Đây là câu chuyện 100% có thật của Ross Asdourian - tác giả người Mỹ sống tại New York. Bạn đã bao giờ nghĩ chuyện "gãy chuối" có thật không?
Lúc còn trẻ nghĩ đến "chuyện ấy" thì cứ hưng phấn max, nhưng thực ra nó đi kèm với cả tá rủi ro luôn đó. Từ việc phải care cảm xúc của cả hai, đến nỗi lo nhiễm bệnh khi không an toàn.
Và còn có cả nguy cơ... "gãy chuối" nữa
Gãy chuối là hiện tượng có thể xảy ra khi bạn chọn tư thế hơi "hardcore". Không phải gãy xương đâu nhé (vì dương vật vốn không có xương), mà là thể hang (gồm 2 ống rỗng bao quanh) bị rách. Bình thường khi "lên đỉnh", máu được bơm đầy 2 ống này khiến nó cứng lên. Nhưng nếu vận động quá mạnh, các ống có thể bị rách dẫn đến tụ máu và đau đớn vô cùng.
Ross Asdourian đã trải qua cú "accident" này và ghi lại trong cuốn sách mới xuất bản "Gãy chuối: Cuộc sống, Tình yêu và Sex". Dưới đây là đoạn trích về cái cách anh chàng khiến "khẩu súng" của mình trở nên... vô dụng.
Hành trình "gãy chuối" của Asdourian (có chỉnh sửa)
"Sao đấy anh?" - Nikki hỏi khi vẫn còn đang quỳ.
Tôi chỉ có thể trả lời bằng tiếng gió rít qua kẽ răng nghiến chặt. Ngồi vật xuống cuối giường, ánh đèn đường từ cửa sổ đủ để soi tỏ chuyện gì đã xảy ra. Giống như cá voi mắc cạn, "cậu nhỏ" của tôi giờ nằm quặt quẹo không nhúc nhích.
"Ross, chuyện gì đấy?"
Cô ấy không biết. Hàng nghìn ý tưởng nảy ra trong đầu tôi về những câu chuyện sẽ phải kể với bạn bè. Tưởng tượng đến tin nhắn gửi cho mọi người, và xem chuyện này sẽ ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống, gia đình, bạn bè, người yêu cũ...
Nikki cuối cùng nằm ngửa ra. Còn tôi thận trọng trượt ra ngoài giường để bật đèn. Nhìn thẳng vào mắt cô ấy rồi thông báo:
"Anh nghĩ mình gãy rồi."
Nhìn xuống dưới, "cậu nhỏ" đang sưng dần. Lấy ngón trỏ duỗi thẳng rồi bẻ lại một tý cho cong như móc câu, đó chính là tình trạng của nó lúc này. Oằn tà là vằn đại khái vậy!
"Nghiêm túc không đấy?"
"Vô cùng."
Đầu tôi choáng váng. Bản năng nhanh chóng lấn át.
"Anh gọi 911 đây," tôi vừa nói vừa làm, "anh thấy chóng mặt quá rồi."
Cảm giác có cả chục ngôi sao trên sàn disco quay vòng vòng trước mặt, còn chuông điện thoại reo xa xăm. Nikki lấy tay bịt chặt miệng để ngăn câu "Chúa ơi" cứ liên tục phát ra.
"911 đây, chuyện khẩn cấp của bạn là gì?" giọng chào kinh điển vang lên.
Con người có thể sống cả đời mà chẳng cần gọi 911, vì luôn chần chừ trước những việc không quá khẩn. Tôi thuộc loại ngần ngại kêu gọi giúp đỡ, kể cả khi đang rất cần.
Nó là thế này này chị
Nếu có ai đó đang bị bắn mà giờ đường dây lại bận vì tôi? Đầu óc tôi luôn tìm luận điểm phản biện. Nếu điều phối viên cười thì sao? Làm sao để không giống cuộc gọi chọc phá?
"911 đây, chuyện khẩn cấp của bạn là gì?" giọng tiếp tục lặp lại.
"Xin chào. Tôi nghĩ cần xe cấp cứu. Tôi tin mình đã làm gãy dương vật rồi." Tôi nói bằng giọng "y học" nhất có thể. Trong lúc đó, một tôi khác đang nghĩ ra đủ câu nói thê lương.
