Gen Z trở về sau ác mộng Dubai: Làm 22/24 tiếng, cả ngày chỉ gặm bữa cơm thừa của chủ

CuaSusu4540

New member
2fde391e81e7d5e0a905.jpg


Số phận nghiệt ngã đẩy chị sang Dubai làm giúp việc, mong tìm cuộc sống đổi đời. Nhưng xứ sở mà netizen bảo "ăn xin cũng thành tỷ phú" ấy lại thành cơn ác mộng kinh hoàng. Suýt chút nữa, chị không còn mạng để về nhà

Hồi sinh thần kỳ sau cú sốc mất chồng

Comeback với thế giới loài người, chị Thơ tiếp tục nghề giúp việc. Lần này chị chọn làm lao công ở bệnh viện Nhiệt Đới, TP.HCM. Lý do? Chị tin làm việc ở đây sẽ giúp mình hiểu hơn về cái chết, về những khoảnh khắc sinh tử. Để rồi một ngày nào đó, chị có thể kết thúc cuộc đời mình một cách trọn vẹn, có ý nghĩa.

Nhưng plot twist! Thay vì làm chị buồn hơn, công việc lao công ở khoa Nhiễm E - nơi điều trị bệnh nhân HIV - lại khiến chị... hồi sinh luôn.

dec44a1f6008f81e0077.jpg


"Mỗi ngày chị đều chứng kiến những bệnh nhân còn rất trẻ nhưng xanh xao ốm yếu vì sida, nhìn nhau rồi cười buồn, rồi kể về cuộc đời thăng trầm dại dột của mình, về những lầm lỗi, không kịp báo hiếu cho cha mẹ mà phải nằm đây chờ chết. Tụi nó cứ đi ra đi vô lủi thủi, không gia đình, không người thân, có người còn chết trước mặt chị mà không ai nhỏ một giọt nước mắt. Thấy tụi nó, chị mới hiểu cuộc sống đáng trân trọng đến chừng nào".

Rồi như cơn mưa giải hạn, chị Thơ tỉnh ngộ và nhắc bản thân phải sống tiếp để kết nối lại với cuộc đời, hoàn thành trách nhiệm hiếu thảo với ba mẹ.

Sau đó, bất ngờ gặp lại crush đầu đời cách đây hơn 10 năm. Chị nghĩ bác ấy chắc có vợ con rồi, nên chỉ chào hỏi qua loa. Ai dè, anh ta tìm cách tiếp cận vì: "Ảnh nói ảnh chưa có gia đình, vì ngoài chị ra, ảnh không thương ai hết. 10 năm qua anh vẫn mong ngóng chị, có tìm hiểu chị sống thế nào, cũng biết chị có một đời chồng hụt mà vẫn tìm đến chị. Cảm động lắm em. Một người đàn ông chờ một người đàn bà qua bao nhiêu năm đó, sao mà không cảm động cho được".

e9cd281ece3f6c90210c.jpg


Ước mơ về gia đình lại bừng sáng với lời hứa của anh: sẽ bù đắp cho chị những mất mát, để chị có thêm động lực và mục đích sống. Anh sẽ cho chị một mái nhà, một đứa con, một hạnh phúc bình thường như bao người.

Thế là họ tái hợp với danh nghĩa vợ chồng nhưng không cưới xin gì, dù gia đình anh cực kỳ phản đối. Anh chị sống trong căn nhà thuê, anh làm tài xế, chị làm giúp việc. Sáng anh đi làm, chị nấu cơm mang theo rồi cũng đi làm. Chiều về cùng nhau ăn cơm, tâm sự, xem tivi - simple life nhưng hạnh phúc

Rồi chị vỡ òa khi biết mình có bầu, vậy là đã có gia đình đúng nghĩa rồi! Nhưng happy ending này vẫn không được gia đình anh chấp nhận.

8f0fbc69315e2b63cec0.jpg


Chị nói với ánh mắt buồn buồn: "Ba má chồng chị nhất định không chịu nhận dâu, dù cháu thì ông bà cũng đã chấp nhận. Ngày chị sanh nở, bên anh không hề có một người thân nào đến. Mãi đến khi ông bà qua đời, chị cũng không được về để tang hay thắp một nén nhang cho ra bổn phận dâu con. Chị như sống ngoài lề cuộc đời họ, con của anh như từ cục đá chui lên, chứ không phải từ bụng chị vậy. Chị cũng buồn nhưng đành chấp nhận thôi".

Con trai chị càng lớn càng đáng yêu, kháu khỉnh. Đương nhiên chị thương nó hết mực, chiều chuộng như trứng mỏng. Thằng bé giờ học lớp 3, vẫn trẻ con lắm, chưa hiểu nỗi lòng mẹ. Chị Thơ lại cười kể: "Con nói với chị là lớp nó không có bạn bè nào có cha mẹ làm cái nghề giúp việc như chị hết, đó là nghề hèn nhất xã hội. Trời ơi, mình đi làm cực gần chết để nuôi nó mà nó nói vậy. Chị buồn ghê lắm, mà thôi, trách chi con nít, vài ba năm nữa nó hiểu à...".

5166233c9c799bb00cae.jpg


Và từ lần đó, chị cứ nghĩ: phải chi mình giàu, phải chi có nhiều tiền để quit nghề giúp việc mà con coi là "hèn" này, để nó khỏi phải xấu hổ khi kể với bạn bè về mẹ...

