Ê đến ăn nhớ chuẩn bị tiền lẻ trước nhaaaaa! Vì đông khách kinh khủng, mà chè trôi nóng hổi chỉ 12k/bát thôi, cô chủ bận rộn đến mức "không có thời gian làm ngân hàng" đâu đâu Mà kịch tính nhất là những màn hội thoại kiểu này:
- Chè hôm nay mặn thế!
- Chết ơi cô thông cảm, hôm nay con dâu tui lỡ tay ngâm 2 lần muối
- Ăn không quen luôn! Mọi hôm đang ngon mà.
- Kệ bà ấy đi, cô Vân ơi cho tui thêm bát trôi thập cẩm mang về nữa!
**Gánh chè giản dị nhưng đã hơn 30 năm "ngồi chơi" ở ngõ đê Tô Hoàng nha!**
3 rưỡi chiều một ngày cuối năm, bên mái hiên có tán hoa giấy xinh xắn, hơn chục người xúm lại rôm rả quanh gánh chè trôi nóng hổi với chỉ đôi thúng nhỏ xíu và vài chiếc ghế con.
Dân sống trong ngõ đê Tô Hoàng (Q. Hai Bà Trưng, Hà Nội) đã quá quen với hàng chè "không biển tên" này rồi. Quen với kiểu chen lấn tưng bừng chẳng ai ngại ai, quen với việc đứng chờ đau cả chân nhưng xong xuôi thì... một viên bánh trôi cũng không còn Dù cô chủ mới bán được 2 tiếng thôi đó! Còn hôm nào trời rét đậm, chắc chỉ 1 tiếng là mấy cái nồi bự "trơ đáy không" luôn!
Cỡ lưng chừng buổi chiều là người phụ nữ da ngăm tất tả quẩy gánh hàng lỉnh kỉnh nghìn thứ từ trong ngõ Đỗ Thận ra vỉa hè quen thuộc. Ghế chồng cả đống, khách cứ tự nhiên lấy rồi tự chọn chỗ theo "góc nhìn" ưa thích, miễn đừng ngồi chình ình giữa ngõ là được
**Cô chủ hàng cũng không nhớ nổi đã bán chè qua bao nhiêu mùa đông rồi.**
Biết hàng nổi tiếng đông nghẹt, nên mình đã cố tình đến từ sớm. 3 giờ vẫn thấy vắng tanh. Nghĩ bụng chắc hôm nay mở muộn, lại tha thẩn ra phố Bạch Mai luôn.
Nửa tiếng sau quay lại, shock luôn vì... chỗ để xe cũng khó tìm rồi Gánh chè trôi đã ngay ngắn từ lúc nào, khách ríu rít từ người già đến trẻ nhỏ bưng bát ăn vừa thổi vừa xuýt xoa. Đúng là đông Hà Nội rồi, không gì sung sướng bằng được ăn món vừa hợp dạ vừa hợp thời tiết, dù mộc mạc nhưng vẫn ngon hơn cả sơn hào hải vị á!
Bà chủ quán bận rộn luôn tay ấy chính là cô Vân (52 tuổi). Khách tò mò hỏi cô bán chè được bao nhiêu năm, người phụ nữ phong sương ấy bỗng khựng tay lại trong giây lát.
Hóa ra câu chuyện bên đôi quang gánh của cô Vân cũng tấp tểnh như đoạn đường ngoằn ngoèo từ nhà cô ra góc ngõ Tô Hoàng mấy chục năm qua.
**Bận luôn tay luôn chân vì khách quá đông, cô Vân rất ít khi trò chuyện với khách.**
"Tui lấy chồng rồi mới bán chè để kiếm sống nè. Nghề làm chè trôi là gia truyền lâu đời nhà tui đó, học hành bí quyết bài bản cả chứ đâu phải tự nhiên biết làm đâu.
Chẳng biết bao nhiêu thế hệ người Hà Nội đã ăn chè do nhà tui làm rồi, mà cũng chả nhớ bắt đầu bán từ năm nào nữa, lâu quá rồi"
Kể được vài câu với khách, cô lại xắn tay quệt mồ hôi giữa trời 16 độ vì khách cứ nườm nượp gọi chè, í ới í a nhớ không xuể. Nhà cô Vân 5 chị em gái, mỗi ngày thay phiên 1 người phụ giúp, thế mà vẫn mệt không hết việc luôn.
Vừa múc chè vừa tính tiền, vừa đếm cốc lấy túi cho khách mang đi, nhiều người lần đầu tới ăn cứ tưởng cô Vân lầm lì khó tính
Sự thật là muốn buôn dưa với ai cũng khó! Đang dở miệng kể chuyện ngày xưa, bỗng ào ào 4-5 người ngồi xuống một lúc, nếu không căng tai tập trung làm thì chắc chắn nhầm lung tung, gặp khách khó tính là phàn nàn hết buổi như hôm nay mất!
**Khách đến ăn cứ tự nhiên lấy ghế ngồi nha.**
**Chuyện một khách tới mua mấy chục cốc chè ở đây đã chẳng còn lạ lẫm.**
Cô dí dỏm cười: "Giời ơi, ngày nào bán chè cũng đầu tắt mặt tối, anh chị em rồi chồng phụ mấy tay vẫn không hết việc, vội quá phải nói to mới nghe thấy, xong thi thoảng rối quá 2 chị em cãi nhau, khách về đồn ầm lên là bà chè chửi, giống bún chửi ấy Chán lắm! Mình có chửi ai bao giờ đâu, bận bịu quá thì nóng tí thôi chứ mắng khách người ta còn mắng lại cho".
Nghe cô Vân kể chuyện mà lũ trẻ ngồi cạnh cũng cười khúc khích. Có vẻ ai đến đây ăn cũng quen như người nhà, bởi họ toàn đi bộ hoặc đến vèo cái xách túi to túi nhỏ phóng đi. Biết đông nên toàn dặn trước, người 30 cốc, người ôm cả thùng luôn!
Thế nên cô Vân cũng gãi đầu ngẩn ra, chẳng biết mỗi ngày nặn hết mấy cân bột bánh, vừng dừa nữa
Gánh chè cô Vân mở từ tầm 3 giờ - 3 rưỡi, nhưng nếu không nhanh chân thì khoảng hơn 2 tiếng sau chẳng còn tí nước đường nào mà ăn nha! Điểm khác biệt ấn tượng nhất của món chè trôi ngõ Tô Hoàng chính là ở nhân chiếc bánh.
Ai cũng biết nhân trôi tàu thường có 2 vị truyền thống là đỗ xanh hoặc đỗ vừng, nhưng cô Vân "phát minh" ra nhân thịt mặn cực độc đáo! Rất ngon và đậm đà, thỏa mãn những cái bụng khó tính nhất luôn
**Một bát chè trôi thông thường ở đây có 3 viên, vị do khách tùy chọn nha.**
Nguồn: soha.vn