Gái xinh 19 tuổi thoát chết thần kỳ khỏi ung thư thực quản sau 2 năm bị chẩn đoán nhầm

VoiHN151

New member
5895ac5392c4d76d982d.jpg


Ung thư thực quản là một trong những loại ung thư nguy hiểm nhất với tỷ lệ sống sót cực thấp - chỉ 13% bệnh nhân có thể sống được đến 5 năm vì bệnh thường được phát hiện ở giai đoạn muộn.

Giờ đây, mỗi khi tan làm từ công việc trợ lý giảng dạy về nhà, Jemma Jones - 23 tuổi - không bao giờ than vãn về đôi chân mỏi hay đôi tay dính đầy keo dán, sơn vẽ... Bởi cô biết mình còn được sống như thế này đã là may mắn lắm rồi

Ngược thời gian về 2 năm trước, lúc đó cô là một trong những người trẻ tuổi nhất tại Anh mắc bệnh ung thư thực quản. Vì còn quá trẻ nên các bác sĩ đã nhầm lẫn, tưởng những triệu chứng của cô là do giảm cân quá nhanh vì rối loạn ăn uống chứ không phải ung thư.

Cô đã phải trải qua hai năm đau đớn và sức khỏe suy kiệt trước khi được chẩn đoán đúng bệnh.

"Ngay cả bây giờ, hai năm sau khi hóa trị, tôi vẫn không tin là mình vẫn còn sống", cô tâm sự.

Hành trình đau đớn bắt đầu từ bữa sáng bình thường

Sức khỏe của Jemma bắt đầu có dấu hiệu bất thường vào tháng 2/2010. Hôm đó cô ăn sáng với ngũ cốc và sữa như mọi ngày nhưng lại thấy siêu đau khi nuốt.

Cô vẫn cố ăn nhưng mỗi lần nuốt lại đau điếng. "Tôi nghĩ do virus gì đó và có thể mình đang bị đau họng thôi", cô kể. Nhưng cơn đau ngày càng nghiêm trọng và cô sụt cân chóng mặt vì hầu như không ăn được gì cả

7356e4c7e294ebf20729.jpg


Chẩn đoán sai lầm liên tiếp

Các bác sĩ chẩn đoán cô bị chứng trào ngược axit mặc dù trước đó cô chưa từng bị ợ nóng. Sau đó cô được kê đơn thuốc kháng axit và về nhà điều trị.

Lúc đó cô mới 19 tuổi. Cô uống thuốc vài ngày nhưng chẳng thấy thay đổi gì. Cô quay lại khám và nói rõ với bác sĩ là mình vẫn đau khi nuốt, kèm theo cảm giác như có cái gì đó tắc nghẽn trong cổ họng.

Các bác sĩ nghi ngờ cô bị bệnh Barrett thực quản - tình trạng màu sắc và thành phần tế bào niêm mạc thay đổi ở vùng dưới thực quản, thường do tiếp xúc liên tục với acid dạ dày.

Điều này khiến các tế bào có khả năng chuyển thành ung thư.

Các triệu chứng của bệnh Barrett thực quản thường là cảm giác nóng rát ở thực quản, buồn nôn hoặc khó nuốt. Đôi khi bệnh không có triệu chứng rõ ràng và chỉ phát hiện qua nội soi. Người được chẩn đoán mắc bệnh này cần nội soi thường xuyên để theo dõi những thay đổi có thể dẫn đến ung thư.

Ung thư thực quản có tỷ lệ sống sót cực thấp - chỉ 13% bệnh nhân sống được đến 5 năm vì bệnh thường được phát hiện muộn.

Bệnh Barrett thực quản thường được điều trị bằng thuốc ức chế bơm proton (PPI), giúp giảm lượng acid do niêm mạc dạ dày tiết ra.

Tuy nhiên, thuốc này không có tác dụng rõ rệt trong việc giảm nguy cơ ung thư, theo Giáo sư Laurence Lovat, khoa tiêu hóa tại Đại học Bệnh viện Đại học London.

Bác sĩ của Jemma không yêu cầu nội soi cũng không kê đơn thuốc PPI cho cô. Hơn 2 tháng sau, cơn đau của cô trở nên kinh khủng và ăn uống càng khó khăn hơn.

Mẹ cô thường nấu súp hoặc đồ ăn dạng lỏng nhưng ngay cả thứ đó cũng làm cô đau khi nuốt. Cô giảm cân với tốc độ chóng mặt.