Ác mộng tại Dubai - xứ sở "tỷ phú": Bị bóc lột đến kiệt sức, mỗi ngày chỉ ăn 1 bữa cơm thừa

Chính suy nghĩ về chữ "giàu" đó đã đẩy chị vào cơn ác mộng sắp tới. Đầu 2016, chị được công ty môi giới việc làm giới thiệu sang Dubai làm giúp việc - vùng đất được truyền thông thổi phồng là "ăn xin cũng thành tỷ phú". Mang theo giấc mơ làm giàu, chị lên đường. Ngày đi, chồng nhìn chị bất an, dặn đi vài tháng rồi về với con và anh. Chị gật đầu, ôm giấc mơ lớn lên máy bay ✈️

Tới Dubai, chị được đưa đến một gia đình chỉ có vợ chồng, vợ làm giáo viên, chồng nghề nghiệp không rõ. Nghe vợ làm giáo viên, chị yên tâm phần nào, vì nghĩ người làm giáo luôn cao đẹp và nhân hậu.

1f8a7d3ab1c4d4d3b671.jpg


Nhưng đến giờ nhắc lại, chị vẫn không hiểu được là do sốc văn hóa, do ít học, hay lý do gì mà chị phải chịu nỗi cô đơn, khổ cực đến tận xương tủy như vậy

Chị Thơ kể, phải phục vụ gia đình đó gần như 24/24, chỉ ngủ được 1-2 tiếng/ngày, mà còn chập chờn vì chủ có thể đánh thức bất cứ lúc nào. Một ngày của chị luôn bắt đầu lúc 5h sáng với việc quét sân, quét cho đến khi không còn một hạt cát. Mà khổ nỗi Dubai gió nhiều cát nhiều, vừa quét xong thì gió tạt cát đầy, phải cắn răng quét lại

Một việc nặng nề không kém là giũ thảm - những tấm thảm to và nặng hơn cả chị, phải trầy trật lắm mới xong. Công việc lau rửa, dọn dẹp cũng khá vất vả vì chủ yêu cầu chuẩn và sạch mọi lúc mọi nơi. Nhiều lúc, cái ly vừa rửa xong, 5 phút sau chủ bắt rửa lại cho... "đảm bảo".

3a6375279dc929633c9f.jpg


Hì hục đến trưa thì nấu cơm, dọn lên cho chủ. Chủ ăn trước, giúp việc ăn sau. Mà ăn sau đã đành, chủ còn bắt chị ăn thức ăn thừa sót lại sau bữa cơm của họ Chiều là lúc lau bàn phấn, bàn ghế, tủ, sàn nhà, cầu thang, giặt giũ... cho đến khi sáng bóng hết.

Đến tối khuya, khoảng nửa đêm chị mới nghỉ tay, nhưng cũng không yên. "Thiệt, nói chủ ác thì kỳ, vì người ta thuê mình nên người ta có quyền. Nhưng em tin không, nửa đêm cuối năm, mùa đó Dubai đêm lạnh thấu xương, họ tháo đôi vớ ra cũng kêu chị giặt, bắt ra ngoài giặt liền, mà phải giặt tay và không được dùng bao tay vì sợ xước vớ. Chị lạnh đến mức, sau hai ba đêm như vậy, da tay chị nứt ra, chảy máu".

Ác mộng nhất là khi bà chủ mood làm bánh. Làm cái bánh nhỏ xíu mà dùng gần 30 cái muỗng, hàng chục cái đĩa và đủ loại dụng cụ. Bột bánh rơi rớt khắp nơi. Nhìn bếp ngổn ngang, chị không biết bắt đầu từ đâu. Rồi những ngày lễ hội ở Dubai, nhà nào cũng ăn uống tiệc tùng, khách đến ầm ầm. "Mấy ngày đó chị toàn thức trắng đêm dọn dẹp, nhiều khi sốt, chủ còn không cho nghỉ tay mà".

555111e93de0c8349aae.jpg


Tất cả cay đắng ấy, chị chịu hết để đổi lại 9 triệu gửi về. Nỗi nhớ nhà, nhớ chồng con thôi thúc chị nghĩ đến việc nghỉ. Không được phép dùng điện thoại giờ làm, nhiều khi muốn hỏi thăm chồng con nhưng tranh thủ lắm cũng chỉ được 5 phút nói với con "mẹ ổn" rồi gập máy vội kẻo bị phát hiện

Những tủi nhục nơi xứ người lên đến đỉnh điểm, chị trốn ra ngoài tìm chi nhánh công ty đã đưa mình sang Dubai, mong được về quê. Gặp họ, chị cay đắng khi được một người trong công ty nói: "Chết đi, hỏa thiêu rồi mang tro về cho gọn".



Chị giận dữ, hoảng loạn. Chị không còn sợ chết nữa, nhưng ít ra có chết cũng phải chắc mình chết ở quê nhà, sau khi gặp mặt con và chồng. Cái chết của chị không còn ý nghĩa nếu nó chỉ là một nắm tro khô trong hộp nhựa trên máy bay mà không ai biết trong đó có sinh mệnh từng trải qua biết bao đau khổ. Chị tìm mọi cách về nhà, bằng xương bằng thịt, bằng ý thức của một người vợ, người mẹ

Và chính bằng khát khao đó, bằng bản lĩnh của người đàn bà đi qua muôn vàn khổ đau, chị được một người Việt tốt bụng giúp đỡ. Sau nhiều lần làm việc với những con chữ mà chị không biết đánh vần, chị được tự do.

Hiện tại sau cơn "ác mộng": Trở về với nghề giúp việc, vui với những thứ nho nhỏ bên mình

Về nhà hơn nửa năm, chị Thơ vẫn chưa hết ám ảnh. Thi thoảng vẫn nằm mơ thấy tiếng chủ gõ cửa kêu ra giặt vớ. Tiếng gõ đều đặn, cấp bách và vô tận như tiếng trống giục nô lệ chèo thuyền ngày xưa, không chèo thì bị đánh... Chị khóc trong giấc mơ, nước mắt chảy đến tận hiện thực, ướt cả gối

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top