Vượt qua cái chết 6 lần, chị Ngọc Hoài (34 tuổi, quê Huế) giờ đây trân trọng từng khoảnh khắc bên chồng con hơn bao giờ hết. Chị tự nhủ mình thật may mắn khi được các bác sĩ cứu sống, để rồi tiếp tục chu toàn trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình.
Tìm đến căn nhà trọ nhỏ của vợ chồng chị trong con hẻm Nguyễn Văn Quá (Quận 12, TP.HCM), mình bất ngờ với khung cảnh ấm cúng trước mắt. Phòng trọ chừng hơn chục mét vuông nhưng gọn gàng, ngăn nắp lạ thường.
Chị Hoài đang cho cậu con trai Soda sắp tròn 1 tuổi ăn cháo. Giọng nói nhẹ nhàng, đôi tay thoăn thoắt khéo léo – chỉ mất 10 phút là bé đã ăn hết bát cháo và nhoẻn miệng cười khi thấy khách.
Khó ai tin nổi đây chính là người phụ nữ từng 6 lần "đi qua cửa tử" và phải truyền hơn 45 lít máu (gấp 7 lần lượng máu người bình thường), nằm hôn mê 2 tháng trong bệnh viện giữa cao điểm dịch COVID-19 năm 2021. Còn cậu bé năm ngoái chào đời khi mới 8 tháng tuổi trong bụng mẹ, nặng có 2,2kg, phải nằm lồng kính cả tháng trời – giờ đã bụ bẫm, đáng yêu và đang tập tễnh những bước đi đầu đời.
"Em không nghĩ là mình còn sống và ngồi ở đây được. Cứ như một giấc mơ vậy" – chị Hoài nghẹn ngào kể.
Hành trình sinh tử đầy bi tráng
Đầu tháng 8/2021, khi TP.HCM đang căng mình chống dịch, chị Hoài đang mang thai tuần thứ 33 và dự định về Huế để sinh em bé thứ hai. Nhưng rồi khi đi xét nghiệm, cả gia đình – chị, chồng và con gái Ngọc Linh 10 tuổi – đều dương tính với COVID-19. Cả nhà cách ly tại Bệnh viện Dã chiến số 7. Sau đó tình trạng chị Hoài chuyển biến xấu, ho ra máu nhiều và được chuyển sang Bệnh viện Từ Dũ mổ cấp cứu lấy thai.
Bé trai chào đời nặng 2,2kg, được đặt tên Phúc An – gửi gắm mong ước mẹ vượt qua cửa tử và có cuộc sống bình an.
Thế nhưng sau mổ 4 ngày, chị Hoài bị suy hô hấp, viêm phổi nặng, không đáp ứng thở máy. Các bác sĩ quyết định chuyển chị sang Trung tâm điều trị bệnh nhân COVID-19, Bệnh viện Quân y 175.
"Bác sĩ bảo trên đường chuyển viện, vợ anh có thể mất bất cứ lúc nào. Anh với con gái Ngọc Linh chỉ biết ôm nhau khóc, cầu nguyện thôi" – anh Tiến, chồng chị Hoài xúc động nhớ lại.
Ngày 6/8/2021, chị Hoài nhập viện Bệnh viện Quân y 175 trong tình trạng nguy kịch, suy đa tạng. Sau khi hội chẩn, các bác sĩ nhận định chỉ còn một cách duy nhất để cứu sống chị – đó là đặt ECMO (tim phổi nhân tạo). Vấn đề là lúc đó bệnh viện chỉ có 2 máy và đang dùng cho hai sản phụ nguy kịch khác rồi.
"Trung tâm có 2 máy ECMO đều đang dùng hết. Nếu không can thiệp ECMO kịp thời, Ngọc Hoài đối diện nguy cơ tử vong rất cao" – thượng tá Vũ Đình Ân, Phó Giám đốc Trung tâm điều trị bệnh nhân COVID-19 cho biết.
Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, bác sĩ Ân cùng ekip đã nảy ra một ý tưởng táo bạo: chia đôi một máy ECMO cho cả hai sản phụ cùng sử dụng – một kỹ thuật chưa từng có tiền lệ trong lịch sử y học Việt Nam!