Cô đi khám lại nhưng sau khi thấy cô sụt cân nghiêm trọng, bác sĩ lại nghĩ cô bị chán ăn tâm lý.

"Lúc đó tôi đã tuyệt vọng. Tôi cảm thấy không ai lắng nghe mình. Tôi òa khóc, błagam bác sĩ tin rằng tôi đang bị bệnh nặng. Nhưng thay vào đó, ông ta bảo tôi cần gặp nhóm tư vấn tâm lý. Tôi đã từ chối, vừa tức giận vừa buồn bã", cô nhớ lại

Đêm định mệnh

Rồi một đêm gần hai năm sau khi các triệu chứng bắt đầu, Jemma tỉnh dậy trong trạng thái thở không ra hơi. Cô chạy vào phòng mẹ, vừa chạy vừa cào vào cổ họng. Thấy vậy, mẹ cô vội vàng đưa cô đến bệnh viện cấp cứu.

Ở viện, các bác sĩ làm các xét nghiệm máu, nước tiểu và cả xét nghiệm tim nhưng không phát hiện gì bất thường.

Đến ngày thứ 5 nằm viện, bác sĩ mới cho Jemma nội soi. Cả Jemma và mẹ được đưa vào phòng tư vấn. Ở đó, bác sĩ thông báo đã tìm thấy một khối u trong thực quản của Jemma.

"Mặc dù rất kinh hãi nhưng tôi đã yên tâm vì cuối cùng cũng có người tin tôi", Jemma chia sẻ. Sau đó, cô được làm sinh thiết và kết quả xác nhận cô có một khối u ung thư lớn đang chặn lại thực quản

70790d6a7ff0fefc3f6b.jpg


Tại sao lại là cô ấy?

Việc khối ung thư phát triển ở Jemma là một ẩn số, vì "các yếu tố nguy cơ lớn nhất của ung thư thực quản là trào ngược axit kéo dài, béo phì, uống rượu hay hút thuốc, còn nguy cơ di truyền rất thấp", Giáo sư Lovat cho biết.

Ung thư thực quản thường gặp ở nam giới hơn (cao gấp 4 lần so với nữ) và hay xuất hiện ở người lớn tuổi (trung bình 70 tuổi) do ở tuổi này DNA tế bào dễ bị tổn thương hơn.

Vì vậy, các bác sĩ rất bất ngờ khi thấy Jemma mắc bệnh này khi mới ngoài 20 tuổi.

Tuy nhiên, các triệu chứng ung thư của cô đáng lẽ phải được phát hiện sớm hơn. Vì để lâu, khối u đã phát triển rất to, lan ra ngoài thực quản nên việc điều trị trở nên khó khăn hơn nhiều.

Ca phẫu thuật sinh tử

Jemma được phẫu thuật vào tháng 5/2012. Các bác sĩ nói với Jemma rằng họ không chỉ loại bỏ khối u, mà còn nạo 24 hạch bạch huyết và cắt 3/4 dạ dày trong trường hợp ung thư đã lan rộng.

Các bác sĩ phẫu thuật cũng loại bỏ một nửa thực quản của cô.

"Nhưng chỉ trong vài ngày, ngay cả khi còn đau vì phẫu thuật, cổ họng tôi đã cảm thấy tốt hơn rồi. Sau vài tháng, tôi có thể ăn lại được. Đó như thiên đường vậy", cô kể

Ba năm sau, Jemma chỉ có thể ăn khẩu phần nhỏ vì dạ dày không còn như trước. Cô tăng cân lên gần 50kg.

"Bác sĩ phẫu thuật nói với tôi rằng tôi rất may mắn vì thông thường, phát hiện khối u trong cổ họng ở thời điểm đó là đã quá muộn rồi.

Khi nhìn thấy các vết loét ở khối u và khi tôi cố ăn cũng làm kích thích các vết loét đó, gây ra đau đớn khủng khiếp. Nếu không có những bác sĩ này, có thể tôi đã mất vì những vị bác sĩ cứ nghĩ tôi bị rối loạn ăn uống", cô tâm sự

Câu chuyện của Jemma là lời cảnh báo về việc không nên chủ quan với bất kỳ triệu chứng bất thường nào của cơ thể, và cũng nhắc nhở các bác sĩ cần lắng nghe bệnh nhân kỹ hơn!





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top