Nghe mà tim đau quá trời, 7 anh chị em trong gia đình đều mắc bệnh tâm thần nặng, chỉ còn mẹ già yếu đuối lo cho tất cả. Niềm hy vọng duy nhất là 2 đứa cháu học giỏi nhưng sắp phải nghỉ học vì... quá nghèo
Nghiệp chướng không buông tha
Trưa đông mưa tầm tã, lạnh cóng người, một bà cụ gầy yếu ăn mặc thiếu thốn đứng run bần bật trước cổng chợ Vinh Xuân (Phú Vang, Thừa Thiên - Huế), đôi mắt kèm nhèm dõi vào trong chợ. Nghe mà thương quá: "Thành ơi, Á ơi, Thanh ơi…" – giọng bà run run gọi.
10 phút, rồi 20 phút trôi qua, không thấy bóng dáng ai cả. Mấy cụ bà bán hàng đành bảo: "Mệ vô trong chợ mà tìm xem, hôm nay không thấy mấy đứa ra xin ăn đâu".
Đúng là nếu không nghe các bác bán hàng kể, chắc chẳng ai ngờ được số phận bi đát của bà cụ này.
Bà tên Võ Thị Lòng (64 tuổi), sinh ra 7 đứa con thì cả 7 đứa đều mắc bệnh tâm thần, ngày ngày lang thang xin ăn khắp chợ.
Theo chân bà Lòng về ngôi nhà trống trơn nằm sâu trong ngõ nhỏ ở thôn Xuân Thiên Hạ, mới thấm hết bi kịch của gia đình này.
Ngày xưa sau khi cưới nhau, cuộc sống của bà Lòng và ông Phạm Danh thuộc hàng nghèo nhất xã biển Vinh Xuân. Chỉ có 3 sào ruộng cát bạc màu không đủ sống, vợ chồng bà phải đi làm thuê khắp nơi kiếm cơm qua ngày.
Năm 1968, người con gái đầu lòng Phạm Thị Thuyền chào đời khỏe mạnh, xinh xắn, hàng xóm ai cũng khen. Những năm sau đó, Phạm Thị Thu (SN 1970), Phạm Thị Tuyết (SN 1975) ra đời, cũng xinh như thiên thần cả.
Nhưng sau khi đứa con gái thứ ba chào đời được khoảng 1 tháng, vợ chồng bà bắt đầu thấy dị. Thuyền và Thu đang ngoan hiền, nhanh nhẹn thế nào bỗng lơ mơ, cười sằng sặc suốt ngày và không kiểm soát được hành vi. Đến tuổi đi học, 2 cô bé vẫn cứ gặp vật gì cũng bỏ vào miệng, ai nói gì cũng không hiểu.
5 năm sau, khi bệnh của Thuyền và Thu ngày càng nghiêm trọng, vợ chồng bà lại đau tim khi đứa con gái thứ ba đang khỏe mạnh, thông minh bỗng cũng có biểu hiện y hệt 2 chị.
Ông bà hoàn toàn suy sụp, tuyệt vọng khi 4 đứa con sau đó là Phạm Châu (SN 1977), Phạm Thành (SN 1979), Phạm Á (SN 1983) và Phạm Thanh (SN 1985) lần lượt phát bệnh tâm thần khi gần đến tuổi đi học.
7 đứa con "điên điên khùng khùng" càng lớn càng nặng nên không thể đến trường như các bạn. Vậy là cả gia đình bà một chữ bẻ đôi cũng không biết (vì ngày xưa ông bà cũng không được đi học do nghèo).
Kiệt sức vì con cái
Đang nghe bà Lòng kể chuyện thì mình giật bắn người vì những tiếng động lớn phát ra từ căn bếp xập xệ. Tiếng chén bát vỡ, tiếng soong nồi va đập và tiếng người la hét.
"Mấy đứa về rồi đó. Ngày nào cũng thế, đi lang thang xin ăn khắp nơi rồi về nhà phá phách" - bà Lòng vừa nói vừa hớt hải chạy xuống bếp.
Ở bếp, Thành, Á và Thanh đang ngồi bệt giữa nền đất dơ bẩn, tay bốc những hạt cơm vương vãi bỏ vào miệng. Quần áo lấm lem bùn đất toàn thân...
Trong 7 đứa con mắc bệnh của bà Lòng, 3 người con gái đầu đỡ phá phách hơn nên có lần bà bảo đi chăn bò. Sáng 3 chị em dắt bò đi nhưng trưa thì ai nấy đều về tay không. Hỏi bò đâu thì chỉ nhận được những cái lắc đầu ngơ ngác.
