ThoLuoiNgoan
New member
Hôm đó đi siêu thị chơi vui vẻ, ai ngờ con trai tự nhiên vùng khỏi tay mẹ chạy ầm ầm theo bác bảo vệ, miệng gọi "ông ngoại ơi" làm mình đứng hình luôn...
Mình lấy chồng, sinh con rồi ở luôn thành phố, cách quê nhà hơn 100km. Em gái mình cũng lấy chồng xa, còn xa hơn mình nữa nên ít khi về. Chỉ có dịp Tết Nguyên Đán, cả nhà mới sum họp đủ mặt được khoảng một tuần. Biết bố mẹ buồn, nhớ cháu lắm, nhưng mà công việc bận rộn, con lớn phải đi học, đứa nhỏ thì mới hơn 1 tuổi còn bé xíu nên mình không thể về quê thường xuyên được. Mỗi tháng vừa nhận lương là mình chuyển khoản cho anh hàng xóm nhà bố mẹ, nhờ anh ấy rút hộ 10 triệu đưa cho bố mẹ. Mình nghĩ với số tiền đó thì bố mẹ ở quê sống thoải mái rồi.
Hôm chủ nhật vừa rồi, vợ chồng mình dẫn 2 đứa nhỏ đi dạo siêu thị. Đây là siêu thị mới khai trương ở thành phố, lại vào cuối tuần nên đông nghẹt người, nhộn nhịp lắm. Chồng mình bế con gái út, mình dắt tay cậu con trai năm nay học lớp 2. Lần đầu được đi siêu thị mới nên 2 đứa nhỏ thích thú ghê, cứ chỉ trỏ, cười nói ríu rít không ngớt.
Vừa lên lầu 2, con trai mình bỗng dừng lại rồi vùng khỏi tay mẹ, chạy ầm ầm theo bác bảo vệ, vừa chạy vừa kêu to: "Ông ngoại ơi, con đây nè, ông ngoại ơi". Mình hốt hoảng giữ tay con lại nhưng không kịp, đành chạy theo con đến chỗ bác bảo vệ đã lớn tuổi đứng ở quầy sách. Con trai mình vừa đến nơi thì ôm chầm lấy bác bảo vệ, còn mình đứng ngây người khi thấy bác ấy. Trời ơi, bác ấy chính là bố mình, không thể nhầm lẫn được!
Cùng lúc đó, chồng mình cũng bế con gái đến chỗ mẹ con mình. Anh ấy cũng shocked vô cùng khi thấy bố vợ trong bộ đồng phục bảo vệ. Bố mình bảo vợ chồng mình cứ dắt con đi dạo siêu thị, đợi tan ca rồi nói chuyện sau vì bố đang trong giờ làm việc.
Vợ chồng mình đã ngồi đợi đến đúng 10h tối, lúc siêu thị đóng cửa, bố mình mới ra ca. Chúng mình chở bố về nhà, 2 đứa con mình cũng không chịu ngủ mà cứ đòi chơi cùng ông ngoại. Nhìn các con cười đùa với ông, mình lại thấy nghẹn lòng. Cũng nửa năm rồi mình không về nhà. Mình càng không ngờ lại gặp bố trong hoàn cảnh này.
Bố mình kể, bảo ở quê không có việc gì làm nên ông xin làm bảo vệ ở đây. Ban đêm, bố ngủ lại luôn trong phòng nghỉ của siêu thị chứ không về. Nửa tháng mới được nghỉ một ngày, ngày đó ông mua đồ ăn ngon về với mẹ mình. Mẹ mình ở quê một mình cũng buồn nên chuyển đến nhà dì mình ở, chăm con cho em họ mình rồi. Ông nửa đùa nửa trách bảo có 2 cô con gái nhưng chẳng ai nhớ đến cha mẹ, chẳng ai muốn về quê với ông bà. Sau này ông bà già thêm chút nữa, chống gậy mà tự nấu ăn chứ biết nhờ vả vào ai? Đâu phải gửi tiền về là xong, là coi như hết trách nhiệm, hết tình thương với cha mẹ rồi?
Mình cúi đầu im lặng trước những gì bố nói. Chồng mình bảo công việc bận quá chứ nếu rảnh thì cũng về quê chơi. Bố mình lắc đầu, thở dài, kiểu như không chấp nhận lý do đó. Chồng mình khuyên bố nghỉ việc, ông từ chối, còn dặn dò các cháu phải đòi bố mẹ dẫn đến siêu thị thường xuyên để còn gặp ông. Khi nào nghỉ là phải đòi bố mẹ đưa về quê để còn gặp bà.
