Gặp bé gái ung thư trên máy bay, câu nói của cô bé đã thay đổi cả cuộc đời anh chàng kỹ sư này

GauCute6416

New member
2534a3a08a9c06c50e1d.jpg


Trong đời có những mối quan hệ thoáng qua như gió, nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ sẽ làm thay đổi cả thế giới quan của bạn. Và câu chuyện định mệnh giữa một anh kỹ sư phần mềm với cô bé 10 tuổi này chính là minh chứng xịn nhất cho điều đó đấy!

Steve Michael - một developer đã đi nhiều nơi, gặp đủ kiểu người trên đời. Nhưng mãi cho đến giờ, cuộc gặp gỡ khiến anh chấn động nhất vẫn là lần bắt chuyện với cô bé 10 tuổi trên chuyến bay 4 tiếng đến London năm 2012.

Có vẻ cô bé đang đi du lịch cùng gia đình. Do có vấn đề gì đó với vé nên bố mẹ phải ngồi cách xa con gái mình.

Ban đầu, anh chẳng để ý gì đến cô nhóc này cả. Máy bay vừa cất cánh, thấy hơi buồn nên anh mở laptop ra làm nốt slide thuyết trình cho buổi hội thảo ở London sắp tới.

9402ae7a50571486f4e1.jpg


Khoảng hai mươi phút sau, Steve cảm thấy có ai đó chạm nhẹ vào tay mình. Như một phản xạ tự nhiên, anh quay sang. "Chào chú", cô bé nói. Vì lịch sự với trẻ con, anh đáp lại: "Chào con".

"Chú đang làm gì thế?", cô bé tò mò hỏi tiếp.

Steve hơi bất ngờ nhưng vẫn trả lời: "À, chú đang làm việc."

"Cháu biết chú đang làm việc rồi. Nhưng là việc gì cơ?"

Sự tò mò của cô nhóc khiến anh thấy khá thú vị. "Chú đang làm slide cho phần thuyết trình ở một cuộc hội thảo."

"Nghe hay đấy. Cho cháu xem với ạ?"

Steve nghiêng laptop qua cho cô bé xem. Lập tức một loạt câu hỏi ùa ra: Đây là gì vậy ạ? Điều này có nghĩa là gì?... Vì mến trẻ con nên anh càng thấy cuộc trò chuyện này càng interesting luôn!

Nói chuyện được khoảng 10 phút thì mẹ cô bé xuất hiện. "Con đừng làm phiền chú như vậy! Để chú yên làm việc!", bà trách mắng con gái.

adaa8fe1394c98880a2f.jpg


Nụ cười của cô bé vụt tắt, thay vào đó là ánh mắt buồn bã. Steve cảm thấy tội lỗi nên vội nói với người mẹ rằng mọi thứ vẫn ổn mà, chẳng sao đâu. Anh và cô bé chỉ đang đọc vài thứ thú vị thôi.

Người mẹ phải chắc chắn rằng Steve không cảm thấy phiền, nếu không bà sẽ chuyển chỗ ngồi cho con. Steve khẳng định "Không sao đâu ạ".

Sau khi bà rời đi, cô bé có vẻ không còn hào hứng với chủ đề cũ nữa. Thấy vậy, Steve quyết định mở game Xếp Bài để chơi cùng cô nhóc. Kết quả là thua sấp mặt 4-1 luôn nha!

Chán game rồi, cô bé bắt đầu hỏi Steve những câu kiểu như "Chú từ đâu đến?", "Chú thích ăn bánh quy không?", "Mèo nhà chú có hiền không?" và cả "Chú có xe hơi siêu bự và siêu nhanh chứ?"

Câu hỏi cuối khiến Steve cười ngất. Rồi anh cũng hỏi lại những câu tương tự (trừ câu xe hơi ). Và Steve dần đi đến một câu hỏi thực tế hơn:

"Gia đình con sống ở London sao?"

"Dạ không. Gia đình con đến London, nhưng đến từ Stockholm ạ."

"Vậy là đi du lịch à?"

"Dạ cũng không. Đến London để gặp bác sĩ."

"Bác sĩ? Sao thế?"

"Vì con bị bệnh ạ."

"Ủa, sao con không khám ở Stockholm?"

"Bố bảo con phải khám ở London, vì nó sẽ dễ dàng hơn."

"Thế con bị bệnh gì?"

"Dạ, ung thư ạ."

Steve sững người. Anh chưa bao giờ bị shock đến thế. Gần như tê liệt sau câu nói nhẹ tênh nhưng nặng trĩu của một đứa trẻ 10 tuổi như vậy...

Rồi anh nhận ra thái độ của mình đang làm cô bé ngạc nhiên. Steve quyết định đổi không khí.

"Chú vô ý quá. Thế con ổn chứ?"

"Ôi dào, con vẫn thấy khỏe chú ạ. Bố mẹ cứ hay lo xa. Con có hỏi nhưng bố mẹ không trả lời. Nên con nghĩ căn bệnh này khá tệ. Con có đọc vài tài liệu về ung thư trên mạng. Con không hiểu rõ lắm, nhưng ai bị ung thư đều chết cả chú ạ."

Rồi cô bé ngước nhìn Steve, hỏi: "Thế con có chết không chú?"

Steve cương quyết: "KHÔNG! Con sẽ sống. Và sẽ sống thật khỏe mạnh nữa đó."

Cô bé nắm lấy tay Steve và từ tốn nói: "Con ổn mà. Chú không cần nói dối con đâu. Con biết con sẽ chết thôi. Con không sợ đâu. Con chỉ ước con có thêm một tí thời gian."

"Để làm gì?"

"Để bố mẹ cảm nhận được tình cảm của con dành cho bố mẹ."

756c9a20275ef6cfdb8e.jpg


Một lần nữa Steve lại đông cứng. Anh ôm cô bé thật chặt và đôi mắt anh đã cay xè. Vì xót xa. Vì cảm động. Và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ diễn ra thật chậm rãi, thật đáng yêu...

Rồi mẹ cô bé đến chỗ hai người. Steve ngước lên đón ánh mắt của bà, và dường như bà hiểu ra điều gì đó. Steve không biết người mẹ cảm thấy thế nào, nhưng bà chỉ nhìn một lát rồi lặng lẽ bỏ đi.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top