Cuộc sống thuê trọ suốt 15 năm của mình đây, ai hiểu nỗi đau thì chắc sẽ thấu
Năm nay mình 35 tuổi rồi, nhìn bạn bè ai cũng đã có nhà có xe, còn mình thì vẫn "tha hương cầu thực" vì chưa có nhà, đang phải ở thuê. Đừng có ai bảo ở thuê cũng được nha, thử ở thuê gần 15 năm như mình đi rồi sẽ hiểu cái cảm giác khổ sở kiểu gì. Có khi đang ở ngon lành, chủ nhà bảo bán nhà, là phải cuốn gói đi liền. Và đó mới chỉ là 1 trong vô vàn drama khi đi ở thuê thôi
Lương của mình hiện giờ, so với giá bất động sản thì... chỉ có nước cười thôi ạ. Mỗi tháng, tiền lương vừa đủ xoay sở các chi phí cơ bản và để dành được một ít để phòng thân. Hết luôn!
Có cố làm, cố kiếm thêm tiền và cố tiết kiệm thì cũng chẳng biết bao giờ mới có đủ 1 tỷ trong tay, trong khi giá nhà thì cứ tăng theo từng ngày như diều gặp gió Nên giờ bảo cố mua nhà, mình chỉ nghĩ ra được 1 phương án: Xin bố mẹ bán đất, cho tiền mua nhà.
Ở quê, bố mẹ mình có khoảng 500m2 đất khá gần mặt đường. Và đó cũng là phương án khả thi duy nhất để mình có thể mua được nhà, ổn định cuộc sống. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn chưa dám mở lời vì thấy mình sao mà ích kỷ quá trời
Bố mẹ cũng phải làm lụng, tích góp cả đời mới có mảnh đất đó, giờ chỉ vì một mái nhà ở thành phố mà mong ông bà bán đi, cũng hơi... không ổn. Nhưng nếu không nói, mình chẳng bao giờ đủ tiền để mua nhà. Đi ở thuê từ đời mình sang đời con, nghe sao mà xót xa quá đi mất
Mình nhớ có lần ngồi tâm sự với đứa bạn thân cùng hoàn cảnh khó xử như mình, nó bảo: "Bố mẹ bán đất cho con, cũng là để con ổn định, đâu phải con xin để ăn chơi hay phung phí. Quan trọng là mình dùng số tiền đó để dựng xây một tương lai tử tế, để sau này chăm lo cho bố mẹ tốt hơn".
Mình nghe, nửa thấy hợp lý, nửa vẫn day dứt lắm. Giờ bố mẹ mình mới 65 tuổi, trộm vía vẫn còn khỏe mạnh nhưng ai biết trước được tương lai. Giờ bán hết tài sản đi rồi, nếu sau này có việc gì cần 1 khoản tiền lớn, chẳng biết đào đâu ra nữa...
Thế nên mình vẫn cứ loay hoay mãi, không biết phải làm sao. Bảo bố mẹ bán đất cho mình tiền mua nhà thì sợ mang tiếng bất hiếu, không nói thì cả đời cứ tiếp tục sống bấp bênh trong cảnh thuê trọ. Chưa kể ở cái tuổi U40 thế này rồi, mà vẫn còn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, liệu có phải là ỷ lại quá không?
Tất cả những băn khoăn này, mình vẫn chưa tìm được một câu trả lời nào thỏa đáng cả. Giờ chắc chỉ có nước bố mẹ chủ động mở lời, mình mới dám thở phào...
Nguồn: kenh14.vn