Gen Z nhà giàu ít "cày" điện thoại hơn nhà nghèo – sự thật bất ngờ đằng sau!

MochiPinky988

New member
f08e452fe20a88be30c4.png


Cô giáo Nguyễn Thúy Uyên Phương vừa thả "truth bomb" không tưởng: ngày xưa "khoảng cách công nghệ" là do nhà nghèo không đủ tiền sắm đồ tech cho con như nhà giàu. Nhưng giờ thì plot twist rồi nha – bây giờ trẻ nhà nghèo lại lạm dụng thiết bị NHIỀU HƠN nhà giàu á!

Trước đây, các chú bác làm chính sách cứ lo là công nghệ sẽ làm trẻ giàu - nghèo chênh lệch thành tích học tập xa dần, vì tụi nhà giàu dễ tiếp cận phần mềm giáo dục, học code hay lướt web tìm kiếm tri thức hơn.

Thế nhưng, một nghiên cứu về việc sử dụng công nghệ tại nhà của lũ trẻ từ 0-8 tuổi do tổ chức phi lợi nhuận Common Sense làm năm 2017 và 2020 đã cho thấy: với thiết bị di động như smartphone hay tablet thì khoảng cách này gần như... bay màu rồi! ✨

89d46f16b9c40cc7879f.jpg


Con nhà thu nhập thấp "nghiện" màn hình hơn trẻ giàu – có vậy không?

Báo cáo năm 2017 cho thấy: trẻ trong gia đình thu nhập thấp cày tivi, điện thoại đến 3 giờ 29 phút/ngày. Trong khi đó, lũ trẻ nhà khá giả chỉ ngồi trước màn hình có 1 giờ 50 phút thôi – chỉ bằng một nửa luôn!

Đến khảo sát 2020 của Common Sense thì càng rõ: Trẻ em các hộ gia đình thu nhập thấp dùng thiết bị màn hình trung bình NHIỀU HƠN gần 2 giờ mỗi ngày so với con nhà giàu (3 giờ 48 phút vs 1 giờ 52 phút/ngày). Chênh lệch vãi nha!

Lý do thì cũng dễ hiểu: Ba mẹ có học vấn cao, thu nhập khá thường có ý thức kiểm soát việc dùng thiết bị điện tử của con chặt chẽ hơn, biết chọn lọc kênh cho con xem. Thành ra, lũ nhỏ tận dụng được mặt tích cực của công nghệ. Chưa kể, họ còn có tiền thuê người chăm sóc trẻ, đăng ký cho con đi học thêm các hoạt động thể chất hoặc cho con ra sân vườn chạy nhảy thư giãn.

Ngược lại, trẻ trong gia đình thu nhập thấp xài thiết bị điện tử thường xuyên hơn, thậm chí các thiết bị này đóng vai trò như "người giữ trẻ" trong những chuyến đi dài bằng xe hoặc xe bus. Con nhà khó, giờ lại càng... khó hơn do bị cuốn theo những content tầm phào trên mạng rồi.

Michael Robb, Giám đốc nghiên cứu của Common Sense chia sẻ: "Chúng tôi có hàng trăm năm nghiên cứu về sự phát triển của trẻ em. Chúng tôi biết trẻ em cần gì để phát triển tích cực và lành mạnh. Chúng cần những tương tác chất lượng cao với ba mẹ và những người chăm sóc đầy yêu thương. Chúng cần tập thể dục và vui chơi tự do".

Làm sao để con bớt "mê" tivi, điện thoại?

Thực tế là ngày càng nhiều ba mẹ đưa thiết bị điện tử cho con nhưng không kiểm soát, cũng chẳng hướng dẫn gì cả. Khi trẻ bị đam mê, bị phụ thuộc sẽ dẫn đến một đống vấn đề về sức khỏe tinh thần đấy!

Trả lời về issue này, cô Nguyễn Thúy Uyên Phương, Nhà nghiên cứu và thực hành giáo dục tại TP.HCM cho rằng: Các thiết bị điện tử là một phần không thể thiếu trong thời đại bây giờ. Và phải công nhận là nhờ chúng mà mình có cách học hành, giải trí, tìm kiếm thông tin hay liên lạc tiện lợi hơn nhiều. Nhưng cũng chính những thiết bị này là "thủ phạm" gây nỗi khổ tâm cho bao nhiêu ba mẹ, khi nhiều đứa trẻ "nghiện" điện thoại, tivi, iPad hơn mọi thứ trên đời!

"Nhiều đứa trẻ mê đến nỗi không chịu ăn khi thiếu điện thoại, ba mẹ rủ đi chơi cũng từ chối, chỉ muốn dán mắt vào tivi. Có những bé nghiện ở mức độ nặng, đến mức lúc nào cũng ở trong trạng thái lơ ngơ, như sống trong thế giới nào đó chứ không hiện diện ở đời thực. Lúc này, ba mẹ sẽ rất khổ tâm, tìm đủ mọi cách để cải thiện nhưng hầu như đều bất lực", cô Phương chia sẻ.

521958c1a6a1c7fade85.jpg


Cô giáo này cũng cho rằng, muốn "trị" dứt điểm phải rà soát, tìm ra căn nguyên gây "bệnh". Rõ ràng là không có ai "dắt mối" cho con đến thiết bị đó cả, mà phần lớn chính là từ... ba mẹ đấy!

