ lại. Anh ấy gọi điện, giọng buồn bã nhưng đầy thuyết phục: "Em đi về đi, đừng để mọi chuyện thêm căng thẳng nữa. Anh cũng biết mẹ có những cách nghĩ của bà ấy, nhưng em cũng nên tìm cách hòa giải. Mẹ không phải là người muốn hại em đâu, chỉ là bà có quan điểm sống khác chúng ta mà thôi. Về đi em, để cái Tết không mất vui nhé".
Những lời này của chồng làm mình suy nghĩ nhiều. Mình hiểu rằng sống trong một gia đình đa thế hệ, ai cũng có quan điểm khác nhau. Mẹ chồng mình đã có cách dạy con cái rất khác với mình. Bà có những nguyên tắc riêng, còn mình lại áp dụng cách giáo dục cởi mở và linh hoạt hơn. Tuy nhiên không thể vì sự khác biệt đó mà làm tổn thương nhau được. Sau khi suy nghĩ kỹ, mình quyết định quay lại nhà chồng, nhận ra rằng trong một gia đình, sự hòa thuận và sự tôn trọng lẫn nhau là yếu tố quan trọng nhất.
Khi về nhà, mình đã tìm mẹ chồng và xin lỗi bà. Thật sự không dễ dàng tí nào để nói ra lời xin lỗi, vì mình cảm thấy mình đúng trong lúc cãi nhau, nhưng sau khi nhìn nhận lại, mình thấy mình thiếu sự tôn trọng bà ấy quá Bà chỉ là lo lắng cho cháu, và cái cách bà thể hiện tình yêu thương đôi khi không giống mình. Nhưng đó là cách của bà. Mình không thể thay đổi quá khứ, nhưng mình có thể thay đổi cách mình nhìn nhận và ứng xử trong tương lai.
Chúng mình ngồi lại và nói chuyện. Mình nói rằng mình sẽ cố gắng điều chỉnh cách dạy con sao cho phù hợp với cả bà, và hy vọng bà cũng hiểu được những điều mình đang cố gắng thực hiện. Mẹ chồng mình cũng chậm rãi đáp lại: "Cũng không phải bà ấy không hiểu, chỉ là đôi khi bà không biết cách nói sao cho đúng. Thôi thì, ai cũng có cái sai riêng, mẹ xin lỗi con".
Và đó là lúc chúng mình tìm được sự hòa thuận trở lại
Kể từ đó, mình nhận thấy một điều quan trọng: Sống hòa thuận trong gia đình không chỉ để tránh những mâu thuẫn không đáng có mà còn giúp cho các con cái phát triển trong một môi trường đầy yêu thương và sự tôn trọng. Mình không chỉ học được cách làm mẹ tốt hơn mà còn nhận ra tầm quan trọng của việc sống hòa hợp với những người thân yêu xung quanh mình. Một gia đình yêu thương, hiểu nhau và sẵn sàng tha thứ cho nhau sẽ là nền tảng vững chắc giúp các con chúng mình phát triển một cách toàn diện và khỏe mạnh.
Nguồn: soha.vn