LinhAngel9774
New member
Có những sự thật đau lòng đến nghẹn ngào: cả chị lẫn em ruột đều là nạn nhân của xâm hại tình dục. Và đây là những câu chuyện có thật, khủng khiếp đến mức khó tin nổi...
Lời mở đầu:
Họ chỉ là những bé gái nhỏ xíu, từ 2-3 tuổi đến 11-12 tuổi thôi. Tóc tai bù xù, mồ hôi lúc nào cũng nhễ nhại vì ham chơi. Có bé đầu đầy trứng chấy. Có bé đêm nào cũng đái dầm rồi vo giấu đi, quần áo chăn màn bốc mùi hôi hám. Hầu hết đều là con nhà nghèo, đứa nào cũng gầy như que củi và đen nhẻm. Quần áo cũ kỹ, lôi thôi, xốc xếch đúng kiểu trẻ con ham chơi, thiếu người chăm sóc. Nhìn thì giống hệt những đứa trẻ bình thường mà ta có thể bắt gặp ở chợ, trong xóm nghèo, ngoài đồng hay dưới vườn...
Nhưng đau đớn thay, tất cả những em bé này - những đứa trẻ còn quá nhỏ để hiểu giới tính là gì - lại đều đã là nạn nhân của xâm hại tình dục. Đau hơn gấp trăm lần, kẻ làm hại các em không phải người lạ, mà chính là cha ruột, chú ruột, dượng, bác hay hàng xóm. Xa nhất cũng chỉ là thầy giáo. Thậm chí có gia đình có hai chị em gái, chị bị xong đến lượt em
Xin đừng hỏi tên hay tìm kiếm nơi các em đang ở nhé, dù có thể bạn đoán được. Theo pháp luật, thông tin về các em phải được giữ kín tuyệt đối. Hình ảnh phải che mặt. Những bé gái thơ ngây ấy vẫn chưa lành hết vết thương tâm lý, mặc dù các em thậm chí còn chưa ý thức được đó là tổn thương. Các em cần được giữ thật bình yên để cùng với những tấm lòng vàng, từng bước lớn lên vững chắc.
"Nhà" - tên gọi tạm của một mái ấm tư nhân ở ngoại thành TP.HCM, đã nhiều năm lặn lội đi tìm và đón từng bé về nuôi dạy, cho đi học chữ, học nghề. Khi lớn lên, Nhà lại cố tìm cho các em công việc phù hợp để tự kiếm sống.
"Mái ấm" - một ngôi nhà khác thuộc Hội bảo trợ trẻ em TP.HCM, chuyên giúp đỡ các bé gái hoàn cảnh khó khăn, trong đó có nạn nhân xâm hại tình dục.
Ở Nhà có Dì quản lý, một cô đầu bếp và người lái xe (là chồng cô ấy), lo nuôi dưỡng các bé. Ngoài ra còn có các tình nguyện viên là chuyên viên giáo dục, tâm lý, y tế... Còn Mái ấm thì có hẳn một bộ máy điều hành mini.
Tên của các bé trong bài đều là tên tạm, với mong ước các em sẽ có tương lai thật đẹp đẽ. Theo thống kê, có tới 90% nạn nhân bị xâm hại tình dục là trẻ gái. Loạt bài này chỉ tập trung vào con số đó thôi nhé. 10% còn lại là trẻ trai, sẽ có bài riêng sau.
Ở Nhà có cả những bé từ 3 đến 15 tuổi. Có em đã học nghề xong và đi làm nhưng vẫn ở lại để chăm các em nhỏ hơn. Nhà nuôi các bé hoàn toàn miễn phí và lo cho đi học.
Từ con gái đến cháu ngoại - vòng luẩn quẩn đau thương
Ở tỉnh A, có hai chị em bị chính cha ruột xâm hại từ năm 12 tuổi. Mẹ mất sớm, cha nghiện rượu, ba cha con sống trong túp lều tạm ở góc vườn nhà một người tốt bụng cho mượn. Tối nào cũng ngủ chung trên một cái chõng.
Rượu làm đầu óc mê muội. Ban đầu, trong cơn say triền miên, người đàn ông không phân biệt được cơ thể nữ giới đang dậy thì bên cạnh chính là con gái mình. Khi đã lỡ làng rồi thì sự nghèo khó cùng cực khiến hắn ta trở thành Chí Phèo, ương ngạnh và bất chấp. Nhắm mắt làm tới, dù sao cũng đã ở đáy xã hội rồi, đâu còn có thể tệ hơn được nữa. Và đó là cách thỏa mãn ham muốn dễ dàng, không tốn tiền, lại sẵn ngay bên cạnh...
Năm lớp 8, bé Chị mang thai. Chính người cha đồi bại dẫn con đi phá thai. Và trong xó vườn đó, những chuyện nhục nhã vẫn tiếp diễn cho đến một năm sau, Nhà mới biết được.
Nhưng ở trong Nhà, dù đã tránh xa người cha cuồng dâm và được nuôi ăn học đầy đủ, bé Chị vẫn không tập trung. Học rất dở. Và cứ nhắc về nhà cũ, muốn về. Bé nói nhớ em gái vẫn còn ở với cha. Nao núng quá, một lần bé về bằng được. Nhưng chỉ ba ngày sau lại quay lại Nhà. Lần này bé khóc với những người chăm sóc, xin được đón luôn em gái lên.