Có rất nhiều phụ huynh không phải không biết đến những cảnh báo về hậu quả của việc cho con dùng thiết bị điện tử quá sớm quá nhiều, nhưng họ vẫn cho con tiếp xúc do thấy những lợi ích trước mắt. Ví dụ như con có vẻ tập trung hơn; con học được nhiều điều hay (bảng chữ cái, con số, giai điệu bài hát, tiếng Anh...); Tuy nhiên, những hậu quả để lại sẽ lớn hơn và kéo dài hơn những lợi ích này nhiều lắm.

Cô Phương chỉ ra một số vấn đề như:

Thứ nhất: TẬP TRUNG ẢO. Nghĩa là con sẽ rất tập trung khi xem thiết bị màn hình nhưng nếu không có nó thì con sẽ không thể duy trì sự tập trung này, dù chỉ trong thời gian ngắn. Khi đi học, con không học và hiểu bài được vì không thể tập trung chú ý. Những nội dung trên màn hình liên tục thay đổi về nội dung và màu sắc, vì vậy con chỉ tập trung được những quãng ngắn, nối tiếp nhau. Còn nếu trẻ tập trung thật, tức là trẻ phải duy trì được sự chú ý cho dù bối cảnh xung quanh không thường xuyên thay đổi như vậy.

Thứ hai: Đánh mất KHẢ NĂNG TỰ CHỦ. Khi con xem các thiết bị này, con sẽ ngồi rất ngay ngắn, ngoan ngoãn. Nhưng khi không có, gần như con không chịu làm bất cứ điều gì cả, không có khả năng tự tổ chức, tự quản lý những nền nếp của bản thân mình. Và như thế có thể xem như trẻ đã trở thành "nô lệ" của các thiết bị điện tử rồi đó!

Ngoài ra, cô Phương còn liệt kê thêm các vấn đề khác như khả năng thị lực, vận động bị giảm sút; rối loạn ngôn ngữ, chậm nói; con tiếp xúc với những thông tin, nhóm độc hại... nếu trẻ lạm dụng thiết bị điện tử.

"Rất không công bằng khi từ bé, chúng ta cho con tiếp xúc với những thiết bị điện tử vì những lợi ích trước mắt, và sau đó lại chửi mắng con lười biếng, chỉ thích cắm mặt vào điện thoại hay tước đoạt những thiết bị trên tay con mà không một lời giải thích. Muốn giải quyết vấn đề này, không có cách nào khác ngoài việc bắt đầu từ chính ba mẹ chúng ta", cô Phương nói.

Nếu chúng ta muốn con đến với thế giới internet để thu nạp tri thức hay thông tin hiện đại, nhưng đồng thời cũng giữ cho con một giới hạn thì phải thiết lập một số nguyên tắc sau ngay từ khi còn bé:

1. Hãy quy định những giới hạn, nền nếp rõ ràng: Con được xem trong thời gian bao lâu, xem ở đâu, xem như thế nào. Chẳng hạn trong gia đình chuyên gia này, khi con muốn xem YouTube thì phải xem ở tivi lớn ở trước nhà, chứ không được đem điện thoại vào phòng. Như vậy, người lớn có thể kiểm soát được nội dung con xem. Lúc còn bé, cô Phương cho con xem trong thời gian 15-30 phút, lớn lên con có thể xem nhiều hơn nhưng luôn có khung giờ quy định, và con sẽ được mẹ báo trước 5-10 phút khi sắp hết giờ xem.

2. Con phải hoàn thành các nhiệm vụ cá nhân nếu muốn xem thiết bị màn hình: Chăm sóc vệ sinh cá nhân, làm bài tập, phụ giúp công việc gia đình...

3. Dành thời gian trò chuyện về nội dung con đang xem: Có thể dành thời gian xem cùng con 1 tập phim hoạt hình hay hỏi con về một số trò chơi, nội dung trên màn hình. Đây là cách giúp con có những khoảng dừng và quay trở về thế giới thực để tương tác với người khác.

4. Trang bị cho con những kỹ năng an toàn trên internet như cái gì thì nên chia sẻ hay không nên chia sẻ trên internet; không nhắn tin với người lạ; nói với con về những vấn đề như bắt nạt trên mạng hay những câu chuyện không có lợi cho bản thân mình và người khác.

5. Nếu ở xa, đi làm xa hoặc không có thời gian ở bên con nhiều thì ba mẹ nên tìm kiếm những hoạt động thay thế cho con tham gia. Chẳng hạn các lớp ngoại khóa ở trường; các lớp học thể thao ở khu dân cư, trung tâm...

"Một điều vô cùng quan trọng, đó là các bậc ba mẹ cần kiên nhẫn với sự buồn chán của con và hướng dẫn con những cách để hóa giải nỗi buồn chán đó thay vì tìm đến các thiết bị màn hình. Có nhiều ba mẹ cho con tiếp cận với các thiết bị vì thấy con chán nản, không có việc gì làm. Nhưng trẻ có một khả năng rất hay, đó là tự tìm lấy cách để tự chơi cho hết chán. Tôi đã quan sát được vấn đề này rất nhiều lần.

Khi đi ra ngoài, có thể khuyến khích con mang theo sách hoặc một món đồ để con có việc làm khi ba mẹ bận rộn. Đây là những điều ba mẹ cần thực hiện một cách nghiêm túc để thành công đưa con quay trở về thế giới thực", cô Phương chia sẻ.

ff76812a951f2e6adc9f.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top