Thương bà Lòng nghèo quá, một số gia đình trong vùng thỉnh thoảng giúp bằng cách thuê 3 người con gái giặt quần áo hoặc lau nhà. Nhưng sau khi được trả tiền công, các con bà thường làm mất tiền trên đường về lúc nào không hay. "Tụi nó cầm tiền mà nghĩ như cầm tờ giấy lộn nên vứt bừa bãi đó" - bà Lòng buồn kể.
Để nuôi những đứa con điên nổi tiếng ăn khỏe, vợ chồng bà Lòng phải tần tảo làm thuê làm mướn đủ thứ. Lao lực quá sức nên sức khỏe của ông bà nhanh chóng suy kiệt vì bệnh tật.
4 năm trước, ông Danh qua đời vì ốm nặng mà không có tiền vào viện Từ đó, gánh nặng đổ hết lên đôi vai bà Lòng. Sau một thời gian vắt sức làm thuê nuôi con, bà cũng khuỵu xuống vì bệnh xương khớp. Sống trong đau đớn nhưng hoàn cảnh khó khăn không cho phép bà nghĩ đến chuyện nằm viện.
Không thể tiếp tục làm thuê, cuộc sống gia đình bà trông chờ vào 3 sào ruộng bạc màu, nên luôn trong cảnh bữa đói bữa no. Nhiều năm rồi bà băn khoăn sao cả 7 đứa con đều bị bệnh tâm thần, nhưng chỉ có 3 người được nhận trợ cấp hàng tháng.
"Nếu 4 đứa còn lại được trợ cấp thì nhà tui có thêm cái mà đắp đổi, nhưng người ta không giúp thì chịu, tui mù chữ biết đường nào mà hỏi" - bà tâm sự.
Hy vọng mong manh lắm
Cách đây hơn 10 năm, anh Phạm Châu sau chuỗi ngày lang thang, quậy phá bỗng được người phụ nữ lỡ thì Nguyễn Thị Ng ở xã bên cạnh "để ý" rồi dẫn về sống chung như vợ chồng.
Chuyện này khiến bà Lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì bà hy vọng từ đây một trong những đứa con điên của mình biết đâu sẽ thay đổi để làm ăn. Lo vì bà biết chỉ có phụ nữ "điên điên khùng khùng" mới lấy người đàn ông điên làm chồng. Hàng xóm thì khuyên nên ngăn cản vì có thể dẫn đến hậu quả không hay. Nhưng rồi bà tặc lưỡi: "Thôi kệ, cứ để chúng sống với nhau, hy vọng trời thương".
Sau một thời gian sống chung với anh Châu, chị Ng sinh được bé gái tên Phạm Thị Huệ. Ngày Huệ chào đời cũng là lúc cuộc tình giữa anh Châu và chị Ng "toang".
Đứa trẻ được mang về cho bà Lòng nuôi. Chia tay chị Ng, trong những ngày đi hoang, anh Châu gặp rồi sống chung với chị Huỳnh Thị Ph, một phụ nữ "khùng khùng" ở xã Vinh An.
Rồi chị Ph cũng sinh con trước khi đường ai nấy đi. Đứa trẻ tên Phạm Văn Được cũng được mang về giao cho bà Lòng chăm sóc.
Chiều, gió buốt quất liên hồi vào ngôi nhà trống trơn của gia đình bà Lòng. Huệ và Được đi học về, mặt tím tái vì rét. Vừa đặt cặp sách lên chiếc sập gỗ mục nát, 2 đứa trẻ đã nhanh nhảu cầm chổi quét nhà. Nhìn 2 cháu vừa quét nhà vừa run, nước mắt bà Lòng chảy dài.
"Thằng Được lớp 2, con Huệ lớp 4. Đói khổ nhưng chúng sáng dạ lắm, học kỳ nào cũng được nhà trường tặng giấy khen. Muốn mua cho chúng bộ quần áo ấm nhưng giờ phải lo gạo ăn qua ngày cái đã" - bà Lòng nghẹn lời.
Về chuyện tương lai của 2 đứa trẻ, bà Lòng nói bà chỉ có thể nuôi chúng học cho biết chữ thôi. Về lâu dài bà không kham nổi vì đã sức cùng lực kiệt vì 7 người con điên.
Tiếng bà lẫn vào cơn gió lạnh buốt: "Tui sợ khi mình nhắm mắt không biết lấy ai lo cho 7 người con điên dại. Khi đó cuộc sống gia đình chắc phải trông nhờ vào con Huệ và thằng Được. Tui mong sống được thêm vài năm nữa, 2 đứa cháu còn quá nhỏ".
Nguồn: soha.vn