20h15 tối 8/8/2021, ca can thiệp lịch sử bắt đầu. Đến 21h, cả ekip vỡ òa hạnh phúc khi thực hiện thành công. Cả hai sản phụ Thu Trinh và Ngọc Hoài đều cải thiện rõ rệt, chỉ số SpO2 (nồng độ oxy trong máu) tăng từ 80% lên 96-98% – về mức ổn định.
6 lần "chết đi sống lại" và 45 lít máu
Nhưng sóng gió chưa dừng lại. Quá trình điều trị chị Hoài vô cùng khó khăn. Chị nhiều lần bị biến chứng chảy máu trong ổ bụng và thành bụng do vết mổ lấy thai. Các bác sĩ phải trải qua 6 lần đại phẫu, mở ổ bụng lấy máu tụ, tìm vị trí chảy máu để cầm. Trong thời gian nằm viện, chị được truyền 45,75 lít máu và chế phẩm máu – gấp 7 lần lượng máu cơ thể một người bình thường.
Với sự nỗ lực không ngừng nghỉ của ekip y bác sĩ và nghị lực sống mãnh liệt của bản thân, chị Hoài đã cai ECMO thành công sau 45 ngày và xuất viện sau gần 3 tháng.
Khi tỉnh dậy, chị Hoài không hiểu tại sao mình lại nằm ở đây. Bác sĩ Diệp Hồng Kháng – Trưởng Khoa Hồi sức và Điều trị bệnh nhân COVID-19 nặng đã kiên nhẫn giải thích và động viên chị nhiều nhất. Mỗi khi chị mệt mỏi, bác sĩ Kháng luôn khích lệ: "Em cố gắng ăn để về với chồng con, chồng con đang chờ đó".
"Bác sĩ Kháng quan tâm từng li từng tí, ngày nào cũng hỏi thăm em hôm nay ăn được không, cảm thấy thế nào. Bác sĩ còn nhắc điều dưỡng chăm sóc em từ việc cắt móng tay móng chân, vệ sinh tắm rửa để em không bị tróc da do nằm lâu" – chị Hoài xúc động kể.
Trong khi đó, những ngày vợ hôn mê, anh Tiến một mình chăm hai con – trong đó có cậu con trai vừa tròn tháng, vừa ra khỏi lồng kính đang khát sữa mẹ.
"Đêm nào con gái em cũng khóc, cháu cứ hỏi 'ba ơi, sao mẹ lâu về vậy ba?' khiến em chỉ biết ôm con và quay mặt đi khóc" – anh Tiến tâm sự.
Ngày đón vợ ra viện, anh Tiến mang vào viện bộ quần áo đẹp nhất, cả chiếc mũ để chị Hoài che mái tóc đã bị cạo trọc trong quá trình điều trị. Cả nhà gặp nhau không kìm được cảm xúc. Lần đầu tiên chị Hoài nhìn thấy con trai, cô con gái Ngọc Linh được ôm mẹ sau gần 3 tháng lo sợ không còn cơ hội gặp mẹ nữa.
"Khi vòng tay ôm chồng, lần đầu nhìn thấy con trai ngoài đời, thấy con gái cứ lấy tay quệt nước mắt, cảm giác của em thật khó diễn tả. Cả nhà chỉ biết ôm nhau khóc" – chị Hoài nhớ lại khoảnh khắc xúc động ấy.
Hành trình phục hồi đầy gian nan
Lúc tỉnh lại sau thời gian hôn mê, biết mình còn sống, chị vui lắm, mong từng ngày được ra viện về với gia đình. Nhưng khi về đến nhà trọ, nhìn thấy mình trong gương với chiếc đầu trọc lóc, làn da xỉn màu, bong tróc vì nhiều ngày nằm viện tiêm truyền, đôi chân gầy như cánh tay, vết sẹo ở giữa cổ vì nhiều lần đặt nội khí quản – chị Hoài bị sốc nặng.
"Lúc mới về em mừng lắm, không nghĩ mình có thể về được. Nhưng vài ngày sau là cảm giác bất lực vì chân đi không vững, mọi sinh hoạc đều phải nhờ chồng. Lúc này chồng em vừa phải lo kiếm tiền, chăm hai con, đi chợ nấu cơm, phục vụ vợ. Em cảm thấy mình vô dụng, không làm được gì, trở thành gánh nặng cho chồng.
