Gần 7 năm làm dâu tưởng hiểu rõ mẹ chồng, mở két sắt ra mà tôi đứng hình không nói nên lời

Ki2k6860

New member
Tôi nắm tay bà, bối rối đến không nói thành lời, chỉ biết gật đầu.

Kết hôn được gần 7 năm rồi, nhưng thứ khiến tôi ám ảnh nhất chính là cách mẹ chồng chi tiêu. Một bó rau cũng chê đắt, bật điều hòa 1 tiếng là bà đòi tắt ngay, nồi thịt rim hôm nay phải để ăn tận ngày mai luôn Quần áo của bà thì quanh đi quẩn lại vài bộ cũ, đến mức tôi từng nghĩ bà chắc chẳng có đồng nào tiết kiệm, hoặc có thì cũng chẳng đáng là bao. Vài lần tôi mua đồ cho thì bà cất kỹ, chỉ khi có dịp đặc biệt như lễ Tết, cưới hỏi con cháu thì bà mới lấy ra mặc.

Chồng tôi ít nói về tài chính của mẹ. Bà sống một mình, lương hưu ít ỏi, con cái thì cũng chỉ gửi biếu đôi lần. Nhìn bà chi li từng chút, tôi lại càng thương Nhiều lần đi chợ, tôi còn mua thêm cho bà mấy thứ rồi giả vờ nói là "mua nhiều được tặng". Bà cười vui vẻ hiền hậu lắm á.

Cho đến hôm bà đau bụng dữ dội rồi phải nhập viện khẩn cấp. Bệnh viện báo cần nộp tạm ứng 50 triệu để làm thêm xét nghiệm và phẫu thuật. Chồng tôi đang đi công tác xa, điện thoại không nghe được. Trong tài khoản của tôi thì chỉ còn chưa đến chục triệu. Bà nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái xanh mà vẫn thều thào gọi tôi lại: "Con về nhà mẹ… mở két… lấy 50 triệu. Mật khẩu là ngày sinh của chồng con. Chìa khóa trong ngăn tủ bếp, bên dưới cái bát tô ở góc đấy".

Tôi đứng hình vài giây luôn Tôi còn tưởng mình nghe nhầm. Mẹ chồng tôi có két sắt từ bao giờ? Mật khẩu? Chìa khóa? Và… 50 triệu???

Nhưng lúc ấy, việc quan trọng nhất là tiền để nộp viện phí. Tôi chạy về nhà mẹ chồng, tim đập thình thịch, phần vì lo, phần vì không tin nổi chuyện này là thật. Căn phòng của bà vẫn tối như mọi khi, cái két sắt nằm bên trong tủ gỗ đựng quần áo. Bà cẩn thận thật, thế mà cất két tận trong tủ.

Tôi lấy chìa khóa, nhập mật khẩu, rồi xoay nhẹ. Cánh cửa bật mở.

Và tôi chết lặng

ed5262dc51ff7f3f48bc.png


Ngay ngăn đầu tiên là 2 cuốn sổ đỏ, được bọc nylon cẩn thận như đồ quý. Bên cạnh là 4 cây vàng, xếp ngay ngắn trong hộp. Dưới cùng là một xấp tiền mặt dày cộp, tôi đếm mà tay còn run, tổng cộng 300 triệu, chưa kể tiền lẻ để chung một góc

Tôi cứ đứng nhìn, trong đầu chỉ xoay vần một câu: Vậy bấy lâu nay bà… không hề nghèo? Nghĩ lại những bữa cơm chỉ có canh rau và vài con tép, những lần bà tắt điện vì "tiết kiệm cho khỏi tốn tiền", những ngày hè bà quạt tay thay vì bật máy lạnh… tôi vừa choáng vừa bối rối.

Tôi lấy 50 triệu như bà dặn, khóa két lại. Tự nhiên thấy mình có lỗi vì đã nghĩ bà thiếu thốn, thấy thương vì bà sống khắc khổ đến mức giấu cả con cái

Khi tôi quay lại bệnh viện, bà đang nằm nghiêng trên giường. Tôi nói đã nộp tiền xong, bác sĩ đang sắp xếp thời gian phẫu thuật cho bà, bà chỉ khẽ gật đầu, rồi hỏi tôi: "Con nhìn thấy trong két rồi phải không?".

Tôi nắm tay bà, bối rối đến không nói thành lời, chỉ biết gật đầu.

Bà cười mệt mỏi: "Già rồi… có tiền để làm gì đâu… để phòng đau ốm… với để dành lại cho tụi con".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top