Cô gái hướng dẫn - giọng giống Linda - có vẻ hiểu đây không phải trò đùa.
"Thật không thể tin nổi," Nikki lẩm bẩm phía sau.
"Xin lỗi, anh có thể nhắc lại không?" Linda hỏi.
"Tôi tin mình vừa làm gãy dương vật khi quan hệ rồi," tôi nhấn mạnh.
"Okay, tôi hiểu rồi. Anh đang ở nơi an toàn chứ?" Linda hỏi - một câu hỏi đúng quy trình nhưng hơi trái ngang. Giờ tôi bắt đầu chơi trò "nếu" trong đầu. Nếu lúc này tôi đang cắm trại trong rừng? Nếu chỉ tạt vào lề đường? Nếu đang trong bữa tiệc S&M? Đây là New York mà! Mọi thứ đều có thể xảy ra.
Linda có lẽ cũng biết điều đó. Nhưng dù sao, tôi đang ở nơi an toàn - trong căn hộ 2 phòng ngủ tại East Village.
"Vâng, tôi đang ở trong căn hộ tại East Village, Manhattan, New York."
Manhattan, New York là 2 từ thừa thãi nhất mà tôi từng nói, nhưng Linda chẳng để ý. Nikki giờ ngồi sát tường, mắt đảo như rang lạc khắp phòng.
"Okay, địa chỉ của ngài là?" Tôi trả lời khi vẫn đang ngồi lõa lồ trong căn phòng sáng trưng. Ánh đèn dường như sáng hơn, đầu tôi quay vòng vòng với những hồi chuông báo động.
"Okay, cám ơn cô."
*
Chuông cửa vang lên, 2 ông trông như bước ra từ Jersey Shore tiến vào. Một ông to con, một ông nhỏ thó, có lẽ từ gym hoặc salon nào đó. Linda biết phải gửi đến những người hiểu tình trạng của tôi. Và tôi - với độc chiếc quần bóng rổ - ngước nhìn 2 người Ý kia rồi mỉm cười.
Đội cứu thương tiếp xúc với nhiều cảnh máu me kinh dị, nên họ quen rồi. Nhưng khi mấy anh chuyên nghiệp nhìn vào tình huống và thốt lên "chết tiệt" thì nghĩa là nó tệ lắm. Tôi biết nó rất tệ.
Kinh khủng, kinh khủng lắm
"Tôi biết, người anh em, tôi biết." - cụm từ "người anh em" có nhiều lớp ý nghĩa. Tôi chẳng phải anh em gì với mấy ông này, nhưng đang thích ứng để sinh tồn.
"Được rồi, anh đi được không?"
"Được."
"Chúng tôi có thể đưa anh bằng cáng, nhưng có thể khó cho chính anh đấy."
Tôi kéo cái quần chậm rãi qua cả... ba chân, mọi người phải giúp nữa. Nhớ ra bộ phim What About Bob của Bill Murray. Nhân vật Murray có câu thần chú đơn giản: "bước nhẹ thôi."
Bước nhẹ ra khỏi phòng. Bước nhẹ xuống sảnh. Bước nhẹ lên xe. Và tôi thực sự liên mồm lẩm bẩm câu thần chú ấy.
Sau một tràng dài những bước nhẹ, tôi đến được xe cấp cứu. Còn mười bước nữa là đến cửa xe, tôi dừng lại hỏi. Anh cứu thương to con quay lại rất nhanh.
"Này anh có nghĩ tôi nên đi taxi đến bệnh viện không?"
Anh chàng cứu thương tên Joe nhìn tôi trân trân, vẻ thấu hiểu nỗi lo tài chính.
"Nghe này người anh em," anh ta nói, "Điều này tùy vào anh thôi." Đầu tôi nảy số, trong khi anh ta giải thích.
"Nếu đó là ngón chân, tôi nghĩ có thể đấy. Nhưng đây không phải ngón chân nhé."
Nói đúng thật. Nhìn độ sưng cũng thấy nó không phải ngón chân rồi
Nguồn: kenh14.vn