Ban đầu em cũng muốn buông bỏ vì quá mệt mỏi. Nhưng cứ nghĩ đến việc các bác sĩ đã không buông xuôi, nỗ lực hết sức cứu em, rồi tất cả bạn bè, người thân, cha mẹ, anh chị em chờ em trở về – em phải cố gắng. Em không muốn những người yêu thương mình thất vọng. Chồng con em động viên. Đó là động lực để em vượt qua, nỗ lực từng ngày" – chị Hoài tâm sự về những khó khăn phải đối diện.
Sau khi được bác sĩ thăm khám lại, để mau hồi phục và có người phụ chăm con, cả nhà chị về Huế, đến tháng 2 năm nay mới quay lại Sài Gòn.
Khoảng thời gian ở quê, chị Hoài được hưởng không khí trong lành, gần cha mẹ, hàng xóm láng giềng qua lại thăm hỏi, "người mua cho cân thịt lạng cá, người cho mớ rau quà bánh..." khiến chị ấm lòng và vực dậy tinh thần.
Cuối tháng 2/2022, cả nhà quay lại TP.HCM. Biết hoàn cảnh khó khăn, một chủ nhà trọ đã cho chị thuê căn hộ 1,7 triệu (rẻ hơn giá thị trường khoảng 1 triệu), tính điện nước hàng tháng vào khoảng 2,2 triệu.
Hiện tại, toàn bộ chi phí gia đình chị Hoài trông chờ vào thu nhập của anh Tiến với nghề làm khung nhôm kính 10 triệu/tháng. Trước đây, khi chưa ốm, chị Hoài đi làm công nhân ở Công ty may Việt Tiến, mỗi tháng được 6-7 triệu nên cũng đỡ phần nào chi phí sinh hoạt giữa thành phố đắt đỏ. Nhưng giờ chị chỉ có thể ở nhà trông con, lau dọn nhà cửa, đi chợ.
Thương chồng phải lo "cơm áo gạo tiền", lo tiền nhà, sữa bỉm cho con trai, tiền học cho con gái đầu năm học tới lên lớp 6, chị Hoài bàn với chồng kiếm thêm việc gì làm. Nhưng anh không đồng ý. "Anh ấy lo em sức khỏe còn yếu, kiếm việc làm thêm về nhà liên quan đến vải cắt may sẽ bụi bặm, ảnh hưởng đến cổ họng của em".
"Bác sĩ làm được thì mình cũng phải làm được"
Trở về từ "cửa tử", sức khỏe chị giảm sút nhiều so với trước. Mỗi lần lên xuống cầu thang là mệt, đạp xe đi chợ là thở dốc, hay quên... Tuy nhiên, nghĩ đến việc các bác sĩ hết lòng cứu chữa, chị Hoài nhắc mình phải cố gắng sống tốt hơn.
"Bác sĩ làm được thì mình cũng phải làm được" – chị tự nhủ. Hàng ngày chị chịu khó tập thể dục, tập thở, vận động tay chân theo lời dặn của bác sĩ mỗi lần tái khám. Và theo thời gian, mái tóc của chị đen dài trở lại, làn da trắng hồng đã hồi phục và vết sẹo ở cổ đã mờ nhạt dần.
Trải qua biến cố "thập tử nhất sinh", vợ chồng chị Hoài ngày càng yêu thương và thấu hiểu nhau hơn. Chị cảm thấy mình may mắn được cứu sống, được tiếp tục chăm lo cho chồng con. Chị biết ơn gia đình, bạn bè, người thân, đặc biệt là các bác sĩ Bệnh viện Quân y 175. Sau khi xuất viện, các bác sĩ vẫn thường xuyên gọi điện hỏi thăm sức khỏe, thậm chí đến tận nhà chơi, tặng quà cho con trai chị.
Thỉnh thoảng, chị Hoài cũng trò chuyện với Thu Trinh – sản phụ từng chung ECMO với mình. Hiện tại, Thu Trinh cũng có cuộc sống gia đình hạnh phúc. Cậu bé con trai của hai sản phụ từng "chết đi sống lại" giờ cũng cứng cáp, lanh lẹ và đẹp trai.
"Một năm qua, em đã nỗ lực và thay đổi. Cuộc sống của em hiện giờ thoải mái, hạnh phúc, sức khỏe ổn, chồng thương yêu, con cái ngoan. Bây giờ em không quan trọng giàu hay nghèo, chỉ cần đủ ăn, có sức khỏe, gia đình được sum họp bên nhau.
Nguồn: soha.vn