BanhMai9103
New member
Mình 28 tuổi, làm việc ở Hà Nội và tự lo mọi thứ từ ngày ra trường. Hồi mới bắt đầu sống "fly alone", mình gần như... ghét luôn chuyện đi chợ. Không phải vì ngại chen chúc hay không biết chọn đồ, mà là vì... sợ mặc cả kinh khủng luôn á!
Chỉ cần cô bán hàng hét giá cao, mình cũng chẳng dám nói gì. Chỉ cần nghe câu "hàng chị đẹp đấy em", là mình cười cười rồi rút ví trả tiền ngay. Trong đầu biết rõ đang bị "hớ" nặng, nhưng vì ngại, vì sợ "quê", nên mình cứ thế mà mua luôn.
"Vài ngàn thôi mà, có sao đâu", mình tự nhủ. Cho đến khi cuối tháng check lại sổ sách, mình... sốc nặng: tiền chợ bị đội lên gần 400k chỉ vì không dám mặc cả
Lúc tỉnh ra thì tiền đã... bay màu
Mỗi lần đi chợ, mình mua rau, thịt, thêm chút trái cây: tổng cộng 150k–200k/lần.
Nếu mỗi lần bị "hớ" khoảng 10k–20k, thì:
• 5 lần đi chợ/tuần → mất oan 50k–100k/tuần
• 4 tuần/tháng → bay luôn 200k–400k/tháng
Số tiền này nếu giữ lại, đủ để mình trả tiền điện rồi, hoặc góp vào quỹ mua đồ cuối tháng luôn á!
Thế là mình quyết tâm đổi ngay cách đi chợ từ tháng sau.
Bí kíp số 1: Đừng vội mua ở sạp đầu tiên
Mình thay đổi rất ez thôi:
• Không vội mua ngay sạp đầu tiên nữa
• Đi lướt vài vòng, nhìn bảng giá treo, nghe mấy chị mua hàng xung quanh hỏi giá
Ví dụ:
• Cá nục sạp đầu hét 90k/kg, nhưng sạp cách đó 5 bước chỉ bán 75k/kg thôi
• Rau muống sạp A nói 15k/bó, mà hai sạp khác chỉ bán 10k–12k/bó
• Chỉ cần bớt vội, mình đã tự cứu ví tiền khỏi "rò rỉ" rồi!
Bí kíp số 2: Mặc cả nhẹ nhàng chứ đừng "gắt"
Mẹ mình dạy: "Trả giá cũng là một phép lịch sự, không phải là đấu khẩu nhé con".
Thay vì bảo "đắt thế" hay "bên kia rẻ hơn" (nghe nó hơi... aggressive), mình tập nói: "Em mua ăn thôi, chị bớt chút nhé" hoặc "Hôm nay em lấy thêm mấy món, chị tính nhẹ tay giúp em"
Với thái độ nhẹ nhàng, cười tươi, hầu như lần nào mình cũng được bớt từ 2k–5k/món. Có lần mua đủ đồ cho cả tuần, chị bán hàng còn chủ động bớt thêm 10k và cho thêm ít rau thơm, hành lá nữa. Mlem quá đi mất!
Bí kíp số 3: Gom đồ mua một lúc cho dễ "deal"
Mình cũng đổi thói quen:
• Không mua tản mạn mỗi sạp một món nữa
• Ưu tiên gom 3–4 món mua cùng một quầy luôn
Vừa tiết kiệm thời gian, vừa dễ thương lượng giá hơn: "Chị tính cho em gọn 3 món này nhé, em lấy luôn".
Thay vì mặc cả từng món (mệt mỏi lắm), mình mặc cả cả bill. Thế là không chỉ bớt ngại ngùng, mà còn tạo thiện cảm với người bán nữa!
Kết quả sau 2 tháng: Tiết kiệm gần 400k!
Mình tổng hợp lại chi tiêu tháng 3 và tháng 4:
• Tháng 3 (chưa mặc cả): Tiền chợ ~2.5 triệu
• Tháng 4 (đã mặc cả): Tiền chợ ~2.1 triệu
Tính ra, mỗi tháng mình tiết kiệm gần 400k – tương đương 3 lần đi cafe, hoặc 1 bữa ăn nhà hàng nhỏ đấy!
Bây giờ đi chợ mà vui hẳn lên
Giờ mỗi sáng cuối tuần đi chợ, mình không còn sợ bị nói "thách" hay "keo kiệt" nữa. Mình cũng không còn xấu hổ khi nhẹ nhàng xin bớt giá.