Hóa ra, mỗi lần say rượu, cả hai chị em đều bị cha bỏ đói, đánh đập, dọa dẫm rồi xâm hại. Nhưng trí óc ngây thơ của đứa trẻ mồ côi mẹ sống ở vùng sâu vùng xa khiến bé Chị không dám kể hết với Dì, không dám khai hết với công an. "Con sợ khai ra thì tăng nặng tội của cha, cha bị bắt đi tù thì hai chị em không biết sống sao..."... dù người cha đồi bại đó chỉ còn đáng bị vứt đi làm mồi cá sấu
Thậm chí khi chỉ còn hai chị em nuôi nhau trong xó lều, bé vẫn không ngừng tự dằn vặt vì cái "tội" khiến cha phải vào tù. Nhưng đến khi ra tù, kẻ đồi bại đó lại ngang nhiên tiếp tục cưỡng hiếp đứa con gái út còn ở với mình.
Dì và các cô giáo lập tức lên tỉnh A, bằng mọi cách đón bé em về Nhà. Nhưng hậu quả đã không thể cứu vãn được rồi: Những năm tháng bị hành hạ đã tạo cho em tính cách lầm lì, bất cần. Em chơi với bạn xấu, phá phách như muốn trả thù đời và luôn trách chị nỡ bỏ rơi mình, chỉ biết thoát thân còn em gái lại để lại nhà với cha ruột. Nghịch lý và đau đớn làm sao!
Còn người cha? Sorry nhưng không thể dùng tiếng gọi thiêng liêng đó cho tên đàn ông mất hết tính người này
Plot twist còn đau đớn hơn nữa:
Dù được đón về Nhà, bé Em không muốn học, cũng không thích học nghề. Không hòa nhập được với môi trường nghiêm khắc của Nhà, em lại xin về quê. Thế rồi chỉ mới 16 tuổi, bé Em sinh con với một thanh niên cùng quê.
Kinh hoàng thay, đứa bé gái mới vài tuổi lại tiếp tục bị dâm ô bởi kẻ được gọi là ông ngoại. Có hôm gần nửa đêm, các Dì phải chạy xe cả trăm km để kịp đón cả hai mẹ con về Nhà trú ẩn.
Rồi năm nay mới ba tuổi, đứa bé tội nghiệp được dì ruột thay mặt mẹ gửi hẳn cho Nhà để tránh xa bàn tay bẩn thỉu của "ông ngoại". Mẹ nó giờ mới 19 tuổi, chán nản không thiết tha gì với con, và còn một tương lai dài phải tự mò mẫm.
Tại sao đã bị hại mà bé Em vẫn ở lại với cha?
Đơn giản vì em không có nghề, không học hành, không có người thân nương tựa, miếng ăn mái nhà đều phụ thuộc vào người cha. Em cũng đã rơi vào mặc cảm tự ghét bản thân và không có động lực để thay đổi
"Xả xui" bằng trinh tiết con gái mình - đỉnh cao của sự đồi bại
Đồi bại hơn, có bé gái cũng bị chính cha ruột xâm hại, lần này không phải do rượu. Thằng đàn ông đó chủ động nhắm đến chính con gái mình khi bé mới tám, chín tuổi. Mãi sau đó, bên ngoại mới biết. Họ lập tức đi kiện. Tên đàn ông vào tù.
Vậy mà ngược đời thay, người bên họ nội không những không cảm thấy cần bù đắp cho đứa cháu tội nghiệp mà còn lên án bên ngoại làm hại con trai mình. Khi hắn vào tù, ba mẹ con (bé còn một em trai - may quá) không còn được chút che chở nào từ phía nội nữa.
Suốt hai năm bị xâm hại, cả gia đình không ai biết. Chỉ thấy bé ngày càng trầm cảm, thu mình và cực kỳ sợ hãi, nhạy cảm với những cử chỉ tiếp xúc cơ thể dù là vô tư.
Khi vào Nhà, cứ mỗi chiều anh lái xe phải đưa bé lên trung tâm thành phố gặp chuyên gia trị liệu tâm lý. Suốt hai năm kiên nhẫn như vậy, bé dần thoát khỏi sang chấn tâm lý. Trong ba năm tiếp theo, bé học rất giỏi và trưởng thành đáng kinh ngạc. Dì quản lý kể với niềm tự hào: "Hiện giờ, bé là chị cả, là người rất đáng tin trong Nhà"
Vậy tại sao có mẹ bên cạnh mà bé vẫn bị cha ruột xâm hại?
Đây là câu chuyện kinh tởm và ngu xuẩn.
Cha bé sa vào cá độ bóng đá. Lần đó hắn thua tới một tỷ đồng - số tiền khổng lồ cách đây nhiều năm. Bọn bạn hắn xúi: "Kiếm gái trinh mà xả xui". Tiền đâu, tìm ở đâu? Hắn trắng tay rồi. Và hắn chọn ngay... đứa con gái lớn
Nguồn: kenh14.vn