CamBoy1988
New member
Mình còn chưa kịp nói gì thì bà đã quay mặt luôn, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi rồi
Mình ly hôn được gần 4 năm rồi. Cuộc hôn nhân cũ kết thúc không ồn ào lắm, nhưng cũng chẳng suôn sẻ gì. Mình rời khỏi nhà chồng vào một buổi sáng mưa, mang theo vài vali quần áo và một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trống trải. Sau đó, mình không quay lại, cũng không liên lạc với ai bên đó nữa.
Cho đến một buổi chiều, mình tình cờ gặp lại mẹ chồng cũ ở chợ. Hôm đó tan làm sớm, ghé qua chợ mua ít hoa quả. Chợ chiều đông như kiến, người qua lại ồn ào, tiếng mặc cả vang lên khắp nơi. Mình đang lựa mấy quả táo thì vô tình liếc sang một góc nhỏ, thấy một chị ngồi bên rổ ổi. Ban đầu mình chỉ thấy quen quen, nhưng khi nhìn kỹ hơn, tim mình như ngừng đập luôn á - là mẹ chồng cũ của mình đó!
Mình đứng im một lúc, không tin vào mắt mình. Trong ký ức của mình, bà luôn là người ăn mặc chỉnh tề, tóc tai gọn gàng, ít khi phải ra ngoài làm những việc như thế này. Nhưng người phụ nữ trước mặt mình bây giờ khác hẳn rồi. Bà gầy đi trông thấy, lưng hơi còng, tóc đã bạc quá nửa. Mấy túi ổi đặt trước mặt, không nhiều, nhìn cũng không được đẹp mắm lắm.
Mình bước lại gần, gọi khẽ một tiếng. Bà ngẩng lên, nhìn mình, ánh mắt bà thoáng ngạc nhiên rồi lập tức lạnh tanh.
Mình lúng túng, không biết nên nói gì trước. Cuối cùng chỉ hỏi một câu rất đơn giản, rằng dạo này bà có khỏe không? Bà không trả lời, chỉ cúi xuống chỉnh lại mấy túi ổi, như thể không nghe thấy mình nói gì cả
Mình thấy cổ họng mình nghẹn lại. Bao nhiêu chuyện cũ ùa về, những ngày mình còn là con dâu trong nhà, những lần hai mẹ con cũng có lúc nói chuyện, cũng có lúc quan tâm nhau, dù không quá thân thiết. Mình nhìn xuống mấy túi ổi trước mặt bà, rồi buột miệng nói rằng để mình mua hết chỗ này luôn.
Mình nghĩ đơn giản thôi, coi như một chút giúp đỡ, một chút tình nghĩa cũ. Nhưng mình chưa kịp lấy tiền thì bà đã xua tay bảo không cần. Mình tưởng bà ngại nên nói thêm vài câu rằng mình thích ăn ổi, mình mua về cho cả nhà ăn đó.
Không ngờ bà lập tức ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình, giọng gắt hẳn lên, bảo mình đi đi, đừng đứng đây. Bà nói rằng không cần mình phải giả vờ tử tế, cũng không cần ai thương hại, cuộc sống của bà thế nào là việc của bà, không liên quan gì đến mình nữa
Những lời đó như tát thẳng vào mặt mình luôn.
Mình chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi, như thể không muốn nhìn mình thêm một giây nào nữa.
Nguồn: soha.vn
Mình ly hôn được gần 4 năm rồi. Cuộc hôn nhân cũ kết thúc không ồn ào lắm, nhưng cũng chẳng suôn sẻ gì. Mình rời khỏi nhà chồng vào một buổi sáng mưa, mang theo vài vali quần áo và một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trống trải. Sau đó, mình không quay lại, cũng không liên lạc với ai bên đó nữa.
Cho đến một buổi chiều, mình tình cờ gặp lại mẹ chồng cũ ở chợ. Hôm đó tan làm sớm, ghé qua chợ mua ít hoa quả. Chợ chiều đông như kiến, người qua lại ồn ào, tiếng mặc cả vang lên khắp nơi. Mình đang lựa mấy quả táo thì vô tình liếc sang một góc nhỏ, thấy một chị ngồi bên rổ ổi. Ban đầu mình chỉ thấy quen quen, nhưng khi nhìn kỹ hơn, tim mình như ngừng đập luôn á - là mẹ chồng cũ của mình đó!
Mình đứng im một lúc, không tin vào mắt mình. Trong ký ức của mình, bà luôn là người ăn mặc chỉnh tề, tóc tai gọn gàng, ít khi phải ra ngoài làm những việc như thế này. Nhưng người phụ nữ trước mặt mình bây giờ khác hẳn rồi. Bà gầy đi trông thấy, lưng hơi còng, tóc đã bạc quá nửa. Mấy túi ổi đặt trước mặt, không nhiều, nhìn cũng không được đẹp mắm lắm.
Mình bước lại gần, gọi khẽ một tiếng. Bà ngẩng lên, nhìn mình, ánh mắt bà thoáng ngạc nhiên rồi lập tức lạnh tanh.
Mình lúng túng, không biết nên nói gì trước. Cuối cùng chỉ hỏi một câu rất đơn giản, rằng dạo này bà có khỏe không? Bà không trả lời, chỉ cúi xuống chỉnh lại mấy túi ổi, như thể không nghe thấy mình nói gì cả
Mình thấy cổ họng mình nghẹn lại. Bao nhiêu chuyện cũ ùa về, những ngày mình còn là con dâu trong nhà, những lần hai mẹ con cũng có lúc nói chuyện, cũng có lúc quan tâm nhau, dù không quá thân thiết. Mình nhìn xuống mấy túi ổi trước mặt bà, rồi buột miệng nói rằng để mình mua hết chỗ này luôn.
Mình nghĩ đơn giản thôi, coi như một chút giúp đỡ, một chút tình nghĩa cũ. Nhưng mình chưa kịp lấy tiền thì bà đã xua tay bảo không cần. Mình tưởng bà ngại nên nói thêm vài câu rằng mình thích ăn ổi, mình mua về cho cả nhà ăn đó.
Không ngờ bà lập tức ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình, giọng gắt hẳn lên, bảo mình đi đi, đừng đứng đây. Bà nói rằng không cần mình phải giả vờ tử tế, cũng không cần ai thương hại, cuộc sống của bà thế nào là việc của bà, không liên quan gì đến mình nữa
Những lời đó như tát thẳng vào mặt mình luôn.
Mình chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi, như thể không muốn nhìn mình thêm một giây nào nữa.
Nguồn: soha.vn