Mình đi chợ chủ động hơn, tỉnh táo hơn, và mỗi bữa cơm tự nấu cũng vì thế mà thấy vui hơn. Đi chợ – giống như tiêu tiền – cần học cách biết mình đang làm gì.
Nguồn: kenh14.vn
Chỉ cần cô bán hàng hét giá cao, mình cũng chẳng dám nói gì. Chỉ cần nghe câu "hàng chị đẹp đấy em", là mình cười cười rồi rút ví trả tiền ngay. Trong đầu biết rõ đang bị "hớ" nặng, nhưng vì ngại, vì sợ "quê", nên mình cứ thế mà mua luôn.
"Vài ngàn thôi mà, có sao đâu", mình tự nhủ. Cho đến khi cuối tháng check lại sổ sách, mình... sốc nặng: tiền chợ bị đội lên gần 400k chỉ vì không dám mặc cả
Lúc tỉnh ra thì tiền đã... bay màu
Mỗi lần đi chợ, mình mua rau, thịt, thêm chút trái cây: tổng cộng 150k–200k/lần.
Nếu mỗi lần bị "hớ" khoảng 10k–20k, thì:
• 5 lần đi chợ/tuần → mất oan 50k–100k/tuần
• 4 tuần/tháng → bay luôn 200k–400k/tháng
Số tiền này nếu giữ lại, đủ để mình trả tiền điện rồi, hoặc góp vào quỹ mua đồ cuối tháng luôn á!
Thế là mình quyết tâm đổi ngay cách đi chợ từ tháng sau.
Bí kíp số 1: Đừng vội mua ở sạp đầu tiên
Mình thay đổi rất ez thôi:
• Không vội mua ngay sạp đầu tiên nữa
• Đi lướt vài vòng, nhìn bảng giá treo, nghe mấy chị mua hàng xung quanh hỏi giá
Ví dụ:
• Cá nục sạp đầu hét 90k/kg, nhưng sạp cách đó 5 bước chỉ bán 75k/kg thôi
• Rau muống sạp A nói 15k/bó, mà hai sạp khác chỉ bán 10k–12k/bó
• Chỉ cần bớt vội, mình đã tự cứu ví tiền khỏi "rò rỉ" rồi!
Bí kíp số 2: Mặc cả nhẹ nhàng chứ đừng "gắt"
Mẹ mình dạy: "Trả giá cũng là một phép lịch sự, không phải là đấu khẩu nhé con".
Thay vì bảo "đắt thế" hay "bên kia rẻ hơn" (nghe nó hơi... aggressive), mình tập nói: "Em mua ăn thôi, chị bớt chút nhé" hoặc "Hôm nay em lấy thêm mấy món, chị tính nhẹ tay giúp em"
Với thái độ nhẹ nhàng, cười tươi, hầu như lần nào mình cũng được bớt từ 2k–5k/món. Có lần mua đủ đồ cho cả tuần, chị bán hàng còn chủ động bớt thêm 10k và cho thêm ít rau thơm, hành lá nữa. Mlem quá đi mất!
Bí kíp số 3: Gom đồ mua một lúc cho dễ "deal"
Mình cũng đổi thói quen:
• Không mua tản mạn mỗi sạp một món nữa
• Ưu tiên gom 3–4 món mua cùng một quầy luôn
Vừa tiết kiệm thời gian, vừa dễ thương lượng giá hơn: "Chị tính cho em gọn 3 món này nhé, em lấy luôn".
Thay vì mặc cả từng món (mệt mỏi lắm), mình mặc cả cả bill. Thế là không chỉ bớt ngại ngùng, mà còn tạo thiện cảm với người bán nữa!
Kết quả sau 2 tháng: Tiết kiệm gần 400k!
Mình tổng hợp lại chi tiêu tháng 3 và tháng 4:
• Tháng 3 (chưa mặc cả): Tiền chợ ~2.5 triệu
• Tháng 4 (đã mặc cả): Tiền chợ ~2.1 triệu
Tính ra, mỗi tháng mình tiết kiệm gần 400k – tương đương 3 lần đi cafe, hoặc 1 bữa ăn nhà hàng nhỏ đấy!
Bây giờ đi chợ mà vui hẳn lên
Giờ mỗi sáng cuối tuần đi chợ, mình không còn sợ bị nói "thách" hay "keo kiệt" nữa. Mình cũng không còn xấu hổ khi nhẹ nhàng xin bớt giá.
Mình đi chợ chủ động hơn, tỉnh táo hơn, và mỗi bữa cơm tự nấu cũng vì thế mà thấy vui hơn. Đi chợ – giống như tiêu tiền – cần học cách biết mình đang làm gì.
Nguồn: kenh14.vn