Nguồn: soha.vn
Mình lấy chồng, sinh con rồi ở luôn thành phố, cách quê nhà hơn 100km. Em gái mình cũng lấy chồng xa, còn xa hơn mình nữa nên ít khi về. Chỉ có dịp Tết Nguyên Đán, cả nhà mới sum họp đủ mặt được khoảng một tuần. Biết bố mẹ buồn, nhớ cháu lắm, nhưng mà công việc bận rộn, con lớn phải đi học, đứa nhỏ thì mới hơn 1 tuổi còn bé xíu nên mình không thể về quê thường xuyên được. Mỗi tháng vừa nhận lương là mình chuyển khoản cho anh hàng xóm nhà bố mẹ, nhờ anh ấy rút hộ 10 triệu đưa cho bố mẹ. Mình nghĩ với số tiền đó thì bố mẹ ở quê sống thoải mái rồi.
Hôm chủ nhật vừa rồi, vợ chồng mình dẫn 2 đứa nhỏ đi dạo siêu thị. Đây là siêu thị mới khai trương ở thành phố, lại vào cuối tuần nên đông nghẹt người, nhộn nhịp lắm. Chồng mình bế con gái út, mình dắt tay cậu con trai năm nay học lớp 2. Lần đầu được đi siêu thị mới nên 2 đứa nhỏ thích thú ghê, cứ chỉ trỏ, cười nói ríu rít không ngớt.
Vừa lên lầu 2, con trai mình bỗng dừng lại rồi vùng khỏi tay mẹ, chạy ầm ầm theo bác bảo vệ, vừa chạy vừa kêu to: "Ông ngoại ơi, con đây nè, ông ngoại ơi". Mình hốt hoảng giữ tay con lại nhưng không kịp, đành chạy theo con đến chỗ bác bảo vệ đã lớn tuổi đứng ở quầy sách. Con trai mình vừa đến nơi thì ôm chầm lấy bác bảo vệ, còn mình đứng ngây người khi thấy bác ấy. Trời ơi, bác ấy chính là bố mình, không thể nhầm lẫn được!
Cùng lúc đó, chồng mình cũng bế con gái đến chỗ mẹ con mình. Anh ấy cũng shocked vô cùng khi thấy bố vợ trong bộ đồng phục bảo vệ. Bố mình bảo vợ chồng mình cứ dắt con đi dạo siêu thị, đợi tan ca rồi nói chuyện sau vì bố đang trong giờ làm việc.
Vợ chồng mình đã ngồi đợi đến đúng 10h tối, lúc siêu thị đóng cửa, bố mình mới ra ca. Chúng mình chở bố về nhà, 2 đứa con mình cũng không chịu ngủ mà cứ đòi chơi cùng ông ngoại. Nhìn các con cười đùa với ông, mình lại thấy nghẹn lòng. Cũng nửa năm rồi mình không về nhà. Mình càng không ngờ lại gặp bố trong hoàn cảnh này.
Bố mình kể, bảo ở quê không có việc gì làm nên ông xin làm bảo vệ ở đây. Ban đêm, bố ngủ lại luôn trong phòng nghỉ của siêu thị chứ không về. Nửa tháng mới được nghỉ một ngày, ngày đó ông mua đồ ăn ngon về với mẹ mình. Mẹ mình ở quê một mình cũng buồn nên chuyển đến nhà dì mình ở, chăm con cho em họ mình rồi. Ông nửa đùa nửa trách bảo có 2 cô con gái nhưng chẳng ai nhớ đến cha mẹ, chẳng ai muốn về quê với ông bà. Sau này ông bà già thêm chút nữa, chống gậy mà tự nấu ăn chứ biết nhờ vả vào ai? Đâu phải gửi tiền về là xong, là coi như hết trách nhiệm, hết tình thương với cha mẹ rồi?
Mình cúi đầu im lặng trước những gì bố nói. Chồng mình bảo công việc bận quá chứ nếu rảnh thì cũng về quê chơi. Bố mình lắc đầu, thở dài, kiểu như không chấp nhận lý do đó. Chồng mình khuyên bố nghỉ việc, ông từ chối, còn dặn dò các cháu phải đòi bố mẹ dẫn đến siêu thị thường xuyên để còn gặp ông. Khi nào nghỉ là phải đòi bố mẹ đưa về quê để còn gặp bà.
Nguồn: soha.vn